Chương 135: Bão Tố Và Sóng Thần (1)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~27 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Vài ngày sau.
[Việc bảo dưỡng Phi Không Đĩnh 'Capitalism' đã hoàn tất!] [Từ giờ có thể điều Phi Không Đĩnh tham gia nhiệm vụ. Tuy nhiên, chỉ có thể xuất kích trong những khu vực được phép triệu hồi.] Ù ù ù.
Capitalism sau khi lắp ráp hoàn tất đang được chạy thử.
Phần kết cấu bên trong vốn còn lộ ra ngoài nay đã được phủ kín bằng lớp giáp thép chắc chắn. Hệ thống đường ống nhiên liệu đã được mở rộng, cùng với đó là việc cải tạo các công trình khác cũng đã hoàn tất.
'Đúng là...'
Tôi tặc lưỡi nhìn Phi Không Đĩnh đang bay vòng quanh Khe Nứt Thời Không.
Sau khi vượt qua tầng 32, Anytng đã gần một tuần không tiếp tục leo tháp.
'Chắc là muốn dùng thử đây mà.'
Tuy đã có Phi Không Đĩnh, nhưng gần như chẳng có tầng nào dùng được.
Đúng lúc ấy, tầng 33 lại cho phép sử dụng.
Mua xe mới thì ai chẳng muốn lái thử.
Không động lòng mới là lạ.
"Lực nổi bình thường. Hiệu suất nhiên liệu tốt. Không phát hiện khu vực hư hỏng."
Radi mặc đồ bảo dưỡng, liên tục đánh dấu "O" lên bảng kiểm tra Phi Không Đĩnh.
"Thế này chắc có thể đưa vào nhiệm vụ rồi."
"Bên trong còn chưa có công trình gì, vũ khí cũng chưa lắp. Kiểm tra khả năng bay cũng chưa làm mà?"
Katio vừa bước ra khỏi phòng điều khiển vừa nói.
Phi Không Đĩnh dừng lại ở vị trí ban đầu.
"Lần này là bản đồ biển đúng không? Đằng nào cũng chẳng bay được."
"Thì đúng là vậy..."
"Nếu còn muốn bảo dưỡng thêm thì tôi cũng không có ý kiến."
"Thôi thôi! Dừng ở đây đi. Ngày nào cũng tăng ca thế này ta sắp chết rồi."
Katio nói bằng giọng ngán ngẩm rồi bước xuống cầu thang.
Quầng thâm dưới mắt hiện rõ.
Đó là kết quả của gần một tuần liên tục thức khuya tăng ca.
"Ta bị lừa rồi. Lừa đẹp luôn! Chỗ này còn khổ hơn cả Harr nữa! Chết tiệt."
Katio lấy tay che mắt.
['Katio(★★★★)' bày tỏ sự bất mãn!] Nhận thấy Katio bất mãn, Anytng lập tức thao tác trên cửa sổ điều khiển.
Màn hình chuyển sang Cửa hàng quà tặng.
[Tặng 'Tượng Ngựa Chiến' cho 'Katio(★★★★)'!]
"Lần thứ mấy rồi hả? Ta đã bảo không cần cái thứ này mà!"
Katio mặt mày nhăn nhó, ném phăng bức tượng vừa xuất hiện từ trên không xuống đất.
['Katio(★★★★)' thất vọng khi nhận được 'Tượng Ngựa Chiến'.] [Độ hảo cảm giảm!] Tôi nhặt bức tượng bị vứt dưới đất lên.
Đồ vô chủ.
Quyết định đem trưng bày trong tủ.
"Mà ngươi đứng đây làm gì?"
"Tôi đứng đây thì không được à?"
Tôi cất bức tượng vào người rồi đáp.
"Thấy Phi Không Đĩnh sửa xong nên qua xem."
"Như ngươi thấy đấy. Trước mắt khả năng vận hành không có vấn đề. Có thể đi biển luôn. Chỉ là..."
"Thiếu công trình bên trong và vũ khí. Ý cậu là vậy?"
"Muốn xong thì còn cần thêm thời gian. Hai người bọn ta không làm nổi."
Tôi gật đầu.
Chỉ sửa xong vẻ ngoài thì chưa thể coi là hoàn thành.
Hiện giờ bên trong Capitalism vẫn trống trơn.
Muốn phát huy đúng chức năng thì còn phải lắp đủ các công trình và vũ khí trang bị.
"Mà cô pháp sư kia sao cứ lảng vảng quanh đây mãi vậy? Đội hình chỉ có năm người thôi mà."
Katio nghiêng đầu hỏi.
"Cậu thông cảm cho cô ấy đi."
Tôi cười đáp.
Ngay từ khi buổi huấn luyện đầu tiên có Katio bắt đầu, Eolka cũng luôn ở bên cạnh.
Cô ấy chạy vòng ngoài cùng mọi người, rèn luyện thể lực, rồi đến sân huấn luyện ma pháp mới xây để luyện Hỏa Thuật và Phong Thuật.
Dù không thể tham gia luyện đội hình.
Đã một tuần trôi qua.
'Vẫn chẳng tiến triển gì.'
Đội hình mới có Katio đã gần như hoàn thiện, vai trò của từng thành viên cũng được xác lập.
Nhưng Eolka thì gần như chẳng thay đổi gì.
Chỉ từ gió nhẹ thành gió mạnh hơn một chút.
Nguyên Tố Sư về cơ bản chỉ sử dụng một thuộc tính.
Ma pháp sư điều khiển được từ hai thuộc tính trở lên là hệ cực kỳ hiếm, xác suất xuất hiện chưa tới một phần mười.
Khả năng Eolka thuộc nhóm đó gần như không đáng kể.
'Đang đi sai hướng rồi.'
Điều Eolka cần không phải là Phong Thuật.
Mà là hỏa lực đủ mạnh để xứng đáng với cái giá phải trả.
Hiện tại, Eolka thuộc kiểu rủi ro cao, lợi ích thấp.
Ngay từ lúc được triệu hồi, cô ấy đã được sử dụng với tâm thế chấp nhận rủi ro.
Muốn quay trở lại đội hình, cô ấy phải tự nhận ra điều đó.
Nhìn cảnh cô ấy cứ nỗ lực vô ích, tôi cũng muốn xen vào.
Nhưng chuyện này chỉ có thể tự mình ngộ ra, nên tôi vẫn im lặng.
'Thôi, rồi cô ấy sẽ tự hiểu.'
Việc bảo dưỡng Phi Không Đĩnh đã làm chậm tiến độ.
Lúc này cũng là lúc phải chuẩn bị cho việc chinh phục tầng 35.
Sau đó, tôi nghe Katio và Radi báo cáo về tình hình Phi Không Đĩnh rồi trở về nơi ở.
Chiều tối hôm sau.
[Đội 1, tập hợp!] Anytng triệu tập đội 1.
Dù đã lâu mới được gọi, nhưng tất cả đều bình thản bước vào Khe Nứt Thời Không.
Vì ai cũng đã đoán trước.
[Phó bản chính, tầng hiện tại - tầng 33.] [10 giây nữa cánh cửa sẽ mở. Hãy chuẩn bị.] [Đang ghi hình nhiệm vụ. Nhật ký chơi sẽ được lưu lại.] [Có thể sử dụng Phi Không Đĩnh.] Thông báo về tầng nhiệm vụ hiện lên.
Kèm theo đó là một thông báo khác.
"Tầng 33 rồi."
"Chắc là tiếp tục ngay trên con tàu thôi."
Vừa trò chuyện đôi câu, bọn tôi vừa được triệu hồi vào bản đồ nhiệm vụ.
Rào...
Tiếng sóng biển đập vào tai.
Mùi mặn đặc trưng của biển lướt qua đầu mũi.
"... Đến rồi à."
Pria đang ngồi trên mũi tàu quay đầu nhìn bọn tôi.
[Tầng 33.] [Loại nhiệm vụ - Thăm dò] [Mục tiêu - Khám phá địa điểm được chỉ định!] Cửa sổ nhiệm vụ hiện ra.
Tiếp nối cuộc thăm dò từ tầng 32.
[Ting!] [Đã phát sinh phân nhánh!] [Nhiệm vụ phụ được cập nhật!]
"...?"
[Nhiệm vụ phụ (Phân nhánh)] [Mục tiêu - Triệu hồi Phi Không Đĩnh!] [Phần thưởng - Mở khóa Màn chơi Ẩn] Tự nhiên lại xuất hiện nhiệm vụ phụ.
Mục tiêu còn vô lý hơn.
Không phải tiêu diệt hay bảo vệ ai, mà chỉ đơn giản là triệu hồi Phi Không Đĩnh.
Tôi đã nhìn thấy và trải qua vô số nhiệm vụ, nhưng kiểu này đúng là hiếm.
Ngay cả phần thưởng cũng kỳ lạ.
'Màn chơi Ẩn.'
Đó là một trong những yếu tố khiến Pick Me Up bị gọi là game dựa vào may mắn.
Nếu là Màn chơi bổ sung thì sẽ có gợi ý về tầng tiếp theo.
Còn Màn chơi Ẩn thì ngay cả tôi cũng không thể đoán được.
Chỉ có một điều chắc chắn.
Độ khó của nhiệm vụ có thể thay đổi rất lớn.
"Nhiệm vụ phụ? Có phải giống lần ở sa mạc không?"
Jenna nhìn lên khoảng không rồi nói.
"Triệu hồi Phi Không Đĩnh... nội dung thì đơn giản thật."
"Tôi thấy có gì đó không ổn."
Belkist đáp lại.
Pria bước đến gần.
"Mọi người đang nói gì vậy? Cho tôi tham gia với."
"Đợi chút đi. Bọn tôi đang bàn việc riêng."
"Vậy sao..."
Pria tỏ vẻ hụt hẫng rồi lùi lại.
[Muốn hỏi ý kiến các Hero không?] [Yes(Chọn) /No] [Ý kiến của các Hero như sau.] [Han - Hơi phản đối] [Jenna - Trung lập] [Belkist - Hơi phản đối] [Nerissa - Trung lập] [Katio - Trung lập] Cửa sổ điều khiển của Anytng dừng lại.
Có vẻ hắn đang do dự.
'Nếu là tôi thì cũng có thể đưa ra đề nghị.'
Không có gì đảm bảo đó là lựa chọn đúng.
"Pria."
"Có chuyện gì vậy?"
"Rời đất liền được bao lâu rồi?"
"Hơn một tháng."
Một tháng.
Xem ra đã cách đất liền khá xa.
Thấy tôi im lặng, sự kiên nhẫn của Anytng cuối cùng cũng chạm đến giới hạn.
[Cậu nhóc pháp sư!] Một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu.
Là của Iselle.
Có vẻ mọi người đều nghe thấy, cả đội 1 đồng loạt nhìn quanh.
Nhưng không thấy bóng dáng cô đâu.
Chỉ có giọng nói tiếp tục vang lên.
[Master ra lệnh triệu hồi Phi Không Đĩnh.]
"Ngay tại đây?"
[Đúng vậy. Từ chối thì biết hậu quả rồi đấy?] Katio nhìn tôi.
Ánh mắt như hỏi nên làm thế nào.
Tôi lắc đầu.
['Han(★★★)', đội trưởng của 'Đội 1', đề nghị từ chối nhiệm vụ phụ.] Không thể đặt việc chinh phục vào may rủi.
Đã là nhiệm vụ phụ thì sau này vẫn còn nhiều cơ hội.
Nếu vội vàng quyết định, rất có thể sẽ phải trả giá.
Có lẽ vì bất ngờ trước sự phản đối của tôi nên Anytng dừng thao tác trong chốc lát.
[Chấp nhận đề nghị này?] [Yes(Chọn) /No] Có vẻ lần này hắn nhượng bộ.
Đến đây thì nhiệm vụ phụ đáng ngờ cũng kết thúc.
"Phi Không Đĩnh sửa xong rồi mà? Không dùng thật sao?"
"Nhịn một chút đi. Nhìn là biết có vấn đề rồi."
"Đúng là vậy."
Sự cố nhỏ đầu tầng 33 tạm thời khép lại.
Mọi người đều trở về vị trí của mình trên tàu.
Dù là nhiệm vụ nhưng thật ra chẳng có việc gì để làm.
Mấy loài cỡ nhỏ như Người Cá hay cá mập không thể gây thiệt hại cho chiếc thuyền buồm cỡ lớn.
Khoảng thời gian tiếp theo gần như chỉ để nghỉ ngơi.
'Thăm dò à.'
Tôi nghe Pria kể về điểm đến.
Nghe nói ở tận cùng vùng biển của đại lục, nơi được gọi là Biển Vô Tận, có một ngôi thần điện của Cổ Long Tộc.
Trong giấc mơ, cô đã nhìn thấy chìa khóa đang phát sáng ở đó.
'Đúng là cái gì cũng biết.'
Tôi kéo chiếc ghế lưới ra boong tàu rồi ngồi xuống.
"Thoải mái hơn em tưởng. Giá mà chị cũng đi cùng thì tốt."
Jenna nằm xuống bên cạnh.
"Anh đang nghĩ gì vậy?"
"Về nhiệm vụ."
"Suốt ngày nhiệm vụ, nhiệm vụ. Anh có phải máy móc đâu, nghỉ ngơi chút đi chứ? Đây chỉ là Màn chơi bổ sung thôi mà. Có gì đâu."
Tôi cười khẽ.
"Không ít kẻ vì coi thường mà chết giữa đường đấy."
"Nhưng... đến giờ mình làm khoảng hai mươi bảy lần rồi, có lần nào thật sự nguy hiểm đâu."
"Đến giờ chưa gặp nguy hiểm không có nghĩa sau này cũng vậy."
Dù sao đây cũng là game dựa vào may mắn.
Không phải không có khả năng xuất hiện một màn còn khó hơn cả Boss.
Chỉ là xác suất dưới một phần nghìn.
Bản thân tôi cũng không đánh giá khả năng đó cao.
Tôi chỉ đang nghĩ về tầng 35.
['Đội 1' đã tiến vào khu vực đặc biệt, 'Lãnh Địa Hải Thần'.]
'Cái gì?'
Tôi rời lưng khỏi ghế.
Đảo mắt nhìn xung quanh.
Rõ ràng chưa đến đêm, nhưng khung cảnh đã tối sầm.
Bầu trời bị mây đen dày đặc bao phủ.
"Ủa?"
Jenna cũng mở to mắt nhìn quanh.
'Bản đồ đặc biệt.'
Linh cảm chẳng lành.
Tôi đứng dậy khỏi ghế rồi đi vào khoang tàu.
Căn phòng đầu tiên trên hành lang tầng một là phòng của Pria.
Tôi gõ cửa rồi bước vào.
"Pria, xin lỗi nhưng phải quay đầu tàu thôi. Thông tin..."
"Sau khi giẫm bẩn hải vực của bọn ta, các ngươi còn định quay về sao?"
Đôi mắt Pria trở nên vô hồn.
Từ miệng cô phát ra giọng nói chói tai như tiếng kim loại cào vào nhau.
'Đây là... khống chế tinh thần!'
"Hãy nghe đây, hỡi kẻ anh hùng giả dối."
Miệng Pria tự động cử động.
"Bọn ta sẽ không bị săn đuổi như những Hộ Vệ khác. Bọn ta sẽ trở thành kẻ đi săn. Các ngươi sẽ phải trả giá vì đã phá vỡ quy luật."
"... Ngươi là ai?"
"Cuộc săn bắt đã bắt đầu."
Bịch.
Nói xong, Pria lập tức gục xuống.
Tôi vội chạy đến đỡ lấy cô.
"Chết tiệt..."
[Warning!] Thông báo cảnh báo hiện lên trước mắt.
Đặt Pria nằm lên giường xong, tôi lập tức lao ra boong tàu.
Rầm!
Toàn bộ boong tàu đột nhiên rung chuyển dữ dội.
"Khự!"
"A, anh!"
"Chuyện gì vậy?"
"Em không biết! Tự nhiên..."
Ầm!
Một tiếng nổ vang lên, một vật khổng lồ như cột trụ lao thẳng lên khỏi mặt nước.
[Kraken Lv. 38] Một xúc tu dài đến vài mét đang uốn éo trên không.
Rầm!
Ngay sau đó, chiếc xúc tu thứ hai trồi lên.
Rồi thứ ba, thứ tư, thứ năm.
Những xúc tu bao vây con tàu từ mọi hướng.
Trên mỗi xúc tu đều có hàng trăm giác hút, bên trong mọc đầy lưỡi dao sắc bén.
'Mẹ kiếp.'
Con tàu nghiêng ngả dưới sức nặng khủng khiếp.
Cứ thế này sẽ bị kéo xuống đáy biển.
"Chém đứt xúc tu! Ưu tiên mấy cái đang quấn lấy tàu!"
Tôi hét lên với những người vừa chạy khỏi khoang.
Keng!
Tôi lập tức rút kiếm.
Một xúc tu của Kraken đang quấn chặt phần giữa con tàu.
Ngay lúc tôi dồn hết sức chuẩn bị chém xuống.
Gàooooooo!
Một tiếng gào thê thảm vang vọng.
Những xúc tu đang quấn lấy con tàu đồng loạt chìm xuống mặt nước.
"Tiền bối, xảy ra chuyện gì vậy!"
"Tôi cũng không biết!"
Tôi nhìn xuống dưới lan can.
Dưới mặt nước, một cái bóng đen khổng lồ đang quằn quại.
Trên trời, mây đen dày đặc.
Gió càng lúc càng mạnh.
Không biết từ lúc nào, mưa đã trút xuống.
'Đúng là xui tận mạng.'
Rầm! Rầm!
Những con sóng dữ dội dâng lên từ mặt biển.
Mỗi đợt sóng ập tới đều khiến cả con tàu bị nhấc bổng.
"C, chuyện này là sao..."
Pria cũng đã tỉnh lại, vội chạy ra boong tàu.
Tôi chỉ về bánh lái rồi hét lớn.
"Pria, cầm bánh lái! Quay đầu tàu ngay!"
"Han, chuyện này..."
"Không có thời gian giải thích!"
"Đ, được!"
Pria hớt hải chạy đến bánh lái trên boong.
Cô xoay mạnh sang phải.
Két...
Con tàu từ từ chuyển hướng.
<Ha ha ha ha ha! > Một giọng cười như đang cào xé não bộ vang lên.
Bên mạn tàu, một cột nước cao hàng chục mét bắn thẳng lên trời, rồi một bóng đen khổng lồ lao vọt khỏi mặt biển.
Chính là cơ thể chính của Kraken.
Nhưng toàn bộ xúc tu của nó đã bị xé nát không còn một mảnh.
Ầm!
Lại một cột nước khác bắn lên.
Rồi...
<Buổi săn vui vẻ chính thức bắt đầu! > Một con quái vật chỉ bằng một cú đớp đã cắn nát Kraken đang lơ lửng giữa không trung.
[Danger!] [Thủy Thần Long Ktaat Lv. 64]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn