Chương 92: Gấu bông
Quỷ Bí Địa Hải · 1048596 · 107 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
1-100
"Không cần bận tâm đến những kẻ đó làm gì. Bọn họ chỉ là những phàm nhân ngu muội. Dù sức mạnh có to lớn đến đâu thì cũng chỉ là loài động vật cấp thấp bị dục vọng dẫn dắt mà thôi. Chỉ có tìm ra Vùng Đất Ánh Sáng, bước vào Thần quốc của Thần Ánh Sáng, loài người chúng ta mới chạm tới được hạnh phúc và sự bình yên vĩnh cửu."
Hiếm khi Charles đồng tình với những lời Cade nói. Thực lực có mạnh mẽ đến đâu thì đã sao? Chẳng phải tất cả vẫn đang bị giam cầm trên những hòn đảo có thể chìm xuống bất cứ lúc nào sao? Những kẻ đó có thể cam chịu sống trong bóng tối, chẳng qua là vì họ chưa từng được chiêm ngưỡng ánh sáng mà thôi.
Sau khi trao đổi thông tin với Charles, Cade lập tức lái tàu rời đi. Nhìn theo bóng lưng vội vã của ông ta, Charles như nhìn thấy hình ảnh của chính mình trước đây. Khi hy vọng trở về nhà ngày một cận kề, anh trái lại không còn nóng vội như thuở ban đầu nữa.
Sáng hôm sau, Charles mở mắt ra và phát hiện mình lại đang nằm trong một quán rượu vô danh, hai bên là hai cô nàng thỏ ăn mặc thiếu vải. Anh lắc lắc cái đầu hơi váng vất rồi sải bước ra ngoài.
"Đừng lãng phí đồng Echo vào những nơi thế này. Đừng quên chúng ta còn phải tốn ba triệu để mua cánh tay giả mới." Charles thầm nhắc nhở nhân cách thứ hai trong đầu mình.
"Bao trọn cái quán rẻ tiền này thì tốn đáng bao nhiêu chứ. Đừng làm phiền tôi, tôi mệt rồi."
Charles nhìn quanh một lượt rồi rảo bước về phía Quán trọ Dơi nay đã thuộc quyền sở hữu của mình. Anh cần lấy bảng vẽ để tiếp tục phác họa hòng giảm bớt sự ô nhiễm tâm trí. Thế nhưng khi vừa về đến phòng, anh phát hiện một vị khách không mời mà đến đang ngồi trên ghế sofa. Đó chính là Bác sĩ.
"Làm sao ông vào được đây? Tôi nhớ là không hề đưa chìa khóa cho ông."
"Lũ chuột của cậu mở cửa cho tôi."
Lily đứng trên chiếc gối liên tục gật đầu, gương mặt hớn hở đầy tự hào như đang chờ được khen ngợi.
"Có chuyện gì thế?"
Bác sĩ nhảy xuống khỏi ghế sofa, đi khập khiễng ra phía cửa.
"Đi theo tôi. Tôi đã liên lạc được với nhóm người bán cánh tay giả rồi, họ muốn gặp cậu."
Vừa nghe thấy thế, Charles đặt bảng vẽ xuống. Chẳng ai muốn bản thân bị tàn phế mất một cánh tay, anh cũng vậy.
Charles cùng Bác sĩ bước lên một chiếc ô tô, chạy về phía sâu trong đảo. Đảo San Hô tuy không quá lớn nhưng cũng chẳng hề nhỏ, chiếc xe lượn lờ qua các con phố ngõ hẻm hơn một tiếng đồng hồ mới dừng lại tại khu trung tâm đảo vô cùng sầm uất.
So với Khu bến cảng hỗn loạn, khu trung tâm đảo nằm ở chính giữa hòn đảo lại là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Những cột đèn điện đắt đỏ được dựng hiên ngang dọc khắp các con phố. Những tên ăn mày, kẻ điên hay lũ trẻ lang thang nơi bến cảng nay được thế chỗ bởi những quý ông lịch lãm, các quý bà dắt chó đi dạo và hàng loạt chiếc xe hơi cá nhân chạy không ngớt.
Tiếng ca du dương phát ra từ chiếc máy hát của một cửa hiệu cao cấp bên đường. Qua góc mắt, Charles thoáng nhìn qua đôi giày da màu xanh lam nhạt trưng bày sau lớp kính tủ kính.
"Giày nam cao gót hiệu Shark Harp, giá 35. 000 đồng Echo."
Vị bác sĩ nhếch nhác cùng Charles cụt tay sải bước trên phố, trông vô cùng lạc lõng so với khung cảnh xung quanh. Sự tương phản này nhanh chóng thu hút ánh mắt dòm ngó của những người xung quanh.
Tút! Tút! Hai viên cảnh sát dáng người cao lớn mặc đồng phục đen, vừa thổi còi vừa nghênh ngang bước tới.
"Này! Hai người kia, đứng lại! Kẻ ăn mặc nhếch nhác cấm bước vào khu trung tâm đảo! Nhỡ đâu các vị thượng lưu trông thấy hai kẻ nghèo kiết xác các người lại đâm ra chướng mắt thì sao!"
Vị bác sĩ cầm bình rượu liền lùi lại nửa bước, nhường Charles tiến lên đối phó.
Charles chẳng buồn mở miệng, chỉ lẳng lặng lôi tấm chứng nhận nhà thám hiểm ra. Vừa trông thấy biểu tượng mỏ neo của Hiệp hội Nhà Thám Hiểm, biểu cảm khinh khỉnh trên mặt hai gã lập tức biến thành vẻ e dè xen lẫn chút sợ hãi.
"Tôi... tôi cảnh cáo các người, đừng có mà quậy phá ở đây đấy. Các vị sĩ quan trên chiến hạm của Thống đốc cũng sống quanh đây cả đấy."
Nói đoạn, cả hai có chút hốt hoảng quay người bỏ đi. Tiếng xì xào bàn tán của bọn họ vẫn liên tục lọt vào đôi tai nhạy bén của Charles.
"Mấy tên điên ngoài biển khơi sao lại mò đến đây chứ? Khốn kiếp, tại sao hôm nay lại đúng ca trực của tôi!"
"Bớt lảm nhảm đi, mau gọi người theo sát bọn họ. Nhỡ họ gây ra chuyện gì thì chúng ta cũng vạ lây đấy!"
Thấy rắc rối nhỏ đã được giải quyết, Bác sĩ tiếp tục dẫn đường. Cả hai đi dọc theo con phố sầm uất chừng mười lăm phút thì dừng lại trước một quán cà phê sang trọng ở trung tâm đảo.
Tiếng chuông gió bằng thủy tinh ngũ sắc leng keng vang lên. Bác sĩ và Charles bước vào không gian sáng sủa và sạch sẽ bên trong quán. Bác sĩ đi thẳng về phía nhà bếp phía sau, hoàn toàn ngó lơ những vị khách mặc lễ phục sang trọng đang trợn mắt nhìn mình đầy kinh ngạc.
Trong bếp, một thợ làm bánh đang chăm chú trang trí viền cho chiếc bánh ngọt nhỏ, hoàn toàn ngó lơ hai kẻ vừa bước vào.
"Sao hội chế tạo cánh tay giả lại chọn địa điểm này vậy?"
"Hừ, đó chỉ là một phần nhỏ trong hoạt động kinh doanh của họ thôi. Những thứ họ có thể làm được vượt xa tầm hiểu biết của cậu nhiều."
Phía sau gian bếp hầm hập hơi nóng là một căn phòng trống trải. Giữa phòng, một bà lão đeo kính viễn thị đang ngồi trên ghế bập bênh thong thả đọc báo. Chiếc kính gọng nửa mảnh, bộ quần áo họa tiết hoa văn sặc sỡ dành cho người già, nếu chỉ nhìn bề ngoài thì bà lão này trông chẳng khác nào một người bà hiền hậu.
"Này, Ulon bảo chúng tôi tới đây." Bác sĩ cộc lốc nói với bà lão.
Bà lão nhìn lướt qua ống tay áo bên trái trống rỗng của Charles, khẽ gật đầu rồi đứng dậy khỏi ghế bập bênh, chậm rãi bước về phía nhà bếp.
"Bà ấy là người sẽ làm cánh tay giả cho tôi sao?"
Nghe câu hỏi từ phía sau, Bác sĩ cũng không ngoái đầu lại, chỉ rút bình rượu sắt ra tu một ngụm lớn.
"Không, là Ulon ở đảo Lá Đen làm cho cậu."
"Đảo Lá Đen? Từ nơi đó đến đảo San Hô ít nhất cũng mất ba tháng hành trình, tôi không thể chờ lâu như thế."
"Tôi biết cậu là kẻ nóng nảy, nhưng cứ bình tĩnh mà xem đi. Họ có khả năng mở rộng việc làm ăn ra khắp các vùng biển thì tất nhiên phải có phương thức riêng."
Nghe vậy, Charles im lặng không hỏi thêm. Anh vô cùng tò mò, trong tình cảnh người chế tạo không có mặt tại đây thì họ định lắp ráp cánh tay giả cho anh bằng cách nào.
Cánh cửa bếp lại mở ra, bà lão đeo bên hông một chiếc túi vải mộc mạc bước vào phòng.
"Hai người lùi lại một chút đi." Bà lão mở chiếc miệng rụng gần hết răng ra nói.
Thấy Charles và Bác sĩ đã nép sát vào tường, bà lão thong thả ngồi xổm xuống. Bà dùng bàn tay nhăn nheo móc từ trong túi vải ra một ít chất lỏng sền sệt màu đen, bắt đầu vẽ lên mặt đất.
Từng ký tự đen kịt, phức tạp và kỳ lạ được vẽ ra từ đầu ngón tay của bà. Các ký tự liên kết chặt chẽ với nhau, cuối cùng tạo thành một ma trận huyền bí hình tròn bọc ngoài một hình tam giác ngược bên trong.
Một chú gấu bông rách rưới được đặt vào chính giữa ma trận. Bà lão tiếp tục lấy ra vài cây nến đen, bày xung quanh chú gấu bông theo một quy luật kỳ bí.
Những câu thần chú trúc trắc, khó hiểu vang lên từ miệng bà lão. Cảm giác rợn tóc gáy tức thì bao trùm khắp căn phòng. Lời chú ban đầu chậm rãi rồi dần trở nên dồn dập, tông giọng của bà lão ngày một cao vút, rồi đột ngột ngắt ngang ở điểm cao nhất.
Ánh nến lay động mạnh rồi đồng loạt phụt tắt. Chú gấu bông đặt dưới đất bỗng lắc lư rồi tự đứng thẳng dậy. Đôi mắt làm bằng hạt quả đen lánh của nó chầm chậm đảo quanh, quan sát những người có mặt trong phòng.
–––

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn