Chương 106: Chương 105: Tình hình lại đột ngột chuyển biến xấu
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~14 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Nói chính xác hơn, là một vị trí nào đó bên trong bó hoa ấy.
Mấy cành cát tường và hoa hướng dương chen chúc với nhau.
Giữa thân một cành cát tường và lớp giấy gói, có kẹp một thứ gì đó.
Màu sắc của nó gần như hòa lẫn với lớp bọc của cành hoa.
Nhưng có thứ gì đó trên bề mặt bị ánh đèn hắt trúng mép, phản chiếu ra một điểm sáng li ti.
Tô Vũ đặt quả táo mới gọt được một nửa xuống phần sạch của chiếc đĩa đựng bánh.
Cô đưa tay cầm bó hoa từ mép bàn trà lại.
Lớp giấy gói bên ngoài đã hơi nhăn.
Cô cẩn thận lật qua lật lại những cành hoa.
Thân hướng dương to, thân cát tường nhỏ.
Từng lớp từng lớp chồng lên nhau.
Ngón tay cô khẽ gạt qua giữa các cành hoa hai lần.
Sau đó Tô Vũ nhìn thấy một phong thư giấy kraft cỡ nhỏ.
Nó được buộc vào thân một cành cát tường bằng sợi dây gai mảnh.
Chỗ niêm phong phong thư có dán một miếng tem ép kim nhỏ.
Điểm sáng vừa rồi chính là ánh phản chiếu từ lớp ép kim đó.
Phong thư rất nhỏ.
Chỉ khoảng hai phần ba lòng bàn tay.
Tô Vũ nhẹ nhàng rút nó ra khỏi sợi dây.
Phong thư không được dán kín.
Chỉ là nắp gập được ép hờ ở mặt sau.
Ngón trỏ của cô luồn vào bên dưới nắp thư, rút vật bên trong ra.
Là một tấm thiệp.
Chất liệu bìa cứng.
Mặt trước in bốn chữ ép kim.
Chúc mừng thăng chức.
Điều này không có gì lạ.
Hôm nay là ngày Cố Phong được thăng chức.
Đồng nghiệp tặng thiệp chúc mừng là chuyện rất bình thường.
Cô lật sang mặt sau.
Mặt sau có một dòng chữ viết tay bằng bút mực đen.
Nét chữ ngay ngắn.
Cố Phong, chúc mừng cậu. —— Triệu Hiểu Tình.
Ánh mắt Tô Vũ dừng lại ở ba chữ cuối cùng.
Triệu Hiểu Tình.
Tên con gái...
Cô nhìn chằm chằm ba chữ đó suốt nửa phút.
Có lẽ còn lâu hơn.
Chính cô cũng không đếm nổi.
Hơi nóng trên mặt lập tức biến mất.
Giống như có người hắt một chậu nước đá vào ngực cô.
Từ lồng ngực trở đi.
Cái lạnh men theo mạch máu lan tới tứ chi.
Tô Vũ siết chặt tấm thiệp trong tay.
Không hề động đậy.
Không tặng một cách công khai.
Mà giấu nó vào trong bó hoa tập thể do đồng nghiệp tặng.
Cách làm này không giống chuyện mà đồng nghiệp bình thường sẽ làm.
Đây là sự sắp đặt có chủ ý.
Hơi thở của Tô Vũ trở nên nhẹ hơn.
Lồng ngực bắt đầu khó chịu.
Giống như có thứ gì đó mắc ở giữa.
Không lên cũng không xuống.
Có một cô gái tặng hoa cho Cố Phong.
Người phụ nữ tên Triệu Hiểu Tình này cố ý giấu sự tồn tại của mình vào bên trong.
Giấu không quá sâu.
Cũng không quá lộ.
Vừa đủ để Cố Phong phát hiện khi chỉnh lại bó hoa.
Đây là thủ đoạn theo đuổi người khác!
Tô Vũ đột nhiên cảm thấy khó thở.
Cảm giác nghẹn lại trong lồng ngực ngày càng rõ rệt.
Cô không biết Triệu Hiểu Tình là ai.
Trông như thế nào?
Bình thường có bao nhiêu tiếp xúc với Cố Phong?
Không biết.
Cô chẳng biết gì cả.
Nhưng có một chuyện cô biết rất rõ.
Triệu Hiểu Tình là người ở bên cạnh Cố Phong.
Họ làm việc trong cùng một tòa nhà.
Mỗi ngày hít thở cùng một bầu không khí.
Uống nước từ cùng một cây nước.
Có thể gặp nhau trên hành lang.
Có thể chạm mặt trong thang máy.
Tiếng nước trong phòng tắm dần nhỏ đi.
Tô Vũ cúi đầu xuống.
Gập đôi tấm thiệp lại.
Nhét vào túi quần nỉ.
Sau đó cô đặt bó hoa trở lại vị trí cũ bên mép bàn trà.
Khi đặt xuống còn đặc biệt chú ý góc độ.
Đảm bảo hướng đặt giống hệt lúc trước.
Cô trở về sofa ngồi xuống.
Cầm quả táo mới gọt được một nửa lên.
Tiếp tục gọt từ chỗ vừa ngắt.
Dải vỏ táo bên lưỡi dao lại bắt đầu xoay tròn.
Từng vòng từng vòng rơi xuống.
Rơi vào thùng rác.
Biểu cảm của cô khôi phục như bình thường.
Thậm chí còn bình tĩnh hơn bình thường một chút.
Mày không nhíu.
Khóe môi không động.
Đôi mắt chăm chú nhìn vào khe hở giữa quả táo và lưỡi dao.
Giống như vừa rồi cô chỉ nghiêm túc gọt một quả táo.
Không nhìn thấy gì.
Không phát hiện ra gì cả.
Nhưng tấm thiệp trong túi quần lại cứng ngắc.
Xuyên qua một lớp vải nỉ ép lên đùi cô.
Tô Vũ cụp mắt xuống.
Hàng mi dài hơi cong phủ bóng lên gò má.
Cô kiểm soát hơi thở rất tốt.
Tần suất không thay đổi.
Biên độ cũng giống hệt bình thường.
Chỉ có đầu ngón tay hơi lạnh đi một chút.
Tiếng nước trong phòng tắm đột nhiên dừng lại.
Bàn tay Tô Vũ khựng lại trong thoáng chốc.
Nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
Cửa phòng tắm được mở ra.
Tiếng bước chân của Cố Phong đi từ phòng tắm tới phòng ngủ.
Rồi từ phòng ngủ tới phòng khách.
Tô Vũ không ngẩng đầu.
Cô tiếp tục gọt nốt mẩu vỏ táo cuối cùng.
Lưỡi dao lướt theo phần thịt quả thành một đường cong.
Cuối cùng cả dải vỏ táo đã được gọt hoàn chỉnh mà không hề đứt đoạn.
"Ồ!"
Giọng Cố Phong truyền tới từ phía sau cô.
Tô Vũ ngẩng đầu lên.
Cố Phong đứng sau sofa.
Tóc vẫn còn hơi ướt.
Mấy lọn tóc vụn dính trên trán, nhỏ từng giọt nước xuống.
Cậu thay một chiếc áo phông trắng cùng quần đùi thể thao.
Một cánh tay đặt trên lưng ghế sofa.
Hơi cúi người nhìn quả táo trong tay cô.
"Cả một dải vỏ không đứt luôn à?"
Cậu nhìn dải vỏ táo xoắn ốc trong thùng rác, mắt mở to.
"Ghê thật đấy, đây là tay nghề gì vậy?"
Tô Vũ cầm quả táo đã gọt xong lên.
Phần thịt quả trắng ngần dưới ánh đèn tỏa ra ánh bóng nhàn nhạt.
Cô xoay quả táo một vòng kiểm tra.
Không có chỗ nào bị gọt phạm.
"Muốn học không? Tớ dạy cậu."
Cô nói.
Cố Phong cười hề hề, vòng qua sofa ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay định lấy.
Tô Vũ rụt quả táo lại, tránh khỏi tay cậu.
"Đợi chút, để tớ cắt xong rồi đưa cho cậu."
Bàn tay Cố Phong lơ lửng giữa không trung.
Đành phải rút về.
Tô Vũ cúi đầu dùng dao trái cây cắt dọc quả táo làm đôi.
Sau đó mỗi nửa lại cắt thêm hai nhát.
Chia thành sáu miếng.
Cô đặt bốn miếng vào chiếc đĩa trước mặt Cố Phong.
Giữ lại cho mình hai miếng.
Cố Phong nhón một miếng bỏ vào miệng.
"Ừm! Táo này ngọt đấy."
Cậu cắn một miếng lớn nghe rắc một tiếng.
Vừa nhai vừa nói không rõ chữ.
"Hôm nay chọn lô này ngon thật."
Tô Vũ cũng cắn một miếng nhỏ.
Quả thật rất ngọt.
Nhưng cô không nếm ra bao nhiêu hương vị.
Tín hiệu truyền từ đầu lưỡi dường như bị chặn lại ở đâu đó.
Vị ngọt vừa tới cổ họng đã nhạt đi.
Cô chậm rãi nhai.
Đôi mắt nhìn về phía trước.
Bộ phim truyền hình chẳng biết đã chiếu tới tập thứ mấy.
Hình ảnh trên màn hình phản chiếu lên thành cốc trên bàn trà thành những mảng màu mờ nhòe.
Những bông cúc trong chai nước trái cây vẫn lặng lẽ đứng giữa bàn trà.
Cánh hoa màu tím nhạt dưới ánh đèn ấm áp trông mềm mại vô cùng.
Tô Vũ nhìn chúng thật lâu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn