Chương 131: Chương 130: Cố Phong không phải người mê chân
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~14 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Cố Phong nghiến chặt răng, ngồi xổm xuống.
Trước tiên cậu đưa tay kéo lại chiếc khăn tắm bị Tô Vũ hất ra, rồi phủ lên trên, che đi phần từ giữa đùi trở lên của cô.
Khoảnh khắc phủ xuống, khóe mắt cậu lướt phải vài thứ không nên nhìn thấy.
Lông trên người cô thật sự rất ít, ngay cả......
Chết tiệt!
Cố Phong dùng sức lắc đầu hai cái, hất hết những hình ảnh lung tung đó ra khỏi đầu.
Sau khi đắp khăn tắm lại, cậu điều chỉnh điểm đặt ánh mắt, ép bản thân chỉ nhìn từ đầu gối trở xuống của Tô Vũ.
Sau đó ánh mắt cậu rơi lên đôi chân của cô.
Chân cô rất nhỏ.
Mu bàn chân hơi hẹp, mắt cá chân thanh mảnh.
Làn da trắng sạch, các ngón chân tròn trịa, móng chân được cắt tỉa rất gọn gàng, mang màu hồng nhạt tự nhiên.
Vì không được đắp chăn, để lộ trong không khí lạnh của căn phòng nên có hơi lạnh, năm ngón chân khẽ co lại.
Cố Phong không phải người mê chân.
Cậu vô cùng chắc chắn mình không phải.
Nhưng lúc này nhìn đôi chân của Tô Vũ, cậu lại có một loại xúc động muốn nắm chúng trong lòng bàn tay để ủ ấm.
Cậu bị làm sao vậy?
Chẳng lẽ đã hoàn toàn biến thái rồi?
Rõ ràng chỉ là giúp người ta mặc quần áo, tại sao lại làm như sắp phạm tội thế này?
Đủ rồi!
Đánh nhanh thắng nhanh!
Cố Phong đưa tay trái ra, nắm lấy mắt cá chân phải của Tô Vũ.
Khoảnh khắc các ngón tay khép lại, cậu cảm nhận được xúc cảm từ đoạn mắt cá đó.
Có hơi lạnh, khớp xương rất nhỏ, một tay cậu là có thể nắm trọn.
Cậu nhẹ nhàng nâng lên một chút, bắp chân Tô Vũ cũng theo đó được nhấc lên, cô phối hợp duỗi thẳng chân.
Cố Phong dùng tay phải kéo rộng một bên ống quần lót, rồi luồn vào chân cô.
Lớp vải cotton màu hồng nhạt lướt qua đầu ngón chân, qua mu bàn chân, rồi qua mắt cá.
Cho tới lúc này vẫn khá thuận lợi.
Cậu lại đưa tay nắm lấy mắt cá chân trái của Tô Vũ.
Lần này ngón tay cậu chạm phải một mảng da nhỏ ở mặt trong mắt cá chân cô, nhiệt độ ở đó còn thấp hơn bên ngoài, khi áp vào lòng bàn tay khiến cậu hơi co lại một chút.
Nhưng cậu không buông tay.
Sau khi luồn nốt bên còn lại của quần lót vào chân cô, Cố Phong bắt đầu kéo lên trên.
Qua bắp chân.
Đoạn này không có vấn đề gì.
Lớp vải cotton men theo bắp chân cô đi lên, đầu ngón tay thỉnh thoảng lướt qua làn da trên chân, xúc cảm rất mịn màng.
Đến đầu gối.
Vẫn ổn.
Vết ửng đỏ nhàn nhạt phía trên xương bánh chè là do cú ngã lúc nãy, nhìn thấy nó Cố Phong có chút đau lòng.
Qua khỏi đầu gối đi lên trên nữa là đùi.
Tay Cố Phong bắt đầu không còn ổn định nữa.
Mu bàn tay cậu chạm phải làn da bên ngoài đùi Tô Vũ.
...... Mềm quá!
Hơn nữa lúc ngón tay lướt qua, làn da còn hơi lõm xuống một chút rồi lại đàn hồi trở lại.
Cô quả thật đã mập lên không ít.
Độ đầy đặn vừa vặn.
Đường nét đùi trở nên căng đầy, vị trí rộng nhất ở giữa đùi lớn hơn trước một vòng, nhìn từ bên cạnh có độ cong rất đẹp.
Khi chiếc quần lót được kéo tới giữa đùi, mép khăn tắm đã ở ngay phía trên không xa.
Tay Cố Phong bắt đầu hơi run, nơi khóe trán có mồ hôi chảy xuống.
"Tô Vũ."
Giọng cậu ép rất thấp, khàn đến đáng sợ.
"Tiếp theo cậu tự kéo lên được không?"
Tô Vũ cúi đầu nhìn vị trí hiện tại của chiếc quần lót, rồi ngẩng mặt lên.
"Phong ca, đùi tớ không có sức."
"Cú ngã lúc nãy làm đầu gối đau, không dùng lực được."
Vừa nói, cô vừa nắm hai tay lại trước ngực, làm ra dáng vẻ đang rất cố gắng nhưng bất lực.
"Cậu xem, tay cũng đang run đây này."
Cố Phong cúi đầu nhìn tay cô một cái.
Quả thật đang run.
Nhưng rốt cuộc là run thật hay giả vờ run, lúc này cậu đã hoàn toàn mất năng lực phán đoán.
Cậu nghiến chặt răng hàm, tiếp tục kéo lên trên.
Chiếc quần lót từ giữa đùi tiếp tục đi lên, vượt qua mép khăn tắm.
Ngón tay cậu buộc phải luồn xuống dưới khăn tắm.
Tầm nhìn bị che khuất, chỉ có thể dựa vào xúc giác.
Làn da mặt trong đùi mềm mại hơn mặt ngoài, nhiệt độ cũng cao hơn.
Khi ngón tay chạm phải, hai chân Tô Vũ khẽ khép lại một chút.
Tay Cố Phong suýt nữa rụt về.
"Đừng, đừng kẹp!"
"Tớ đâu có cố ý đâu...... chỉ là hơi nhột thôi."
Tô Vũ có chút ngượng ngùng đáp lại.
Cố Phong hít sâu một hơi, tăng nhanh tốc độ.
Chiếc quần lót đã vượt qua phần gốc đùi.
Tay cậu cũng dừng lại ở vị trí đó, đầu ngón tay cách mép khăn tắm có thể cảm nhận được phần thun cạp quần đã mắc ở một độ cao vô cùng khó xử.
Lên thêm nữa thì không thể kéo mạnh được.
Tô Vũ ngồi trên giường, toàn bộ trọng lượng cơ thể đều dồn lên mông, chiếc quần lót bị đè phía dưới, phần thun cạp quần căng chặt, mặc cho cậu kéo thế nào cũng không lên được.
Trừ khi Tô Vũ tự nâng mông lên.
Cổ họng Cố Phong khô khốc như sắp bốc khói.
"Tô Vũ."
"Ừm?"
"Cậu...... chống tay lên giường, rồi nâng người lên một chút."
Cậu vừa nói vừa làm động tác minh họa.
"Chỉ cần một giây thôi, cậu chống người lên, tớ kéo cạp quần lên, xong việc."
Tô Vũ cúi đầu nhìn đôi tay mình.
Sau đó cô đặt hai tay lên nệm giường, duỗi thẳng cánh tay, làm ra vẻ chuẩn bị dùng sức.
Khuôn mặt cũng đỏ lên một chút vì cố gắng.
Nhưng mông vẫn không hề nhúc nhích.
"......"
Tô Vũ buông tay xuống, vai rũ xuống, nhìn Cố Phong.
"Phong ca, tớ thử rồi."
Cô lắc lắc hai bàn tay.
"Cổ tay chẳng còn chút sức nào, không chống nổi."
Cố Phong nhìn chằm chằm cổ tay cô.
Hai đoạn cổ tay đó thực sự rất nhỏ.
Đường nét xương khớp hiện rõ mồn một, còn nhỏ hơn cả vòng tròn tạo thành bởi ngón cái và ngón trỏ của cậu.
Cậu lại nhìn biểu cảm của Tô Vũ.
Ánh mắt vô tội, cả người ngoan ngoãn ngồi đó, hai chân hơi khép lại, giống như một chú chim sẻ nhỏ bị mưa làm ướt cánh nên không bay nổi.
Rốt cuộc là thật sự không còn sức, hay lại đang trêu cậu?
Nhưng trong tình huống hiện tại, cậu đã không còn tâm trí để phân biệt nữa.
Quần kéo được nửa chừng rồi dừng lại ở đó, còn kỳ cục hơn.
"Vậy...... cậu có cách nào khác không?"
Tô Vũ nghiêng đầu, nghiêm túc suy nghĩ một lúc.
Sau đó cô ngẩng mặt lên, mắt sáng rực.
"Có, Phong ca, cậu cúi xuống đây một chút."
"Hả?"
"Cậu cúi xuống, để tớ ôm cổ cậu."
Tô Vũ vừa nói vừa giơ hai tay lên, làm một động tác vòng tay ôm trong không trung.
"Sau đó cậu kéo tớ lên một chút, tớ mượn lực của cậu để nâng người lên, đồng thời cậu kéo quần lót lên luôn."
"Như vậy tớ sẽ không cần tự dùng sức nữa."
Cố Phong chớp chớp mắt hai cái.
Trong đầu nhanh chóng diễn lại toàn bộ quy trình.
Hình như...... thật sự khả thi?
Tô Vũ ôm cổ cậu làm điểm tựa, cậu kéo lên một chút, trọng tâm của Tô Vũ sẽ rời khỏi mặt giường, khi đó cậu có thể kéo quần lót lên.
Phân tích dưới góc độ cơ học thì không có vấn đề gì.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn