Chương 148: Chương 147: Tối nay ngủ cùng nhau nhé?
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~13 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN
"Tô Vũ." Cậu khẽ lên tiếng.
"Ừm...?"
"Muộn rồi." Cố Phong hơi nới lỏng cánh tay đang ôm sau lưng cô, nghiêng người để cô hơi rời khỏi lòng mình.
"Để anh giúp em mặc đồ rồi nằm xuống ngủ nhé."
Cậu nghiêng đầu nhìn về cuối giường.
Bộ đồ ngủ và quần ngủ mang tới lúc trước vẫn đang đặt trên chăn.
"Anh còn phải đi tắm nữa."
Phần trước áo thun của cậu đã ướt một mảng lớn, vừa có nước mắt của Tô Vũ, vừa có mồ hôi của chính cậu.
Dính trên da khá khó chịu.
Tô Vũ ngẩng đầu khỏi lòng cậu.
Mí mắt sưng đỏ khép hờ, cô nhìn Cố Phong một cái rồi ngoan ngoãn gật đầu.
"Ừm."
Cố Phong bế cô khỏi đùi mình, nhẹ nhàng đặt vào giữa giường.
Cơ thể Tô Vũ mềm nhũn như không có xương. Vừa được đặt xuống, cả người đã lún vào đệm.
Mái tóc đen hơi xoăn xõa trên gối, rối tung thành một mảng lớn.
Cố Phong đưa tay lấy bộ đồ ngủ ở cuối giường.
Đầu ngón tay vừa chạm vào vải, Tô Vũ đột nhiên lật người.
Cô quay lưng về phía cậu, hai tay nắm mép chăn, xoạt một cái kéo chăn qua, cả người chui tọt vào trong, chỉ để lộ phía sau đầu.
Vài sợi tóc đen còn tràn ra khỏi mép chăn, nằm trên vỏ gối.
Tay Cố Phong cầm đồ ngủ khựng giữa không trung.
"... Em không muốn mặc đồ ngủ à?"
Tô Vũ trong chăn gật đầu. Biên độ rất nhỏ, nhưng thái độ lại vô cùng kiên quyết.
Cố Phong nhìn bóng lưng bướng bỉnh của cô, bất đắc dĩ.
Thôi vậy.
Trên người cô vẫn đang mặc bộ đồ lót mà cậu vừa vất vả lắm mới giúp cô mặc vào.
Chỉ cần đắp chăn cẩn thận, không bị lạnh là được.
Cậu đặt bộ đồ ngủ lại cuối giường, gấp gọn.
Sau đó đứng dậy khỏi mép giường, chuẩn bị tới tủ quần áo lấy đồ thay.
Nhưng chân vừa chạm đất, cổ tay đã bị nắm lấy.
Cố Phong cúi đầu.
Không biết từ lúc nào Tô Vũ đã quay người lại. Cô nghiêng mặt, thò một cánh tay ra khỏi chăn, năm ngón tay siết chặt cổ tay cậu, lực không hề nhỏ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra khỏi mép chăn, hai gò má vẫn còn chút ửng đỏ chưa tan, chóp mũi phơn phớt hồng.
Đôi mắt long lanh nhìn cậu.
"Phong ca, tối nay ngủ cùng em đi."
Cố Phong "hả" một tiếng, vội vàng xua tay.
"Không được không được không được!"
Cậu lùi lại nửa bước. Tay Tô Vũ bị kéo theo về phía trước một đoạn, cánh tay cô lộ ra khỏi chăn nhiều hơn, thậm chí cả vai cũng lộ ra.
Dây áo nằm ngang dưới xương quai xanh thành một đường mảnh.
Ánh mắt Cố Phong vừa chạm tới sợi dây đó liền như bị điện giật mà dời đi.
"Bọn mình còn chưa phải người yêu, sao có thể ngủ cùng nhau?"
"Không thích hợp, thật sự không thích hợp!"
Tô Vũ không buông tay, ngược lại còn siết chặt hơn.
"Hừ."
Cô hừ một tiếng.
"Phong ca nói mà không giữ lời."
"Hả?"
Cố Phong bị cái mũ này chụp xuống đến ngẩn người.
Tô Vũ kéo chăn xuống một chút, để lộ cả khuôn mặt.
Mắt cô còn đỏ, môi mím thành một đường thẳng, cằm hơi hất lên, mang theo vẻ cố chấp không chịu nhượng bộ.
"Rõ ràng đã nói là thích em rồi mà!"
Cô nhìn thẳng vào mắt Cố Phong.
"Tại sao ngay cả yêu cầu nhỏ như vậy cũng không đồng ý?"
Cố Phong há miệng, cố tìm một lý do phản bác hợp lý.
Nhưng Tô Vũ không cho cậu thời gian sắp xếp ngôn từ.
"Không cần biết!"
Cô vùi mặt vào gối, giọng nghèn nghẹt.
"Em muốn ngủ cùng Phong ca!!"
Rất nhanh sau đó, cô lại quay mặt ra, trong mắt nhiều thêm chút quyết tâm kiểu vò đã mẻ lại sứt.
"Nếu anh không đồng ý, em sẽ nửa đêm trèo lên giường anh."
"..."
Cố Phong đứng bên giường, lặng lẽ nhìn cô.
Trong đầu cậu nhanh chóng hiện lên từng hình ảnh của hơn hai tháng vừa qua.
Tô Vũ nói nửa đêm trèo lên giường cậu, cô thật sự sẽ làm thế.
Hơn nữa trước đó cô đã từng làm rồi.
Chính là lần trước.
Sáng ngủ dậy, cậu phát hiện Tô Vũ cuộn tròn như một chú mèo nhỏ trong khuỷu tay mình. Cảnh tượng đó tới giờ cậu vẫn nhớ như in.
Nếu bây giờ từ chối, sau khi cậu ngủ say vào ban đêm, người này chắc chắn hai trăm phần trăm sẽ bò khỏi giường, lặng lẽ chui vào chăn của cậu.
Đến lúc đó, trong cơn mơ màng cậu chạm phải một cơ thể mềm mại, ấm áp đang dán sát lên người mình...
Hình ảnh đó quá kích thích, cậu không dám nghĩ tiếp.
Bị động chịu trận không bằng chủ động đầu hàng.
Cố Phong thở dài, cam chịu cúi người xuống.
Cậu đưa tay phải ra, dùng ngón trỏ và ngón cái nhẹ nhàng véo má Tô Vũ.
Cảm giác thật sự rất thích.
Mềm mềm, đàn hồi vô cùng.
Cậu véo hai cái rồi xoa nhẹ, cảm nhận độ ấm dưới lòng bàn tay.
Khuôn mặt Tô Vũ bị véo đến biến dạng, môi bị ép thành cái miệng chu chu, nhưng cô không hề giãy giụa, ngược lại còn hưởng thụ đến nheo cả mắt.
Cố Phong không nhịn được bật cười. Vừa bất đắc dĩ, vừa mang theo chút cưng chiều.
"Chậc chậc chậc."
Cậu vừa véo má cô vừa lắc lắc.
"Còn chưa ở bên nhau mà tớ đã bị em nắm thóp thế này rồi."
"Sau này thật sự ở bên nhau, anh còn chẳng dám tưởng tượng địa vị gia đình của mình sẽ thấp đến mức nào."
Cậu buông tay ra, đầu ngón tay lướt qua má cô, khẽ chạm tới vành tai.
Sau khi bị véo má, sắc đỏ trên mặt Tô Vũ đã lan tới tận mang tai.
Nhưng rõ ràng sự chú ý của cô không nằm ở chuyện đỏ mặt.
Sau này thật sự ở bên nhau.
Câu nói đó giống như một viên kẹo.
Cố Phong tiện miệng ném ra, lại chính xác rơi trúng nơi mềm mại nhất trong lòng cô.
Ngọt ngào.
Tô Vũ cọ cọ vào gối trong chăn, vùi nửa khuôn mặt vào trong, chỉ để lộ đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Cố Phong.
"Không đâu."
Cô nghiêm túc nói.
"Phong ca mãi mãi là ân nhân của em."
"Địa vị chỉ có thể cao hơn em thôi."
Nụ cười trên mặt Cố Phong cứng lại.
Biểu cảm của cậu từ bất đắc dĩ và cưng chiều ban nãy lập tức chuyển thành nghiêm túc.
"Dừng dừng dừng."
Cậu giơ một ngón tay lên, lắc lắc trước mặt Tô Vũ.
"Đừng nói gì mà ân nhân với không ân nhân nữa."
"Quan hệ hiện tại của chúng ta là người theo đuổi và người được theo đuổi."
Cậu chỉ vào mình, rồi chỉ vào Tô Vũ.
"Cùng lắm thì cộng thêm quan hệ bạn tốt."
Cậu cúi người xuống, ghé lại gần hơn một chút, để tầm mắt ngang bằng với cô.
"Nghe hiểu chưa?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn