Chương 87: Hẹn hò trong vườn với Primula
The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana · Kirito51 · 159 chương · ~9 phút đọc · Tạo 04/08/2026
Web Novel (51-100) - Đã hoàn thành Bằng cách đẩy tốc độ lên mức tối đa nhờ ma pháp, Rest lao vút đi trên con đường lộ chính. Không hề bị lạc đường, không ngủ gật giữa chừng như chú thỏ trong truyện, cũng chẳng bắt gặp mỹ nhân bí ẩn nào rơi từ trên trời xuống... Cậu đã cán đích một cách an toàn.
"A, mừng anh đã trở về, Rest-sama."
"Hàaa... hàaa... anh về rồi đây, Primula."
Vừa chạm chân đến dinh thự ở lãnh địa Hầu tước Rosemary, Rest đã được chào đón bởi một gương mặt thân quen. Dinh thự ở đây có quy mô lớn hơn hẳn căn nhà ở thủ đô. Trong khu vườn rộng lớn, Primula đang tỉ mẩn chăm sóc những khóm hoa. Nhìn thấy cô nàng đang tỉa những cành hồng, Rest bỗng cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ kỳ.
"Em nghe nói anh đi tiêu diệt quái vật ở lãnh địa lân cận, không ngờ anh lại về sớm thế... Mà sao anh lại thở dốc như vậy?"
Primula lấy khăn tay khẽ lau mồ hôi trên trán Rest. Dù dùng ma pháp để tăng tốc, sự mệt mỏi vẫn bám lấy cậu. Ma pháp hồi phục có thể chữa lành thể chất, nhưng sự tiêu hao tinh thần do việc duy trì chú thuật liên tục là thứ không thể tránh khỏi, ngay cả với một "quái vật" như Rest.
"À, anh vừa tham gia một cuộc đua nhỏ... Đã có ai về đây trước anh chưa?"
"Vâng, chưa có ai cả. Em đã ở ngoài vườn từ trưa, cả cha lẫn các pháp sư khác đều chưa thấy bóng dáng đâu."
"Phù, vậy thì tốt rồi."
Cậu thực sự đã về nhất. Chỉ mất vỏn vẹn 30 phút kể từ lúc xuất phát, một kết quả mà Rest cũng đã tiên liệu được.
(Giờ thì mình có thể tự hào khẳng định mình xứng đáng với hai người họ rồi...)
"Mà này... Primula, em đã xong việc rồi sao?"
Trong khi Rest đi diệt quái với Albert, đáng lẽ Primula và Viola phải phụ giúp việc quản lý lãnh địa. Với tư cách là những người thừa kế tương lai, hai chị em đã bắt đầu thực tập các công việc hành chính từ sớm.
"Em xong việc từ buổi sáng rồi ạ. Giờ là giờ nghỉ ngơi nên em ra chăm hoa. Chị em thì đang đi mua sắm ở thị trấn rồi."
"Ra vậy..."
Rest đưa mắt nhìn quanh khu vườn rộng thênh thang. Đây mới là tổ ấm thực sự, nơi bắt nguồn của gia tộc Rosemary. Khu vườn ở đây lớn hơn và đa dạng các loài hoa hơn nhiều so với ở thủ đô. Primula đứng giữa ngàn hoa khoe sắc, trông thanh thoát và xinh đẹp tựa như một nàng tiên hoa.
"... Đẹp thật đấy."
"Vâng, đẹp lắm đúng không anh? Những đóa hồng đang độ rực rỡ nhất."
"À, không chỉ có hoa hồng đâu... nhưng thôi không sao."
Rest hơi dời mắt khỏi những đóa hồng rực rỡ để nhìn sang bên cạnh. Ở bồn hoa kế bên, những đóa loa kèn trắng đang bắt đầu chớm nở sớm.
Nếu hoa hồng gợi nhắc đến Viola — rực rỡ, lộng lẫy, tỏa hương nồng nàn và luôn thu hút mọi ánh nhìn; thì hoa loa kèn lại khiến Rest nhớ tới Primula — thanh tao, khiêm nhường, lặng lẽ sưởi ấm một góc trái tim... Một vẻ đẹp tinh tế và dịu dàng.
"Vẻ đẹp của hoa hồng là không thể phủ nhận, nhưng hoa loa kèn cũng tuyệt vời không kém. Em yêu cả hai loài hoa này."
"Anh cũng vậy, anh yêu cả hai." Rest mỉm cười, dù có lẽ Primula chưa hiểu hết ý tứ sâu xa trong câu nói của cậu.
"Nhân tiện, Rest-sama, anh có biết về 'ngôn ngữ loài hoa' không?"
"Anh không rành lắm... Em chỉ cho anh nhé?"
"Tất nhiên rồi. Đầu tiên là hoa loa kèn, nó tượng trưng cho sự 'thuần khiết' và 'trinh nguyên'. Còn hoa hồng thì ý nghĩa thay đổi theo màu sắc. Ví dụ, hồng đỏ tượng trưng cho 'tình yêu' và 'sự mãnh liệt', còn hồng trắng thì..."
Rest và Primula tận hưởng một buổi chiều bình yên, thanh nhã giữa hương hoa dìu dịu. Trong khi đó, nhóm thanh niên thách đấu với Rest mãi tới tận 3 tiếng đồng hồ sau mới lết được tới dinh thự. Họ đã bị cú bứt tốc ban đầu của Rest làm cho loạn nhịp, dẫn đến việc kiệt sức cả về ma lực lẫn thể lực.
Đến lúc họ về tới nơi, Rest đã hoàn toàn quên bẵng cuộc đua đó, cậu đang thong thả thưởng thức tiệc trà chiều bên cạnh Primula yêu dấu của mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn