Chương 160: Hậu Duệ Thú Vương (2)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~28 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Tôi điều hòa hơi thở.
Mắt Kishasha nổi đầy tia máu, lông mày dựng ngược, cặp nanh nhọn thấp thoáng sau khóe môi.
Đôi mắt xẻ dọc ánh lên vẻ hung dữ.
'Chỉ sơ sẩy một chút là chết.'
Da tôi tê rần.
Tôi lau vệt máu nơi khóe miệng rồi siết chặt chuôi kiếm.
Móng vuốt của Kishasha lóe lên ánh lạnh.
"Ngươi muốn chọc tức ta đến thế sao?"
"Lại đây."
"Theo ý ngươi!"
Toàn thân Kishasha vừa như ép sát xuống mặt đất, chớp mắt đã lao thẳng đến trước mặt tôi.
Móng vuốt nhắm thẳng tim tôi mà quét tới. Chỉ cần sượt qua cũng đủ trọng thương, trúng trực diện thì chết ngay. Cảm nhận adrenaline cuồn cuộn trong cơ thể, tôi xoay tròn thanh kiếm.
Choang!
Tôi gắng gượng giữ vững cơ thể đang bị đẩy lùi.
Như đã đoán trước, Kishasha lập tức nối tiếp đòn tấn công. Vẫn là những chuyển động cuồng loạn từ khắp mọi hướng, cực kỳ khó đoán. Nhưng...
Keng! Keng! Keng!
Những tia lửa xanh bắn tung tóe. Lưỡi kiếm Bifrost đánh bật toàn bộ móng vuốt đang lao tới.
Đá, gối, chỏ, tất cả đều bị tôi chặn lại rồi phản trả. Tuy nhanh đến mức mắt thường khó theo kịp, nhưng kiểu chiến đấu này tôi đã quá quen.
Dù sao tôi cũng đã giao chiến với một kẻ còn nhanh hơn cô ta không biết bao nhiêu lần.
'Giảm chuyển động mắt xuống mức tối thiểu.'
Chỉ cần nhìn thấy điểm khởi đầu của động tác là có thể biết được điểm đến của đòn đánh.
Đó là "Lĩnh Vực" mà Ridigion đã dạy tôi.
'Di chuyển nhẹ nhàng. Chỉ dùng động tác tối thiểu.'
Thanh kiếm khẽ rung lên.
'Hấp thụ lực va chạm.'
Keng keng keng keng keng!
Chuỗi mười đòn liên tiếp như mưa trút không để lại bất kỳ vết thương nào trên người tôi.
Kishasha nhảy sang phía đối diện rồi tiếp tục công kích, liên tục đổi hướng với những cú giảm tốc và tăng tốc đột ngột khiến thị giác bị đánh lừa. Đồng thời, vô số móng vuốt sắc như lưỡi dao cũng phủ xuống.
'Hừm.'
Tôi rút con dao găm bằng tay trái.
Tuy không quen dùng song kiếm, nhưng cũng không phải không biết dùng.
Tôi dùng dao găm đánh bật những móng vuốt nhắm vào tim và cổ mình, đồng thời vung thanh kiếm trong tay phải.
"...?!"
Kishasha vội vàng lùi lại, nhưng lưỡi kiếm vẫn sượt qua cánh tay trắng nõn của cô ta.
Xẹt.
Da bị rạch toạc, máu đỏ lập tức chảy ra.
Tôi đã nhắm đúng vào nhịp chuyển động của cô ta.
Kishasha nghiến chặt răng nanh rồi hất tay.
"Ngươi vẫn còn giấu sức sao?"
"Tôi chưa từng giấu."
"Hừ!"
Kishasha đạp mạnh lên một khúc gỗ bên cạnh, lao xuống từ trên không.
Tôi đứng vững hai chân trên mặt đất.
'Đã đến nước này.'
Càng không thể bỏ lỡ.
Trận chiến lần này đã cho tôi biết.
Chỉ số ban đầu của Kishasha thuộc hàng đầu ngay cả trong Hero 4 sao. Hơn nữa, cho đến tận giai đoạn giữa game, sức chiến đấu của cô ta vẫn không hề suy giảm.
'Tài năng cũng thuộc hàng đỉnh.'
Đáng tiếc thật.
Nếu cả hai đều trưởng thành theo cách bình thường thì người thua sẽ là tôi.
Nhưng tôi có hơi... gian lận một chút.
'Master, trong một trận quyết đấu, điều quan trọng nhất là...'
Giọng Ridigion vang lên.
Tôi biết.
'Hãy quan sát đối thủ.'
Cơ thể Kishasha mờ đi, móng vuốt chém về phía mắt cá chân tôi.
Tôi rút chân về rồi vung kiếm. Kishasha xoay người giữa không trung.
Tôi lại vung kiếm.
Lần nữa.
Lần nữa.
'Trái, trái, phải. Trên. Trên. Giữa.'
Không cần phải nhìn toàn bộ chuyển động.
Chỉ cần quan sát được phần cốt lõi thì dù tốc độ nhanh đến đâu cũng có thể đối phó.
Vì thế.
"Khự..."
['Kishasha(★★★★)' rơi vào trạng thái Chảy Máu. Thể lực sẽ giảm theo từng khoảng thời gian.] Kishasha khựng lại rồi lùi về sau.
Tôi hất thanh kiếm.
Những giọt máu bắn tung trong bóng tối.
"So với khi đó... ngươi mạnh hơn rất nhiều rồi."
"Tôi đã bị vắt kiệt sức mà."
Tâm thế của tôi cũng đã thay đổi đôi chút.
Tôi mỉm cười rồi ném con dao găm đi.
Kishasha như đã đoán trước, lập tức đánh văng nó.
'Dao găm cũng hết tác dụng rồi.'
Dù sao từ giờ cũng chẳng cần dùng nữa.
Tôi hạ thanh kiếm xuống bên hông.
'Chuyển đổi.'
Cạch.
Cùng với tiếng cơ khí vang lên, lưỡi kiếm Bifrost mở rộng.
Nó đã biến thành đại kiếm. Trọng lượng nặng nề truyền đến lòng bàn tay. Tôi nắm chuôi kiếm ngắn lại.
"Ngươi..."
Kishasha còn chưa kịp nói hết câu, tôi đã lao tới.
Đại kiếm chém từ dưới lên.
Vù!
Không khí rít lên như bị xé toạc.
Sau khi thu kiếm về, tôi xoay người. Nhát chém thứ hai quét ngang.
Ầm!
Cơ thể Kishasha bị đánh bay ra xa, cắm thẳng vào bụi cỏ.
Dù đã đỡ được, nhưng có lẽ cô ta không chịu nổi lực va chạm.
'Đúng là tổn thất.'
Nếu Kishasha chết thì đáng tiếc thật.
Vì trong phòng chờ, cô ta là kẻ duy nhất có thể đấu với tôi cho ra hồn.
Jenna và Belkist cũng đang đuổi kịp, nhưng vẫn còn xa lắm.
Tôi chĩa mũi kiếm về phía bụi cỏ.
"Chắc không kết thúc ở đây đâu nhỉ."
Sột soạt.
Bụi cỏ lay động.
Một cái bóng khẽ cựa quậy.
[Kỹ năng Độc Hữu, Thú Hóa đã được kích hoạt!] ['Kishasha(★★★★)' bắt đầu biến thân!]
"GRAOOO!"
Tiếng gầm của dã thú vang lên, một bóng đen lao vụt ra.
Lần này tôi thậm chí còn không nhìn rõ hình dạng. Theo bản năng, tôi dựng đại kiếm lên đỡ.
Rầm!
Cú va chạm như bị xe tải đâm trúng.
Tôi bị hất văng ra sau, lăn liên tiếp mấy vòng.
Vừa ổn định lại tư thế, tôi lập tức lùi tiếp.
Mặt đất bị cày nát, một cột đất dựng đứng bắn lên, như xe ủi đang xới tung mặt đất.
Tôi phủi đất trên đầu.
Đứng trước mặt tôi là một thiếu nữ mang hình dáng dã thú.
Đôi mắt đã hoàn toàn xẻ dọc. Cặp nanh nhô hẳn ra ngoài môi, mái tóc dựng đứng như bờm thú.
Sau mông còn mọc thêm một chiếc đuôi vằn.
'Vẫn là hình người sao.'
Lần trước tôi thấy chỉ là một con hổ.
Có vẻ cô ta có thể biến đổi giữa hai hình thái, người và thú.
"Gừ..."
Kishasha nhe răng.
Chiếc đuôi vươn cao sau lưng khẽ đung đưa, như đang chứng minh sát ý của cô ta.
Xét riêng sức chiến đấu thì hình thái này có vẻ mạnh hơn.
Đến đây.
Tôi chĩa kiếm về phía trước, tập trung ánh mắt.
Ngay sau đó, thân hình Kishasha biến mất.
'...?'
Tôi khựng lại trong chớp mắt.
Kishasha đã hất tung đất dưới chân tôi.
Tầm nhìn lập tức bị bụi đất che kín. Tôi lăn sang một bên ngay tức khắc.
Ầm!
Một ụ đất khổng lồ bắn vọt lên.
'Đúng là quái vật.'
Gọi cô ta là máy đào sống chắc cũng không sai.
Tôi bật cười khẽ rồi chém kiếm xuống.
Một lần nữa, móng vuốt và lưỡi kiếm va chạm.
"GRAAA!"
Sau những móng vuốt ấy, trong đôi mắt dã thú không còn sót lại dù chỉ một tia lý trí.
Dường như cô ta đã hoàn toàn mất kiểm soát.
Cô ta không chút do dự nhắm thẳng vào các điểm yếu trí mạng của tôi.
"Thà thế này còn hơn."
Keng! Keng keng!
Tôi vừa đánh bật móng vuốt vừa cười nhếch mép.
"Còn hơn cứ cắm mặt im thin thít."
Tôi bật người lùi lại như đang lướt trên không.
Thêm một lần nữa.
Tôi nhảy thẳng đến tận phía bên kia khu rừng.
Kishasha lao tới, hất tung mảnh gỗ và lá cây.
Trong bóng tối, đôi mắt dã thú lờ mờ hiện ra.
Chân trái lùi về sau.
Chân phải bước lên trước.
Tôi siết chặt chuôi kiếm rồi gạt công tắc trong đầu mình.
['Han(★★★)' tiến vào trạng thái Siêu Hạn!] Rắc.
Từ bên trong cơ thể vang lên tiếng xương cốt lệch khỏi vị trí.
Cơn đau như toàn bộ cơ bắp và xương cốt trên người bị xé nát.
Trước mắt tôi tối sầm.
Tôi cắn mạnh đầu lưỡi đến bật máu.
Tầm nhìn trắng xóa dần trở lại.
Tôi nhìn thấy Kishasha đang lao tới trước mặt.
Nhanh như một tia sét.
Dòng máu nóng rực như đang bốc cháy lan khắp toàn thân.
Thời gian chậm lại.
Trong khoảnh khắc chỉ bằng một phần mấy chục giây.
Giữa không gian và thời gian trôi chậm ấy.
"Tỉnh lại đi."
[Kỹ năng đã thức tỉnh!] ['Bá Kiếm Hồn' của 'Han(★★★)' đã tăng lên Lv. 2!] Tôi chém mạnh đại kiếm xuống.
Ầm!
Không gian như bị xé toạc hoàn toàn.
30 phút sau.
Tôi ngồi trên một tảng đá vỡ nát, ngửa đầu uống cạn bình nước.
"Đau chết tiệt."
Tôi đã giảm công suất xuống mức thấp nhất.
Chỉ bằng móng tay con kiến.
Hơn nữa, khả năng hồi phục trong phòng chờ vẫn đang có hiệu lực.
Vậy mà cơn đau rát như bị lửa thiêu vẫn không chịu dừng lại.
Cứ như toàn bộ cơ bắp đều đã nát vụn.
"... Ư..."
Kishasha, đang nằm dang rộng tay chân trên đất, chậm rãi mở mắt.
"Tỉnh rồi à?"
"Ta... ta..."
"Dậy sớm chút đi. Đừng ngủ nướng nữa."
Tôi ném cho cô ta một lọ thuốc hồi phục.
Choang.
Tay Kishasha vừa vươn lên giữa không trung thì lọ thủy tinh đã rơi xuống vỡ tan, thuốc chảy lênh láng.
Phí thật.
Thôi, chắc không sao.
Kishasha nằm im, chớp chớp mắt.
Toàn thân đầy thương tích, bê bết máu và bùn đất, nhưng cô ta đã trở lại hình dáng thiếu nữ.
Gương mặt lại mang vẻ bình thản như đã buông bỏ mọi thứ.
"Ta... thua rồi sao."
"Ừ. Tôi thắng."
Tôi nhìn về phía sâu trong khu rừng.
Giờ thì chẳng còn có thể gọi là rừng nữa.
Đất và cỏ đã bị cày nát.
Không còn tìm nổi một cái cây nguyên vẹn.
Chính giữa khu rừng, mặt đất nứt toác làm đôi như vừa trải qua một trận động đất.
"Ngươi thật sự... mạnh hơn rất nhiều."
"Vì tôi đã bị hành đến chết đi sống lại mà."
"Vậy tại sao... ngươi không giết ta?"
"Vẫn chưa bị đánh đủ à? Lại nói nhảm rồi."
"Khụ..."
Tôi ho ra một ngụm máu.
Uy lực thì khỏi phải bàn.
Nhưng dùng nó quá cực.
Phải nhanh chóng tìm cách khắc phục mới được.
"Xả được bớt áp lực chưa?"
"..."
"Cứ nhốt mình trong đó mãi thì chỉ sinh ra mấy suy nghĩ vớ vẩn thôi. Ra vận động một chút đi."
Giá như có ai đó để trò chuyện thì cũng đâu đến mức này.
Đúng là phải đi đường vòng đầy phiền phức.
"..."
Kishasha chớp mắt mấy lần rồi ngước nhìn bầu trời.
Nếu là người khác thì lúc này chắc sẽ nói vài câu an ủi thật ngầu.
Nhưng chuyện đó không hợp với tính tôi.
Tôi chỉ ngồi trên tảng đá, tiếp tục uống nước.
"Hừ hừ."
Kishasha khẽ mỉm cười.
"Bộ tộc của ta..."
"Chết hết rồi. Không quay về được đâu."
Tôi quyết định không nói chuyện nếu leo lên đỉnh tòa tháp thì sẽ có thể sống lại.
Dù sao như chính cô ta từng nói, điều đó cũng không phải chắc chắn một trăm phần trăm.
Cho dù có sống lại thì cũng sẽ mất toàn bộ ký ức, không còn là họ của trước kia nữa.
"Được. Ta hiểu rồi."
Nụ cười của Kishasha trở nên chua chát.
"Bộ tộc của ta chết là vì ngươi, Han."
"Ừ. Là do tôi chọn người sai."
Ở tầng 35, đáng lẽ tôi nên đưa Katio vào thay vì Eolka.
Ngoài ra còn không ít sai lầm khác, nhưng đó là sai lầm mang tính quyết định.
"Hãy chịu trách nhiệm."
"Bằng cách nào?"
"Chuyện đó..."
Tôi chờ câu trả lời, nhưng mấy phút trôi qua vẫn không thấy động tĩnh.
Tôi quay đầu nhìn sang.
Kishasha đã nằm dang tay chân ngủ ngon lành.
Theo từng nhịp thở, bộ ngực nhỏ khẽ nhấp nhô.
Đúng là ngủ vô tư thật.
Có lẽ từ giờ không cần phải lo cho cô ta nữa.
Tôi chống người đứng dậy.
Toàn thân đau nhức.
Khu rừng xung quanh đã biến thành đống hoang tàn.
'Chỗ này sắp...'
... bị dỡ bỏ thôi.
Chẳng còn lý do gì để giữ lại.
Chính tay tôi cũng đã phá nát nó rồi.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Bầu trời đã nhuốm màu xám pha trắng.
Trời sáng rồi.
'Toang thật.'
Sáng nay còn có cả một lịch trình kín mít.
Vậy mà tôi còn chưa chợp mắt được phút nào.
Tôi vừa xoa cái lưng đau nhức vừa tra kiếm vào vỏ.
Liếc nhìn Kishasha vẫn đang ngủ say chẳng biết trời đất là gì, tôi rời khỏi khu rừng.
Vài giờ sau.
Tôi đang xử lý giấy tờ cùng Belkist trong phòng làm việc.
"Có mùi máu. Anh vừa đánh nhau với ai sao?"
Belkist quay sang nhìn tôi.
Thính giác của tên này là chó à.
"À, hôm qua. Con nhóc quái vật đó sao? Anh thắng chứ?"
"Chẳng lẽ lại thua."
"Cũng phải."
Tôi cất xấp tài liệu đã xử lý xong vào ngăn kéo.
Việc cải tổ phòng chờ hôm nay cơ bản sẽ hoàn tất.
Từ ngày mai sẽ tiếp tục huấn luyện, và chậm nhất một tuần nữa sẽ tiếp tục chinh phục tòa tháp.
"Vậy sau đó thế nào? Thắng xong thì tự tay chém đầu nó à?"
"Cậu nói nhảm cũng vừa thôi."
Thật tình.
Tên này đúng là nghĩ gì nói nấy.
"Huấn luyện vẫn ổn chứ? Cũng lâu rồi chúng ta chưa đấu với nhau."
"Cũng tạm. Lâu không đấu là vì tiền bối cứ né thôi. Còn tôi thì lúc nào cũng sẵn sàng."
"Hôm nay xử lý xong việc thì chuẩn bị cho đợt tuyển chọn tiếp theo đi."
Belkist dừng tay.
"Tiền bối nói gì vậy? Tuyển chọn tiếp theo là sao?"
"Sắp có một kẻ rất mạnh gia nhập. Nhưng chỉ có năm vị trí thôi."
"...?"
"Tôi, Jenna, Katio, cậu và Nerissa. Năm người."
Tạm thời không tính tôi.
Jenna là sát thương tầm xa duy nhất trong đội, không thể thay thế.
Katio là Ma Pháp Học Giả, cũng vậy.
Cho dù cần sử dụng Phi Không Đĩnh cũng sẽ không loại cậu ấy.
Nếu cần Phi Không Đĩnh thì tôi sẽ để thợ máy đảm nhiệm.
"Trước đây chẳng phải chính cậu đã nói sao? Yếu thì xuống, mạnh thì lên."
"Tôi có nói."
"Vậy thì thực hiện đi. Lần này không có tình đồng đội gì hết. Sẽ không nương tay đâu."
Đội 2 cũng đã đủ quân số.
Nếu lần này bị loại thì sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Chỉ khi nào có chỗ trống hoặc thành lập đội chủ lực mới thì mới được quay lại.
"Nãy giờ tiền bối đang nói cái gì vậy..."
Rầm!
Cánh cửa phòng làm việc bị đẩy tung.
Tôi và Belkist đồng thời quay đầu nhìn về phía cửa.
"Đây là phòng của ngươi sao?"
Một thiếu nữ nhìn cùng lắm chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi.
Cô ta mặc đồ da, để chân trần.
"... Hả?"
Belkist ngơ ngác.
Tôi biết cô ta sẽ đến.
Tôi tiếp tục cất nốt tài liệu vào ngăn kéo.
"Mùi ở đây thật kỳ lạ. Nhà của loài người đều như thế này sao?"
Kishasha vừa hít hít mũi vừa bước đến trước bàn làm việc.
"Han."
Ánh mắt Kishasha nhìn thẳng vào tôi.
"Hãy đưa ta vào Đội 1."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn