Chương 105: Chương 104: Hiện tại cô rất hạnh phúc mà
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Đĩa bánh kem rất nhanh đã sạch trơn.
Tô Vũ đưa miếng kem dâu tây cuối cùng vào miệng, nơi đầu lưỡi vẫn còn lưu lại dư vị ngọt ngấy.
Cô nâng chiếc cốc mèo lên, uống một ngụm bạch trà. Hương trà thanh nhạt cuốn trôi vị ngọt còn sót lại trong miệng.
Hai chiếc đĩa trống trên bàn trà đặt song song với nhau.
Mực nước trong hai chiếc cốc cũng đã vơi đi đáng kể.
Những lời cần nói dường như đã được nói hết trong lúc ăn bánh rồi.
Tô Vũ ôm cốc trong tay, ngẩn người nhìn con mèo mặt đờ đẫn trên thành cốc.
Bầu không khí giữa hai người lại bắt đầu trở nên ngượng ngùng.
Không phải cô không muốn nói.
Mà là không biết nên nói gì.
Hơi nóng trên mặt vẫn chưa hoàn toàn tan đi, khiến cô ngồi không yên.
Nói quá nhiều sẽ để lộ việc cô đang đỏ mặt.
Để lộ nhiều thứ hơn nữa mà không nên bị nhìn thấy.
Cho nên cô lựa chọn im lặng.
Nhưng sự im lặng còn nguy hiểm hơn cả nói chuyện.
Bởi vì khi yên tĩnh lại, trong không khí chỉ còn tiếng thoại của bộ phim truyền hình cùng tiếng hô hấp của hai người.
Tô Vũ có thể nghe thấy nhịp tim của mình.
Nhanh hơn bình thường không ít.
Những ngón tay đang cầm cốc của cô khẽ siết lại.
Cố Phong ngồi ở đầu bên kia của sofa.
Giữa hai người cách một khoảng bằng đúng một tấm đệm ghế.
Cậu dựa vào lưng ghế, tay đặt trên tay vịn, đầu ngón tay vô thức gõ lên lớp vải bọc.
Cậu cũng không nói gì.
Khung cảnh thế này không phải kiểu mà cậu giỏi ứng phó.
Nếu Tô Vũ vẫn còn là con trai, hai thằng đàn ông ngồi cạnh nhau.
Không khí lạnh xuống thì chửi vài câu, bàn chuyện game, hoặc đơn giản ai chơi điện thoại người nấy.
Ngượng ngùng gì đó vốn chẳng tồn tại.
Nhưng bây giờ không giống nữa.
Khóe mắt cậu nhìn thấy Tô Vũ đang ngồi xếp bằng trên sofa, cúi đầu xuống.
Mái tóc đen dài buông xuống hai bên, che đi hơn nửa khuôn mặt.
Bên tai được ánh đèn chiếu tới đỏ đến mức giống như vừa bị ai đó véo qua.
Cố Phong thu ánh mắt lại, nhìn chằm chằm màn hình máy tính.
Cốt truyện trên màn hình đã chuyển sang tập tiếp theo.
Nam chính đang đổ mồ hôi trong phòng gym để chuộc lỗi, cố gắng dùng cơ bụng sáu múi kéo bạn gái cũ quay lại.
Cố Phong chẳng xem lọt nổi lấy một giây.
Cậu đột nhiên đứng bật dậy khỏi sofa.
"Tớ toàn mồ hôi đây, đi tắm trước nhé!"
Nói xong liền quay người đi về phía phòng ngủ, bước chân vừa nhanh vừa dài.
"Khăn tắm... quần áo thay... ừ đúng rồi, đi lấy đã."
Vừa đi cậu vừa lẩm bẩm một mình, giọng nói ngày càng xa.
Tô Vũ nghe thấy tiếng cửa tủ quần áo trong phòng ngủ bị kéo mở.
Sau đó là những âm thanh sột soạt của việc tìm đồ.
Tiếp theo là tiếng bước chân đi về phía phòng tắm.
Cuối cùng là tiếng cửa phòng tắm đóng lại.
Trong phòng khách chỉ còn lại một mình Tô Vũ.
Cô ngẩng đầu lên, thở ra một hơi, đặt bàn tay đang ôm cốc xuống.
"Chạy cái gì mà chạy chứ..."
Cô nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.
Nhưng sau khi Cố Phong rời đi, ngược lại cô lại thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất bây giờ không có ai nhìn cô.
Cô có thể tạm thời gỡ bỏ lớp quản lý biểu cảm trên mặt mình.
Cô đưa tay sờ lên má.
Nóng quá.
Tô Vũ nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra.
Rõ ràng vừa mới tắm xong.
Trên người vẫn còn mang theo cảm giác mát lạnh.
Mái tóc nửa khô nửa ướt phủ trên vai.
Thế nhưng mặt vẫn nóng.
Một loại nóng ran từ trong ra ngoài.
Chỉ vì cậu nói một câu như vậy.
Tô Vũ lại đem câu nói ấy lặp lại một lần trong đầu.
Sau đó mặt càng nóng hơn.
"Đủ rồi!"
Cô tự nói với chính mình, rồi đứng dậy.
Phải đi rửa mặt một chút.
Trên đường đi về phía nhà bếp, Tô Vũ đi ngang qua bàn trà.
Ánh mắt cô lướt qua túi trái cây đặt bên cạnh, bước chân khựng lại.
Trong túi có vài quả táo và một chùm nho.
Là trái cây Cố Phong mua về tối nay.
Tô Vũ nghĩ ngợi một chút.
Cậu đã cắt bánh, pha trà, bày biện.
Một mình bận trước bận sau như vậy.
Cô cũng không thể chẳng làm gì được chứ.
Cô lấy từ trong túi ra một quả táo đỏ au.
Cắt chút trái cây cũng xem như đáp lễ rồi.
Tô Vũ cầm quả táo đi vào bếp.
Cô đặt quả táo xuống cạnh bếp nấu trước, rồi đi tới bồn rửa.
Vặn vòi nước, hai tay hứng nước lạnh rồi hất lên mặt.
Nước rất lạnh.
Nước máy cuối tháng mười đã mang theo nhiệt độ của đầu đông rồi.
Cái lạnh tạt lên làn da đang nóng bừng khiến cô run lên một cái.
Cô lại hất thêm hai lần nữa, nhắm mắt cảm nhận dòng nước chảy dọc hai bên má, men theo cằm nhỏ xuống bồn rửa.
Sau đó cô khóa vòi nước lại, chống tay lên mép bồn rồi hơi cúi đầu xuống.
Những giọt nước từ đầu lông mi trượt xuống, rơi xuống đáy bồn inox, phát ra tiếng lộp độp rất khẽ.
Tô Vũ chậm rãi mở mắt.
Vô ích!
Cảm giác lạnh trên da và nóng trong cơ thể lại càng đối lập hơn!
Da thì lạnh ngắt.
Nhưng bên trong vẫn đang cháy.
Cảm giác này thật sự quá kỳ lạ.
Tô Vũ ngẩn người nhìn dòng nước đang chậm rãi chảy xuống cống, rồi bực bội vò vò hai cái mái tóc mái đã ướt của mình.
Thôi bỏ đi.
Không quan tâm nữa.
Cô rút một tờ khăn giấy bên cạnh lau khô mặt và những giọt nước trên tay, đem quả táo đặt dưới vòi nước rửa sạch rồi vẩy cho ráo nước.
Sau đó cô xoay người đi tìm dao gọt trái cây.
Bên cạnh bếp có một giá dao bằng gỗ.
Ba khe cắm.
Cắm hai con dao phay, một lớn một nhỏ.
Ở rãnh ngang trên cùng đặt một con dao nhỏ dùng để gọt vỏ.
Tô Vũ đưa tay ra.
Nhưng đột nhiên dừng lại giữa không trung.
Trong bếp không bật đèn.
Nguồn sáng duy nhất là ánh trăng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào.
Đêm nay trăng không quá tròn.
Mây khá mỏng.
Ánh sáng trắng sữa lọc qua khung cửa sổ nhỏ của nhà bếp, xiên xiên chiếu lên mặt bếp, khiến giá dao và lưỡi dao phản chiếu một tầng ánh sáng lạnh lẽo.
Ánh mắt Tô Vũ dừng lại trên con dao phay lớn.
Mặt dao rất rộng.
Là loại dao phay kiểu Trung Quốc vuông vức mà hôm nay cô còn dùng để thái rau.
Ánh trăng bám lên thân dao, phản chiếu thành một đường trắng hẹp.
Rất sáng.
Cô đứng đó.
Nhìn đường sáng ấy.
Hơi thở dần dần trở nên nhẹ hơn.
Khung cảnh này...
Có cảm giác quen thuộc đến lạ.
Tô Vũ dời mắt khỏi con dao, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh trăng lặng lẽ rải trên bệ cửa.
Không có chuyện gì xảy ra cả.
Rất giống ngày hôm đó.
Sau lưng cô không có ai.
Bên cạnh cô cũng không có ai.
Trước mặt chỉ có một con dao và một bản thân đã cùng đường.
Ánh trăng ngày ấy lạnh.
Cô cũng lạnh.
Cả căn phòng đều lạnh.
Nhưng bây giờ không giống nữa.
Từ phòng tắm truyền tới tiếng nước mơ hồ.
Chiếc đèn đứng trong phòng khách vẫn còn sáng.
Ánh đèn màu cam vàng len từ cửa bếp vào, trải thành một mảng màu ấm áp trên nền gạch.
Trên bàn trà là những chiếc đĩa bánh đã ăn xong.
Hai chiếc cốc sứ.
Cùng một bình hoa cúc mà cô đã tặng.
Trong tủ lạnh có rau cô mua chiều nay.
Có sữa.
Có trứng gà.
Bên cạnh tủ giày đặt hai đôi dép.
Một đôi lớn.
Một đôi nhỏ.
Trên móc treo chìa khóa ở huyền quan có thêm một chùm chìa khóa.
Đó là chìa khóa dự phòng mà Cố Phong đã làm cho cô.
Tô Vũ không nhịn được bật cười.
Cô giơ tay vượt qua con dao phay, lấy con dao gọt trái cây trên giá dao xuống.
Sau đó cầm dao và quả táo quay lại sofa ngồi xuống.
Cô kéo chiếc thùng rác nhỏ bên chân tới trước mặt, đặt xuống sàn.
Rồi bắt đầu gọt vỏ táo.
Con dao trái cây rất nhỏ.
Lưỡi dao chưa tới mười centimet.
Dùng rất vừa tay.
Lớp vỏ đỏ của quả táo dưới lưỡi dao cuộn thành từng vòng từng vòng.
Một dải dài xoắn lại rồi rũ xuống.
Tô Vũ nhìn dải vỏ táo ấy, ánh mắt có chút thất thần.
Khi gọt được một nửa, khóe mắt cô bắt được thứ gì đó.
Ở góc bàn trà.
Gần chiếc lọ dưa muối cắm hoa hướng dương.
Có thứ gì đó đang lóe sáng.
Một điểm sáng rất yếu.
Nhưng cứ chớp chớp liên tục.
Cô tưởng là ánh sáng phản chiếu từ giọt nước nên không để ý, tiếp tục gọt táo.
Nhưng điểm sáng đó vẫn còn.
Hơn nữa còn ảnh hưởng nghiêm trọng tới sự tập trung của cô.
Tô Vũ hơi nghiêng đầu.
Ánh đèn chiếu từ một góc khác tới.
Cuối cùng cô cũng nhìn rõ nguồn gốc của điểm sáng kia.
Là bó hoa mà đồng nghiệp tặng cho Cố Phong.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn