Chương 111: Nhiệm vụ phụ (2)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~27 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Tôi xòe bàn tay ra.
Một hạt cát bị gió cuốn đáp xuống lòng bàn tay.
Hơi nóng thiêu đốt làn da.
Không khí vừa nóng vừa ngột ngạt.
Đúng như tôi dự đoán, cái thời tiết sa mạc nóng bức và khó chịu ấy.
"Nóng thật."
Belkist nheo mắt.
"Mà người phụ nữ này đang làm gì vậy?"
"Hình như có chuyện muốn nhờ chúng ta."
Có lẽ cô ấy đã nhận ra điều gì đó bất thường.
Priasis, vốn đang quỳ ngay ngắn, chậm rãi mở hé mắt.
Đôi đồng tử màu vàng kim phản chiếu hình bóng tôi.
"A-anh...!"
"Vẫn khỏe chứ, nhóc con?"
"Sao anh lại ở đây?"
Ánh mắt cô dao động.
Priasis lắp bắp vì kinh ngạc.
"Chẳng phải cô đang tìm tôi sao? Khó khăn lắm tôi mới tới đây."
"Những thú nhân đứng trước mặt tôi..."
"Bọn họ đang ngủ khò ở nhà rồi. Không cần bận tâm."
"Tôi không thể nào hiểu nổi. Chẳng lẽ anh dùng ma pháp? Không... dù là ma pháp thì chuyện này cũng..."
"Bây giờ không phải lúc đứng đây nói chuyện với tôi."
Keng.
Thanh kiếm rời khỏi vỏ.
Tôi buông lỏng mũi kiếm rồi nói.
"Việc cần làm trước tiên là quét sạch đám kia."
Phía cuối con đường.
Hàng trăm Thằn Lằn Nhân đang kết thành bầy, ùn ùn kéo tới.
Mục tiêu của chúng là đoàn người tị nạn.
Ngay lúc này, khoảng cách giữa hai bên vẫn đang không ngừng thu hẹp.
"Chỉ cần câu giờ để người dân chạy thoát đúng không? Tôi thích kiểu nhiệm vụ này."
Jenna lấy cây cung sau lưng xuống.
Belkist và Nerissa cũng đồng thời rút kiếm.
"Không còn thời gian nữa. Lập tức xuất phát."
Tôi lập tức bước về phía đại lộ.
Bốn người của đội 1 nhanh chóng theo sát phía sau.
"Mọi người... định giúp tôi thật sao?"
Priasis vội vã chạy theo tôi.
"Nhìn cũng biết còn gì? Bọn tôi đang đi đây."
Tôi lấy từ túi đeo hông ra một lọ thuốc có chất lỏng màu xanh sóng sánh.
Thuốc Chống Nóng.
Trong mắt Anytng, nó chỉ là một lọ thuốc bình thường.
Tôi mở nắp rồi uống cạn.
Bốn người phía sau cũng bắt đầu uống thuốc.
'Nhiệm vụ bắt đầu.'
[Đội trưởng đội 1, 'Han(★★★)', đề nghị thực hiện nhiệm vụ phụ.] [Ngài có chấp nhận không?] [Yes(Chọn) / No] [Ting!] [Đã bắt đầu nhiệm vụ phụ!] [Tầng 25. Nhiệm vụ phụ] [Loại nhiệm vụ - Phòng thủ] [Mục tiêu - Câu giờ để người tị nạn chạy thoát.] [Mục tiêu đặc biệt - Bảo vệ NPC 'Priasis Al Ragna' sống sót.] Xong bước chuẩn bị.
Việc còn lại chỉ là giết sạch.
"Tôi có rất nhiều điều muốn nói với anh. Nhiều đến mức không đếm xuể."
Priasis nở nụ cười thoáng buồn.
"Nhưng tôi sẽ không làm vướng chân mọi người. Cảm ơn vì đã đến giúp."
"Biết vậy là tốt. Cứ ở yên sau lưng bọn tôi. Đừng tự ý xông lên."
"Tôi hiểu."
Ngoan thật.
Tôi cũng có không ít điều muốn nói với cô ấy.
Nhưng bây giờ không phải lúc.
"Tôi cũng xin cảm ơn các dũng giả khác. Tôi còn thấy cả vị dũng giả mình từng gặp lần trước."
"Xin chào."
Jenna cười tinh nghịch, chớp mắt.
Eolka cũng khẽ cúi đầu đầy tao nhã.
"Hai người dùng thương và dao găm thì..."
"Edis và Aaron vẫn bình an. Họ đang ở nơi khác."
"Mọi người đều còn sống... may quá."
"Sắp xông vào rồi. Cẩn thận."
Cuối con hẻm đã hiện ra trước mắt.
Priasis gật đầu với vẻ mặt căng thẳng.
'Đã một tháng rồi mới lại thực chiến.'
Khè... khè khè...
Bên kia bức tường hẹp vang lên tiếng khò khè đặc trưng.
Đó là tiếng gầm của Thằn Lằn Nhân.
Tôi đưa tay trái đặt lên chuôi dao găm bên hông.
"Có gì muốn nói nữa không?"
"Chẳng phải chỉ cần quét sạch đám phía trước là được sao?"
"Đúng, nhưng đừng có một mình lao lên trước."
Tôi dừng bước.
Ngay lập tức, cả nhóm cũng đứng lại.
Bên kia khúc rẽ.
Tiếng gầm của lũ Thằn Lằn Nhân đã nghe rõ mồn một.
Chúng ở ngay phía trước.
Tôi chỉ tay về phía Priasis rồi chỉ vào chiếc thùng rác.
Priasis lập tức chạy tới, co người nấp sau thùng rác.
Tiếp đó, tôi giơ ba ngón tay lên.
Ba.
Hai.
Một.
"Xông lên."
Tôi lao ra khỏi con hẻm.
"Aaaa!"
"Cứu với! Cứu tôi với!"
Khèèè!
Tiếng hét thảm thiết của con người.
Tiếng gầm đầy sát khí của Thằn Lằn Nhân.
Cùng âm thanh da thịt bị xé toạc hòa thành một bản tam tấu.
Một tên Thằn Lằn Nhân đang dùng đao đâm người phụ nữ ngã bên vệ đường quay sang nhìn tôi.
Đôi mắt màu vàng với đồng tử dựng đứng khẽ dao động.
"Khẹ?"
Phập!
Con dao găm tôi ném đi trong chớp mắt cắm ngập tới tận chuôi vào mắt nó.
"Kéééc!"
Tôi hạ thấp trọng tâm rồi lao tới.
Đúng lúc thanh đại kiếm quét ngang.
Đầu nó bay vọt lên không trung.
Cái xác mất đầu phun máu, nghiêng ngả rồi đổ xuống.
Nhưng tôi không dừng lại.
Không chỉ có một tên.
Tôi lập tức chỉnh lại tư thế, tung ra hai nhát đâm liên tiếp.
Hai tên Thằn Lằn Nhân còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị lưỡi kiếm xuyên thủng, ngã vật xuống đất.
[Thằn Lằn Nhân Lv. 21] × 17
"17 con. Giải quyết trong vòng 10 giây!"
"Rõ!"
Vút! Vút! Vút!
Những mũi tên vừa được đặt lên dây cung đã lập tức rời khỏi dây.
Ba mũi tên cùng lúc xuyên trúng ba mục tiêu.
Nerissa lập tức dùng kiếm mảnh đâm xuyên ba tên Thằn Lằn Nhân đang loạng choạng vì trúng tên.
"Hỗn loạn thật đấy. Cả thời tiết nữa."
Eolka lẩm bẩm.
Con phố đã ngập xác người và xác Thằn Lằn Nhân.
Những tòa nhà bốc cháy dữ dội.
"Nếu không có thuốc anh đưa thì chắc chết vì nóng mất rồi. Anh đúng là lúc nào cũng chuẩn bị đủ thứ."
Eolka bắt đầu niệm chú.
Đôi môi cô khẽ mấp máy.
Ngay sau đó.
Ầm! Ầm! Ầm!
Một vụ nổ lửa bùng lên.
Hai tên Thằn Lằn Nhân bị cuốn vào vụ nổ lập tức hóa thành tro bụi.
Niệm Chú Cao Tốc.
Đó là kỹ năng hệ niệm chú mới mà Eolka vừa học được.
"Khèèè!"
Một tên Thằn Lằn Nhân gào lên, vung thanh đao cong lao tới.
Nó cao khoảng hai mét.
Thân hình thon dài đặc trưng chuyển động cực kỳ linh hoạt.
Tôi vung kiếm nghênh đón.
Lưỡi kiếm dày của Bifrost chém đôi thanh đao cong như chém củ cải, rồi thuận đà xẻ đôi cả thân thể nó.
Máu cùng nội tạng bắn tung tóe như vòi nước.
Nửa thân trên của tên Thằn Lằn Nhân bay vọt lên trời.
"Lâu rồi mới được đánh cho giãn gân cốt. Sướng thật."
Belkist cười nhếch mép.
Toàn thân hắn đã nhuốm đầy máu.
Hai mươi tên Thằn Lằn Nhân còn chưa cầm cự nổi hai mươi giây đã hóa thành những cái xác lạnh ngắt.
Người phụ nữ đang ngồi bệt dưới đất lẩm bẩm.
"Chuyện này... rốt cuộc là sao..."
Cả người bà run lên bần bật.
'Vẫn không nhìn thấy bọn tôi sao.'
Đôi mắt ấy chỉ biết dao động dữ dội.
"C-có ma sao?"
Khắp nơi bắt đầu xuất hiện những người sống sót.
Họ là những người nấp trong khe giữa các tòa nhà, dưới gầm bàn hoặc dưới những thùng trái cây.
Tất cả đều nhìn chằm chằm về phía chúng tôi với ánh mắt đầy hoang mang.
"Cảm giác kỳ lạ thật."
Jenna nói.
"Mặc kệ đi. Cứ làm việc của chúng ta là được."
"Mấy người đó hình như chẳng có ý định bỏ chạy."
"Thế thì chỉ còn nước chết thôi."
Belkist hất nhẹ lưỡi kiếm.
Máu tươi văng đầy mặt đường.
'Dấu vết chúng tôi để lại thì họ vẫn nhìn thấy.'
Người phụ nữ nhìn vũng máu, mặt cắt không còn giọt máu.
"M-ma..."
"Không phải ma."
Priasis bước ra từ con hẻm.
Với vẻ mặt nghiêm nghị, cô ấy nói.
"Nếu còn ở đây thì sẽ chết. Mau đến cổng đông."
"Còn cô thì sao? Rốt cuộc chuyện vừa rồi là thế nào?"
"Họ đang bảo vệ chúng ta."
Priasis liếc nhìn về phía chúng tôi.
"Có lẽ chỉ mình tôi nhìn thấy họ."
"Là ma vật do cô triệu hồi sao?"
"Tôi không có năng lực đó. Tôi chỉ nhờ họ giúp thôi."
Từ trong nhóm người sống sót, một tên lính bước ra.
"Đừng có đùa! Ta biết ngươi là ai. Priasis, kẻ phản nghịch của đế quốc! Chắc chắn ngươi đã bán linh hồn để triệu hồi ác quỷ! Mấy con quái vật vô hình kia đều do ngươi..."
"Bốp!"
Tên lính bị đánh mạnh vào sau đầu rồi ngã lăn ra đất.
Phía sau hắn là một cô gái trẻ cầm chiếc xẻng, đang thở hổn hển.
"Lũ binh lính khốn kiếp. Chỉ biết hộ tống đám quý tộc bỏ chạy trước. Dù sao cũng cảm ơn. Chỉ cần chạy trốn là được đúng không?"
Priasis gật đầu.
Cô gái nhìn quanh những người sống sót rồi lên tiếng.
"Mọi người đi thôi."
"Đ-được."
"Dù là ác quỷ hay ma quỷ thì nhờ cô mà chúng tôi mới sống sót. Chúng tôi sẽ không quên đâu."
Đoàn người bắt đầu hướng về cổng đông.
Nhìn theo họ, Priasis khẽ thở phào.
"Xem ra cũng tạm ổn rồi."
"Chỗ này thì chưa đâu."
[Thằn Lằn Nhân Lv. 21] × 93 [Thằn Lằn Nhân Thuật Sĩ Lv. 25] × 5 Bên kia đại lộ.
Gần một trăm tên Thằn Lằn Nhân đang ùn ùn kéo tới.
'Phải cầm cự bao lâu?'
Tôi nhìn xuống cuối cửa sổ nhiệm vụ.
Một bộ đếm thời gian rất nhỏ hiện ra, nhỏ đến mức nếu không tập trung sẽ khó mà nhìn thấy.
[00: 10: 00]
'Mười phút.'
"... Có hơi đông quá rồi."
Sắc mặt Priasis trở nên căng thẳng.
"Khèèè!"
Trên đầu những ngọn giáo của đám Thằn Lằn Nhân đi đầu đều cắm những cái đầu người đội mũ sắt.
Priasis khẽ nuốt khan.
"Cầm cự mười phút rồi rút. Hạn chế di chuyển hết mức có thể. Giữ khoảng cách thật rộng. Bị bao vây thì sẽ rất phiền."
Địa hình là một đường thẳng.
Chỉ cần chặn tốt phía trước thì không phải lo bị đánh úp từ phía sau.
So với tầng 5, nơi phải phòng thủ tận ba hướng, tình hình lần này dễ chịu hơn nhiều.
"Thấy mấy con thằn lằn mắt đỏ kia chứ?"
"Chỉ cần xử lý bọn chúng trước là được đúng không?"
"Ừ. Để mặc chúng thì sẽ rất phiền."
Đùng! Đùng! Đùng!
Tiếng trống bắt đầu vang lên.
Có vẻ đám Thằn Lằn Nhân ở phía sau đang đánh trống.
"Khực!"
"Khèè!"
Khi khoảng cách giữa hai bên chỉ còn khoảng mười mét, chúng đồng loạt dừng lại.
Một tên Thằn Lằn Nhân bước lên đầu hàng.
Nó mặc áo choàng gắn lông vũ đỏ, tay cầm một cây pháp trượng cong.
"Khè! Loài người chống lại trật tự!"
Từ cái miệng nhô ra của nó phát ra tiếng người.
Đáng ngạc nhiên là nói rất trôi chảy.
[Thủ lĩnh Thằn Lằn Nhân Lv. 28]
"Tại sao các ngươi dám chống lại quy luật của tự nhiên? Khè! Mảnh đất ô uế này sẽ phải hứng chịu thiên phạt..."
Vút!
Một mũi tên lao đi như chớp, xuyên thẳng qua cổ nó.
Phập.
Cơ thể tên thủ lĩnh Thằn Lằn Nhân đổ gục về phía trước.
"Chỉ cần giết mấy tên như vậy là được đúng không?"
"Chính xác."
Tôi cười rồi siết chặt chuôi kiếm.
"Khèèè! Khèèèè!"
Sát khí đồng loạt bùng lên trong ánh mắt lũ Thằn Lằn Nhân.
"Đánh nhau thì nói nhiều làm gì. Lên đi."
Rầm! Rầm! Rầm!
Hàng trăm tên Thằn Lằn Nhân cuốn bụi mù, đồng loạt lao tới.
"H-Han, có ổn không? Chúng đông lắm. Không cần miễn cưỡng đâu."
"Chính cô nhờ bọn tôi giúp, giờ lại đổi ý à?"
Tôi giương kiếm.
"Một trăm con. Mỗi người xử lý hai mươi con là xong. Dễ thôi."
"Nhưng..."
"Cứ đứng phía sau mà xem."
Tôi của tầng 15 và tôi của hiện tại hoàn toàn khác nhau.
Không chỉ riêng tôi.
Các thành viên đội 1 cũng vậy.
【Bùng cháy, bạo liệt! 】 Ầm!
Ngọn lửa bùng lên từ dưới chân Eolka, nuốt chửng hàng đầu của lũ Thằn Lằn Nhân.
Cùng lúc đó.
Đoàng!
Một vụ nổ dữ dội bùng phát giữa biển lửa.
Dù là Thằn Lằn Nhân quen sống trong sa mạc, chúng cũng không thể chịu nổi ngọn lửa.
Xác những tên Thằn Lằn Nhân bị nướng chín bị gió cuốn bay.
Sau vụ nổ, biển lửa vẫn không hề suy yếu, tiếp tục bốc cháy dữ dội trên đại lộ.
"Lên."
"Tôi cũng đang định thế."
Tôi và Belkist đồng thời lao lên.
Mục tiêu là chính giữa đại lộ đang rực cháy.
Vút! Vút! Vút!
Ngay cả lúc đó, mũi tên của Jenna vẫn liên tục xé gió.
Cô bắn không chút tiếc tay.
Lũ Thằn Lằn Nhân trúng cơn mưa tên lần lượt ngã xuống như những bó rơm.
Sau khi có Bao Tên Mở Rộng, số lượng tên Jenna mang theo đã vượt quá một trăm.
"Khèè!"
Một tên Thằn Lằn Nhân với đôi chân đang bốc cháy vung trường thương lao tới.
Không cần né.
Tôi vung kiếm từ dưới lên.
Lưỡi kiếm chém gãy cán thương, xuyên qua lớp vảy rồi xẻ đôi cơ thể nó.
[Kỹ năng thức tỉnh!] ['Han(★★★)' đã học được kỹ năng 'Cường Kích'!]
'Tốt.'
Cường Kích.
Đúng như tôi dự đoán.
Một kỹ năng đơn giản nhưng mạnh mẽ, giúp gia tăng sức tấn công.
[Kỹ năng thức tỉnh!] ['Kiếm Thuật Hạ cấp' của 'Belkist(★★★)' đã lên Lv. 10!] ['Kiếm Thuật Hạ cấp' của 'Belkist(★★★)' đã đạt cấp tối đa!] Lần thức tỉnh thứ hai cũng xuất hiện.
Là của Belkist.
Dù có luyện tập chăm chỉ đến đâu thì cũng không thể sánh bằng thực chiến.
Động tác tàn sát Thằn Lằn Nhân của Belkist càng lúc càng nhanh hơn.
Tôi cũng tăng tốc.
Từng tên Thằn Lằn Nhân liên tiếp hộc máu ngã xuống.
Chúng tôi chiến đấu với biển lửa ở phía sau lưng.
Ngọn lửa của Eolka dần lan rộng, khéo léo nuốt chửng cả chiến trường.
Lũ Thằn Lằn Nhân lao vào như thiêu thân, rồi lần lượt hóa thành tro bụi.
Những tên vượt qua được bức tường lửa đều bị kiếm mảnh của Nerissa xuyên thủng.
Đám Thằn Lằn Nhân Thuật Sĩ gần như vừa khai chiến đã bị Jenna bắn tỉa hạ gục.
'Con thứ hai mươi lăm.'
Thanh kiếm rực lửa xé nát một tên Thằn Lằn Nhân.
Tôi nhanh chóng đảo mắt khắp chiến trường để tìm mục tiêu tiếp theo.
Rồi bước ra khỏi vùng biển lửa.
'Chết sạch rồi.'
Một trăm tên Thằn Lằn Nhân còn đứng ở đây năm phút trước đã hoàn toàn biến mất.
[00: 04: 38] Tất cả đều đã trở thành những cái xác lạnh ngắt nằm la liệt trên đường.
Xèo...
Mùi khét của khói và thịt cháy xộc thẳng vào mũi.
"Dễ quá nhỉ?"
"Chẳng khác gì bia tập."
Belkist lên tiếng.
"Đám này yếu tôi hơn tưởng."
Tôi cười.
Priasis đang đứng ngây người nhìn chúng tôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn