Chương 95: Những dấu chân trên tàu
Quỷ Bí Địa Hải · 1048596 · 107 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
1-100 Một hòn đảo khổng lồ hiện ra trước mắt Charles và các thủy thủ. Quy mô của nó thậm chí còn đồ sộ hơn cả đảo San Hô. Mọi người đăm đăm nhìn về phía trước với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, bởi họ đều hiểu rằng hành trình nguy hiểm nhất bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Hòn đảo này hoàn toàn khác biệt so với những nơi họ từng qua. Bao bọc xung quanh nó là một bức tường khổng lồ dựng đứng, che chắn mọi tầm nhìn vào bên trong. Bức tường có màu xám tro, chất liệu trông khá giống bê tông nhưng lại không hề có bất kỳ ký hiệu hay mã hiệu sản xuất nào. Thật khó để xác định liệu con người có thể xây dựng nên một công trình như thế này hay không.
"Thuyền trưởng! Nhìn kìa, bên kia có một chiếc tàu!"
"Tôi tự thấy được, không cần cậu phải nhắc."
Ánh đèn pha rực sáng quét qua màn đêm, rọi thẳng vào một con tàu hơi nước lớn hơn cả tàu Narwhal. Biểu tượng hình tam giác màu trắng sơn bên hông tàu đã tiết lộ danh tính của chủ nhân nó. Rõ ràng, đây chính là con tàu mất tích của Giáo hội Ánh Sáng.
"Chuẩn bị vũ khí đi, chúng ta sẽ áp sát nó." Charles ra lệnh.
Nếu tìm được manh mối trên đó, biết đâu họ sẽ tránh được số phận biến mất đầy bí ẩn như những người đi trước. Khi khoảng cách dần thu hẹp, Charles bắt đầu quan sát được nhiều chi tiết hơn. Chiếc mỏ neo vẫn chìm dưới nước, chứng tỏ thủy thủ đoàn đã chủ động neo đậu tàu ở đây. Mọi thứ trên boong tàu vẫn ngăn nắp, không hề có dấu vết của các cuộc tấn công bạo lực nhắm vào các tín đồ Giáo hội Ánh Sáng. Bước chân lên boong, Charles nhận ra một lớp bụi dày đã phủ kín mọi bề mặt.
Dựa vào độ dày của lớp bụi, con tàu này hẳn đã bị bỏ hoang ở đây gần hai tháng trời. Dưới sự tàn phá của gió biển hoang lạnh, con tàu hơi nước không người chăm sóc toát lên một vẻ hoang tàn, u ám.
"Đi thôi, mục tiêu đầu tiên là cabin thuyền trưởng."
Nếu muốn biết chuyện gì đã xảy ra, nhật ký hàng hải của thuyền trưởng luôn là nơi tìm kiếm manh mối nhanh nhất. Cả nhóm cảnh giác tiến qua cửa khoang. Cấu trúc bên trong con tàu này khá giống với tàu Narwhal, mở đầu bằng một hành lang hẹp và tối tăm. Deep vừa định tiến lên dẫn đường thì một bàn tay kim loại đã kịp thời giữ cậu lại.
"Thuyền trưởng, có chuyện gì vậy ạ...?"
Charles hạ giọng, từ từ ngồi xổm xuống:
"Suỵt, nhìn xuống sàn đi."
Theo hướng chỉ của anh, mọi người cúi đầu nhìn xuống. Một hàng dấu chân sáu ngón in rõ mồn một trên lớp bụi dày. Rõ ràng, đã có thứ gì đó từng đặt chân vào đây. Charles cùng các thủy thủ bước chậm lại, lần theo những vết chân kỳ lạ đó để tiến sâu vào bên trong.
Từng cánh cửa phòng được đẩy ra một cách nhẹ nhàng. Ánh đèn pin rọi theo họng súng liên tục quét qua các ngóc ngách. Tuy nhiên, các khoang tàu đều hoàn toàn yên tĩnh, ngoài những đồ dùng sinh hoạt thông thường ra thì không thấy bóng dáng của bất kỳ sinh vật sống nào.
Cuối cùng, họ cũng đứng trước cánh cửa duy nhất còn lại. Charles khẽ động đậy tai. Nhờ thính giác nhạy bén, anh nhận ra có tiếng động lạ phát ra từ bên trong.
"Cẩn thận, có thứ gì đó đang ở trong phòng." Anh thì thầm.
Cronor nuốt nước bọt một cách khó khăn, run rẩy rút ra một cây nến xanh từ trong túi áo.
Rầm! Cánh cửa bị đạp tung, bảy tám họng súng đồng loạt chỉa vào trong. Thế nhưng ngay sau đó, vẻ căng thẳng trên khuôn mặt mọi người chuyển thành sự thất vọng. Nơi này hóa ra là nhà bếp của tàu. Tiếng động ban nãy chỉ là do mấy con chuột đang gặm đống bánh quy mốc phát ra. Tiếng rầm lớn đột ngột khiến lũ chuột kinh hãi, vội vàng vứt mẩu bánh quy lại rồi nháo nhào tháo chạy. Khung cảnh bên trong cũng xơ xác như bên ngoài, ngoài những túi thực phẩm bị chuột cắn nham nhở ra thì không có gì bất thường.
Các thủy thủ nhanh chóng tản ra xung quanh để lục tìm manh mối. Charles dùng cánh tay giả đỡ cằm, đăm chiêu suy nghĩ: "Sao lại không có ai chứ? Nếu trống rỗng, thì những dấu chân ngoài hành lang từ đâu mà có?"
Đúng lúc bước qua một chiếc bình nước bằng bạc, Charles chợt nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trên bề mặt kim loại sáng loáng của nó. Đồng tử anh co rụt lại, anh lập tức ngẩng phắt đầu lên. Một con quái vật màu tím biến dị dị hợm, trông như một con cóc khổng lồ, đang bò ngược trên trần nhà. Nhận ra Charles đã phát hiện ra mình, nó dùng hai chi sau thô khỏe đạp mạnh vào trần nhà, há to cái mồm lởm chởm răng nanh sắc nhọn và lao thẳng xuống đầu anh.
Giữa lằn ranh sinh tử, Charles nhanh như cắt giơ tay trái lên. Vút! Một lao móc xích bắn ra, găm chặt sinh vật kia vào trần nhà. Anh gồng lực ở tay trái, giật mạnh sợi xích khiến con quái vật rơi phịch xuống sàn. Lúc này, các thủy thủ xung quanh mới bừng tỉnh. Họ đồng loạt bóp cò, nã đạn xối xả vào mục tiêu. Khi tiếng súng dứt hẳn, thực thể gớm ghiếc kia chỉ còn là một đống thịt nát bét.
Charles cúi người xuống quan sát đống thịt một lát rồi nhận định:
"Trông nó giống sinh vật biển. Chắc nó cũng mới bò lên tàu để tìm thức ăn gần đây thôi."
Deep thở phào một hơi:
"Tôi lại cứ tưởng là thứ gì ghê gớm lắm. Hóa ra mấy cái dấu chân kia là của con quái vật này."
Charles nhìn vào đôi chân có màng như chân vịt của con quái vật, rồi lắc đầu phản bác:
"Không đúng. Chân của nó không thể tạo ra những vết chân kia được. Đó là dấu chân của một thứ khác."
Lời khẳng định của Charles khiến bầu không khí vừa mới giãn ra của thủy thủ đoàn lập tức căng thẳng trở lại.
"Đi thôi, tìm chỗ khác xem sao."
Chẳng mấy chốc, Charles và đồng đội đã lục soát khắp con tàu nhưng không thu hoạch được gì. Họ thậm chí không tìm thấy cả cuốn nhật ký hàng hải của thuyền trưởng.
"Có khi mấy lão sùng đạo của Giáo hội Ánh Sáng vốn chẳng bao giờ thèm viết nhật ký đâu. Người bình thường ai lại đi viết nhật ký chứ?" Richard nhảy ra lầm bầm.
Charles phớt lờ hắn. Anh tiếp tục suy ngẫm, luôn có cảm giác mình đã bỏ sót điều gì đó quan trọng nhưng tạm thời chưa thể nhớ ra. Đúng lúc một con chuột của Lily chạy ngang qua trước mặt, Charles chợt nảy ra một ý tưởng.
"Lily, cháu có thể triệu tập lũ chuột trên tàu này lại để hỏi xem chuyện gì đã xảy ra ở đây không?"
"Được chứ ạ, ngài chờ chút nhé." Cô nhóc đáp.
Theo lệnh của chú chuột bạch, những con chuột cống màu nâu xám nhanh chóng tản ra xung quanh. Chẳng mấy chốc, bầy chuột đã đẩy một con chuột xám đang run lẩy bẩy ra phía trước. Lily đứng cạnh nó, phát ra những tiếng "chít chít" để giao tiếp.
"Ngài Charles, nó bảo thỉnh thoảng lại có vài thứ lên tàu lấy đồ, sau đó lại quay về đảo."
"Thứ đó trông thế nào? Là con người hay sinh vật nào khác?"
Lily quay sang trò chuyện thêm vài câu rồi bực bội càu nhàu:
"Lũ này ngốc quá, nó không tả rõ được."
Charles cũng không kỳ vọng quá nhiều vào một con chuột. Tuy nhiên, thông tin từ nó cũng đủ để anh biết rằng trên đảo có sinh vật sống, và chúng vẫn thường xuyên lên tàu để lấy nhu yếu phẩm. Liên tưởng đến bức tường khổng lồ kia, một suy nghĩ chợt loé lên trong đầu Charles: Liệu sinh vật mà con chuột nhìn thấy có phải là lũ hải tặc vùng Sodom?
Thế nhưng ngay sau đó, anh lập tức gạt bỏ giả thuyết này. Nếu thực sự là hải tặc, chúng chắc chắn sẽ không bỏ mặc một con tàu thám hiểm tốt như thế này nằm im một chỗ. Điều đó hoàn toàn trái ngược với bản tính tham lam của chúng.
Khi Charles thoát khỏi dòng suy nghĩ, anh nhận ra tất cả thủy thủ xung quanh đang đổ dồn ánh mắt về phía mình.
"Thuyền trưởng, tiếp theo chúng ta phải làm gì?"
Charles phóng tầm mắt nhìn về phía bức tường khổng lồ trên đảo, quả quyết ra lệnh:
"Thả neo, hạ thuyền xuống. Chuẩn bị lên đảo."
Dù thế nào đi nữa, họ vẫn phải đặt chân lên hòn đảo này. Đằng sau bức tường đồ sộ kia chắc chắn đang ẩn giấu một bí mật nào đó.
Khi bước đi dưới chân bức tường cao ngất ngưởng, ai nấy đều cảm nhận được một áp lực vô hình cực kỳ khủng khiếp đè nặng lên vai. Cảm giác đó giống như thể họ đang tiến lại gần một gã khổng lồ đang say ngủ, khiến mọi người vô thức hạ giọng nói chuyện thật nhỏ, như sợ rằng sẽ đánh thức thực thể cổ xưa ấy dậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn