Chương 137: Chương 136: Hôn đã thật
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~14 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Tay trái của Cố Phong trượt từ lưng Tô Vũ xuống, lòng bàn tay đỡ lấy phần hông dưới của cô.
Sau đó không cho cô thời gian phản ứng, cánh tay cậu đột ngột nâng lên.
Cả người Tô Vũ được cậu nhấc từ vị trí trước ngực lên cao hơn.
Theo bản năng, cô ngẩng đầu lên.
Đồng thời, tay phải của Cố Phong vươn ra, năm ngón tay mở rộng, giữ lấy sau gáy cô.
Lòng bàn tay áp lên làn da mát lạnh nơi cổ cô, đầu ngón tay luồn vào mái tóc dài hơi xoăn.
Gương mặt Tô Vũ lập tức ngang tầm với gương mặt cậu.
Lúc này, mắt cô đỏ hoe và sưng lên, hàng mi còn đọng nước mắt, chóp mũi ửng hồng, môi hơi tái đi vì vừa thở gấp quá mức.
Trên má vẫn còn những vệt nước mắt chưa khô, dưới ánh đèn vàng cam trông lấp lánh.
Cô vẫn đang thở dốc, trong mắt tràn ngập sự hoảng loạn.
Cố Phong nhìn Tô Vũ như vậy.
Vô số ý nghĩ lướt qua đầu cậu trong nháy mắt.
Nên dùng góc nào?
Nên dùng lực thế nào?
Có nên nhắm mắt không?
Có cần báo trước một câu không?
Nhưng thời gian không cho cậu tiếp tục do dự.
Hơi thở của Tô Vũ ngày càng gấp gáp, cơ thể lại bắt đầu run lên.
Cố Phong nghiến răng, trực tiếp cúi đầu xuống.
Môi cậu chạm lên môi cô.
Không có kỹ thuật.
Không có thăm dò.
Chỉ đơn giản là môi chạm môi.
Khoảnh khắc tiếp xúc, cơ thể Tô Vũ như bị ai đó nhấn nút tạm dừng.
Mọi run rẩy, thở dốc, giãy giụa đều ngừng lại.
Các ngón tay cô buông khỏi áo sau lưng Cố Phong, lơ lửng giữa không trung, mở ra rồi cứng đờ ở đó.
Đôi mắt cô mở rất lớn.
Giọt nước mắt trên hàng mi theo động tác ấy rơi xuống, lăn dọc gò má tới khóe môi.
Rơi vào giữa đôi môi của hai người.
Cố Phong nếm được vị của giọt nước mắt ấy.
Môi Tô Vũ rất lạnh.
Nhưng cũng rất mềm.
Mềm hơn cả lần bị cô hôn trộm trước đó.
Cậu không chắc mình làm vậy có đúng hay không.
Nhưng cậu cảm nhận được rằng, trong ba giây đầu tiên sau khi tiếp xúc, hơi thở của Tô Vũ hoàn toàn ngừng lại.
Đến giây thứ tư mới dần dần khôi phục.
Không còn kiểu thở gấp như sắp nghẹt thở lúc nãy nữa.
Chỉ còn lại những nhịp thở nhẹ và chậm.
Hơi thở ấm áp từ chóp mũi cô phả lên má Cố Phong.
Năm giây đầu tiên sau khi hôn, đầu óc Cố Phong vẫn còn khá tỉnh táo.
Cậu còn đang rất lý trí phân tích.
Thứ nhất, Tô Vũ đã ngừng thở dốc, cơn hoảng loạn bị cắt ngang, đây là chuyện tốt.
Thứ hai, cô không đẩy cậu ra, cũng không giãy giụa, chứng tỏ ít nhất cô không bài xích.
Thứ ba...
Đã hôn đến mức này rồi còn phân tích cái gì nữa chứ!
Hiện tại trong đầu cậu chỉ còn cảm giác nơi đôi môi của Tô Vũ.
Môi cô rất lạnh.
Nhưng sau khoảng mười giây tiếp xúc thì dần trở nên ấm áp.
Tay phải của Cố Phong vẫn giữ sau gáy cô, đầu ngón tay luồn trong mái tóc dài, lòng bàn tay cảm nhận được mạch đập nơi cổ cô.
Nhanh chẳng khác gì của cậu.
Tay trái đỡ bên hông cô, qua lớp dây áo, lòng bàn tay áp lên làn da nơi thắt lưng.
Eo cô rất nhỏ, mang theo đường cong mềm mại.
Bàn tay đặt lên vừa khít.
Quả nhiên phim hoạt hình tình cảm không lừa người!
Những bộ anime đó thường diễn cảnh nam chính sau khi hôn nữ chính thì trong đầu bắn pháo hoa, bối cảnh biến thành bầu trời đầy sao, thời gian ngừng lại các kiểu.
Trước đây cậu luôn cảm thấy đó chỉ là đội ngũ sản xuất cố tình làm quá lên.
Đến khi thật sự đến lượt mình mới biết.
Người ta còn diễn chưa đủ khoa trương nữa.
Hôn người mình thích thật sự rất vui.
Bất kể là cảm giác rung động về mặt sinh lý hay cảm xúc kích động như đang tràn ra khỏi lồng ngực, tất cả đều khiến người ta thấy thỏa mãn.
Thỏa mãn đến mức cậu cảm thấy vận may cả đời mình có lẽ đã tích góp hết cho khoảnh khắc này.
Những ngón tay của Tô Vũ do dự đặt lên vai cậu.
Rồi đến lòng bàn tay.
Sau đó là cả bàn tay.
Mười ngón tay tìm được một mảng vải áo thun mới trên vai cậu, rồi đột nhiên siết chặt lại.
Hoàn toàn khác với lực bấu víu tuyệt vọng lúc trước.
Lần này giống như cô đang xác nhận xem cậu có thật sự vẫn ở đây hay không.
Trái tim Cố Phong bị động tác ấy khẽ chạm vào.
Bàn tay đang giữ sau gáy Tô Vũ hơi dùng sức, kéo gương mặt cô lại gần hơn một chút.
Sự tiếp xúc giữa đôi môi từ cứng nhắc vụng về ban đầu dần trở nên dịu dàng hơn.
Cậu không biết hôn.
Hoàn toàn không có kinh nghiệm.
Nhưng Tô Vũ cũng không biết.
Hai người cứ thế áp môi vào nhau, thỉnh thoảng đổi một góc độ, thỉnh thoảng khẽ chạm nhau, hơi thở cũng trở nên hỗn loạn.
Chóp mũi cậu cọ vào chóp mũi cô.
Hàng mi cô khẽ quét qua mí mắt cậu.
Những tiếp xúc ấy nhỏ bé mà dày đặc, mang theo cảm giác tê tê ngứa ngứa.
Nói thật.
Trình độ kỹ thuật gần như bằng không.
Đang hôn, chân Cố Phong vô tình va phải mép giường.
Bắp chân đập vào đệm, theo phản xạ cậu lùi về sau một bước.
Nhưng trọng tâm của Tô Vũ đang đè trên người cậu khiến cậu không giữ được thăng bằng.
Cả người ngã ngửa về phía sau.
Cậu không kịp nghĩ nhiều, tay phải chuyển từ sau gáy lên sau đầu cô, tay trái từ eo trượt ra sau lưng, ôm trọn cô vào lòng để bảo vệ.
May mà lưng chạm giường trước.
Nệm lò xo phát ra một tiếng trầm đục.
Cơ thể Tô Vũ cũng theo đó đổ xuống, nằm đè lên ngực cậu, khiến cậu khẽ rên một tiếng.
Nhưng từ đầu đến cuối, Tô Vũ vẫn nằm trên người cậu.
Đôi môi hai người vẫn chạm nhau, không hề tách ra.
Mái tóc cô buông xuống hai bên, phủ bên má cậu, che mất hơn nửa ánh đèn bên ngoài.
Không gian của hai người bỗng trở nên rất nhỏ.
Chỉ còn lại hơi thở của cô.
Và nhịp tim của cậu.
Cố Phong vòng tay ra sau eo Tô Vũ, các ngón tay vô thức siết lại.
Ở tư thế này, cậu có thể cảm nhận được làn da nơi eo cô nhấp nhô theo từng nhịp thở, hơi ấm len qua kẽ ngón tay truyền đến.
Cậu nhắm mắt lại.
Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ.
Thật tuyệt.
Không biết đã qua bao lâu.
Có thể là một phút.
Cũng có thể là năm phút.
Tô Vũ ngẩng đầu lên, chậm rãi rời khỏi môi Cố Phong.
Khoảnh khắc tách ra, vang lên một âm thanh rất khẽ.
Hai người đồng thời mở mắt.
Ánh mắt chạm nhau ở khoảng cách chưa đầy mười centimet.
Mặt Tô Vũ đỏ bừng.
Từ hai má lan đến tận vành tai, ngay cả bên cổ cũng nhuốm một màu hồng nhạt.
Trong mắt vẫn còn nước mắt chưa khô, khóe mắt đỏ lên, hàng mi ướt dính vào nhau.
Nhưng trong đôi mắt ấy đã không còn vẻ trống rỗng và mất tập trung như trước nữa.
Tô Vũ đã lấy lại được lý trí.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn