Chương 87: Chương 86: Bài học lần trước Tô Vũ gửi ảnh gợi cảm vẫn còn rõ mồn một
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~15 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Cố Phong ngậm ống hút, chép miệng một cái, đang định cảm nhận thêm hương vị.
"Đúng rồi Phong ca!"
Giọng Ngô Lỗi bất ngờ vang lên bên cạnh.
Cố Phong giật mình, theo phản xạ buông ống hút.
"Cậu đừng có hù người khác nữa được không?"
"Hehe, xin lỗi xin lỗi." Ngô Lỗi xoa tay.
"Tôi chỉ muốn hỏi một câu thôi, vị hoa bạch lan này thế nào? Ngon không?"
Cố Phong nhìn cậu ta một cái.
"... Không tệ."
Lúc nói câu này, biểu cảm của cậu có chút vi diệu khó tả.
Không nhíu mày, khóe môi cũng không cố ý cong lên, nhưng cả người dịu xuống, như cảm xúc căng chặt vừa được nới lỏng một khe nhỏ.
Mắt Ngô Lỗi đảo sang bên.
Được rồi!
Cậu ta giả vờ cúi đầu xem điện thoại, ngón cái tay trái nhanh chóng bấm hai cái.
Camera hướng về phía Cố Phong.
Tách.
Chụp im lặng.
Trong ảnh, Cố Phong đang cúi đầu uống trà sữa, ánh mắt hơi rũ xuống, ánh đèn trần hắt lên gò má nghiêng, đôi môi chạm ống hút mang theo cảm giác thả lỏng.
Nhìn là biết thật sự rất thư giãn.
Biểu cảm này gửi cho chị Triệu là quá đủ.
Ngô Lỗi lại chỉnh góc, nhân lúc Cố Phong uống ngụm thứ tư chụp thêm một tấm.
Tấm này còn đỉnh hơn.
Cố Phong hơi nheo mắt, hàng mi cụp xuống, khóe môi toàn là ý vị đang dư âm.
Nói dễ nghe thì như quảng cáo trà sữa.
Nói khó nghe thì như một thằng ngốc mới yêu.
Ngô Lỗi chọn một tấm đẹp hơn, mở WeChat.
Gửi cho Triệu Hiểu Tình kèm tin nhắn:
"Chị Triệu! Nhiệm vụ hoàn thành! Vị hoa bạch lan! Cậu ấy bảo không tệ! Có ảnh làm chứng!"
Cuối tin còn thêm ba icon ngón cái.
Gửi xong cậu ta úp điện thoại xuống bàn, ngẩng đầu lên, lại treo vẻ mặt vô hại.
Cố Phong không chú ý mấy động tác nhỏ đó.
Tâm trí cậu đã bay mất rồi.
Trà sữa uống hết gần nửa cốc, vị hoa bạch lan trong miệng càng lúc càng rõ.
Cậu nhìn cánh hoa trang trí trên nắp cốc, ngón tay vô thức xoay chiếc cốc.
Giờ Tô Vũ đang làm gì ở nhà nhỉ?
Chắc vẫn đang sửa cái dự án H5 đó.
Vị trà sữa này khá ngon, tan làm có nên mua một cốc mang về cho Tô Vũ không?
Không không không.
Mang vị hoa bạch lan cho cậu ấy… có phải quá lộ liễu không?
Bản thân Tô Vũ đã có mùi này rồi, nếu cậu còn mang đúng vị đó về.
Chẳng khác nào nói thẳng: tớ cực kỳ để ý mùi trên người cậu, còn mê tới mức đi tìm đồ cùng mùi.
Biến thái quá rồi.
Nhiệt độ trên mặt Cố Phong bắt đầu tăng lên.
Cậu cúi mạnh đầu xuống, ngậm ống hút hút liên tục.
Trà sữa ùng ục theo ống hút tràn lên, bị cậu uống liền hơn nửa cốc.
"Xuýt—" Lạnh quá.
Lạnh đến mức trán giật giật hai cái.
"Phong ca cậu ổn không đấy?" Ngô Lỗi nghiêng đầu nhìn.
"Đến mức vậy à? Có phải đi giữa sa mạc đâu, uống trà sữa mà như nốc nước lọc thế."
"Không sao, chỉ là khát thôi."
Cố Phong cầm chiếc cốc gần cạn, quay mặt sang bên.
Đệt.
Sao cậu lại gọi vị hoa bạch lan?
Sao cậu lại nhớ mùi này?
Sao uống uống một hồi lại bắt đầu nghĩ tới Tô Vũ?
Đầu óc cậu giờ như bị hồ dán trét đầy.
Lúc thì là cảnh Tô Vũ nằm sấp trên sofa xem máy tính, tóc dài trượt khỏi vai.
Lúc lại là gương mặt nghiêng khi cậu ấy đeo tạp dề nấu cơm, quay đầu nói với cậu:
"Đợi thêm năm phút nữa."
Toàn là cậu ấy!
Không được!
Cố Phong đặt mạnh cốc trà sữa xuống bàn.
Không thể tiếp tục như thế này nữa!
Cả giờ làm trong đầu toàn là Tô Vũ, thế này là cái quái gì chứ?
Nghĩ tiếp kiểu này thì hôm nay đừng hòng chạy xong module, tuần sau họp tuần chỉ có nước mất mặt tại chỗ.
Cậu dùng hai tay xoa mặt một cái, rồi kéo bàn phím lại gần, đặt ngón tay lên.
Được.
Quyết định rồi.
Về nhà rồi nghĩ tiếp.
Dù sao về nhà là gặp được người thật rồi, vội cái gì?
Đợi tan làm, mở cửa bước vào.
Tô Vũ sống sờ sờ sẽ ở đó.
Có thể cậu ấy đang ngồi trước bàn máy tính gõ code, cũng có thể đang loay hoay trong bếp nghiên cứu món mới.
Đến lúc đó muốn nghĩ bao lâu thì nghĩ, chẳng ai quản.
Ánh mắt Cố Phong quay lại màn hình, từng hàng ký tự dày đặc trong trình soạn thảo code bắt đầu chui vào đầu.
Cậu ép bản thân đọc từng dòng.
Từ định nghĩa interface đến kiểm tra tham số, gặm từng chữ một.
Hiệu quả cũng không tệ.
Tập trung được khoảng hai mươi phút.
Sau đó âm báo tin nhắn ưu tiên đặc biệt trên điện thoại đột nhiên vang lên.
Là âm báo riêng cậu cài cho Tô Vũ.
Tay Cố Phong dừng trên bàn phím, rồi lập tức cầm điện thoại lên.
Tuy vừa mới quyết định về nhà rồi mới nghĩ tới Tô Vũ.
Nhưng tin nhắn thì vẫn phải xem!
Đó là hai chuyện khác nhau.
Xem tin nhắn là phép lịch sự xã giao, là tố chất cơ bản, hoàn toàn không liên quan đến việc có nhớ cậu ấy hay không.
Tự tìm xong lý do, cậu yên tâm thoải mái mở khóa màn hình.
Tô Vũ gửi một tấm ảnh.
Ngón tay Cố Phong dừng trên ảnh, không bấm mở ngay.
Bài học lần trước Tô Vũ gửi ảnh gợi cảm vẫn còn rõ mồn một.
Theo phản xạ, Cố Phong ngẩng đầu, đảo mắt nhìn quanh.
Chỗ Ngô Lỗi trống không, chắc đi vệ sinh rồi.
Trương Phàm đeo tai nghe nằm úp mặt ngủ trưa, nước dãi sắp chảy xuống bàn phím.
Trần Húc quay lưng về phía cậu, màn hình mở trang web gì đó không rõ.
Tiểu Triệu thì biến mất luôn, chắc lại xuống cửa hàng tiện lợi mua đồ ăn vặt.
An toàn!
Cậu đặt điện thoại nằm ngang trên bàn, hơi nghiêng người về trước, mở ảnh.
Khoảnh khắc ảnh tải xong, mắt cậu quét rất nhanh.
Nhìn trung tâm trước.
Một cái bát sứ trắng, bên trong là mì trộn, cạnh đó có một đĩa sủi cảo hấp và một bát canh rong biển trứng.
Combo điển hình của quán Sa huyện.
Rồi nhìn xung quanh.
Mặt bàn inox bình thường, bên phải có một chồng khăn giấy, bên trái lộ nửa chai giấm.
Không có ngực.
Không có xương quai xanh.
Không có thứ gì không nên xuất hiện.
Cố Phong thở phào, ngả người ra ghế.
An toàn!
Lần này cậu phóng to ảnh, xem kỹ hơn.
Mì khá nhiều, sợi chất đầy gần tràn bát, bên trên chan sốt thịt, trộn đậu phộng với hành lá.
Sủi cảo hấp sáu cái, cái nào cũng khá lớn.
Canh rong biển trứng cũng đầy một bát.
Bữa này cộng lại chắc đủ nhiệt lượng.
Khóe môi Cố Phong hơi cong lên.
Xem ra Tô Vũ thật sự nghe lời cậu.
Cậu từng nói với Tô Vũ rằng muốn tăng cân thì đừng cố nhồi, cứ tăng khẩu phần từng bữa, nuôi lại khẩu vị trước.
Lượng ăn hôm nay rất chuẩn!
Cậu nhắn động viên:
"Giỏi lắm! Cứ ăn như thế đi, Phong ca xem trọng cậu!!"
Gửi xong, cậu lại nhìn tấm ảnh.
Định khóa màn hình.
Ngón tay đã chạm tới nút tắt.
Nhưng ánh mắt đột nhiên bị một góc nhỏ bên phải phía dưới giữ lại.
Là tay của Tô Vũ.
Trong bố cục ảnh, tay phải của cậu ấy đang cầm đôi đũa, đặt trên miệng bát.
Ngón tay trắng và thon, khớp ngón rõ ràng.
Đi lên trên là một đoạn cổ tay.
Xương cổ tay hơi nhô lên, chống dưới lớp da mỏng.
Lên thêm chút nữa là một đoạn cẳng tay.
Ống tay áo được kéo lên gần khuỷu tay, để lộ đoạn tay trong khung hình, trắng đến mức như phát sáng.
Cố Phong nhìn chằm chằm ba giây.
Rồi như bị ma xui quỷ khiến, cậu bấm lưu ảnh.
Dưới màn hình hiện lên một dòng thông báo: Đã lưu vào album ảnh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn