Chương 108: Tầng 25, Ký Lục (2)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~26 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Vậy là công việc hằng ngày của Anytng kết thúc. Tôi đang ngồi trên băng ghế, lập tức lẩm bẩm trong lòng.
'Yêu cầu xem ký lục. Tầng 25.'
['Han(★★★)' yêu cầu xem ký lục.] [Tầng - 25] [Tips/Kéo thả Đá Tái Hiện vào Hero trong Hero Box! Bạn có thể cho Hero xem hình ảnh của tầng mong muốn. Hero sẽ vận dụng kinh nghiệm thu được vào quá trình chinh phục. Hãy ghi nhớ!] [Tips2/Đá Tái Hiện có thể nhận được với xác suất thấp tại Mỏ Isralta Hạ cấp. Nếu Hero sở hữu kỹ năng khai thác, xác suất sẽ tăng lên.] Một cửa sổ yêu cầu hiện ra.
Anytng đứng yên khoảng một phút rồi bắt đầu thao tác.
[Sử dụng Đá Tái Hiện cho 'Han(★★★)'?] [Tầng - 25] [Đá Tái Hiện còn lại - 7] [Yes(Chọn) / No] Nghe lời thật đấy.
Tôi mỉm cười rồi đứng dậy. Khe Nứt Thời Không nằm ở tầng một. Tôi đi thẳng xuống bằng cầu thang. Ngay chính diện quảng trường tầng một, cánh cửa dẫn tới Khe Nứt Thời Không đang mở rộng. Tôi không hề do dự mà bước vào.
Rầm.
Cánh cửa khép lại.
Chính giữa Khe Nứt Thời Không.
Ba tấm gương tượng trưng cho Phó bản Chính, Phó Bản Theo Ngày và Phó bản Thăm Dò dần biến mất vào bóng tối. Lần này, thứ lấp đầy nơi đây không phải ánh sáng mà là bóng đêm. Bóng tối rỉ ra từ những khe hở trên tường, từ dưới chân từng chút một nuốt chửng lấy tôi.
['Han(★★★)' bắt đầu xem ký lục!] Bóng tối phủ kín trước mắt.
Đến khi tôi mở mắt lần nữa.
'... Sa mạc sao.'
Một màu vàng óng bao trùm cả tầm nhìn.
Những dải cát màu sẫm tạo thành vô số cồn cát, kéo dài mãi đến tận đường chân trời. Từng cơn gió cuốn theo cát từ chân đồi thổi ào tới.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Mặt trời trắng lóa đang rực cháy. Không khí bị sức nóng làm cho vặn vẹo. Dù không biết chính xác, nhiệt độ chắc chắn vượt quá 35 độ.
'Với mình thì vô dụng.'
Tôi khẽ cười rồi bước đi.
Đúng như dự đoán, môi trường nơi này không hề ảnh hưởng đến tôi. Ánh nắng bỏng rát hay bão cát dữ dội cũng chỉ như vật trang trí. Gió và ánh nắng đều lướt qua người tôi như thể có một lớp kết giới bảo vệ.
'Lúc lên tầng 26 phải chuẩn bị trước mới được.'
Vừa đi, tôi vừa rà soát trong đầu những vật dụng cần thiết để thăm dò sa mạc.
Tuy là một sa mạc rộng lớn, nhưng mục tiêu lại rất rõ ràng.
Ngay phía trước khoảng năm mươi mét là một ngôi làng nằm cạnh ốc đảo. Hai bên ngôi làng bị những vách đá dựng đứng chặn kín.
Tôi phớt lờ hai tên lính gác đứng ở cổng làng rồi đi thẳng qua.
Bọn chúng cũng chẳng buồn nhìn về phía này. Chính xác hơn thì là không thể nhìn thấy tôi.
Tôi tiến vào trong làng.
Lấy ốc đảo xanh biếc ở trung tâm làm mốc, những tòa nhà màu xám trắng mọc lên một cách lộn xộn. Trên con đường lát gạch, những người qua lại đều quấn kín toàn thân bằng lớp vải trắng dày.
'Loại nhiệm vụ.'
Tôi vừa đi trên đường vừa suy nghĩ.
Bối cảnh là sa mạc. Rõ ràng khu vực chính của nhiệm vụ là quanh ngôi làng này. Kishasha cùng tổ đội ba đã tiến vào đây và vượt qua tầng 25. Chỉ là hiện giờ vẫn chưa biết đây là nhiệm vụ thuộc loại nào.
'Cứ tìm sẽ biết.'
Tôi đi dọc đại lộ hướng về phía ốc đảo.
Đúng lúc đó, tôi chợt quay đầu lại.
Bịch! Bịch! Bịch!
Có ai đó đang chạy trên đại lộ.
"..."
Tôi quan sát người đó.
Toàn thân được quấn kín bằng nhiều lớp vải. Từ chân đến đầu, kể cả khuôn mặt cũng bị che gần hết. Mái tóc cũng không biết có được búi lên rồi quấn trong khăn turban hay không. Chỉ có đôi mắt màu vàng kim là lộ ra.
'Nhìn vóc dáng thì là phụ nữ.'
Tôi tăng tốc, bám theo cô ta.
Lý do rất đơn giản.
"Bắt con khốn đó lại!"
"Gọi hết những tên khác tới đây! Chặn cổng lại, đừng để đến một con kiến cũng không thoát được!"
Phía sau người phụ nữ.
Sáu bảy tên lính gác cầm vũ khí vừa chạy vừa truy đuổi cô. Gương mặt ai nấy đều đầy sát khí.
"Mang lệnh truy nã ra xem. Chắc là nó chứ?"
Người đàn ông trung niên chạy đầu hàng lên tiếng.
Cậu thiếu niên phía sau lấy một tờ giấy ra.
"Ờ... để xem nào... Tóc bạc, mắt màu vàng kim. Nói năng theo kiểu quý tộc cổ điển. Bên dưới cổ có nốt ruồi... Ái da! Lột khăn ra là biết ngay mà? Chạy như thế kia còn không nhận ra sao?"
"Cũng đúng. Trước mắt cứ đánh đã!"
"Này! Đứng lại đó! Mày chính là con mụ phù thủy cấu kết với ác ma phải không?"
Những lời chửi rủa tục tĩu của đám lính gác liên tiếp dội tới.
Dưới lớp vải che mũi, đôi môi hồng của người phụ nữ cắn chặt.
Vùuuuu!
Một cơn cuồng phong từ đâu thổi tới.
Bước chân của kẻ chạy trốn và những kẻ truy đuổi đồng loạt khựng lại trong khoảnh khắc. Bị gió hất tung, lớp vải quấn trên người cô gái bay lên.
Lâu rồi mới gặp.
Tôi lẩm bẩm.
Priasis Al Ragna.
Nhân vật chính của tầng 15 đang đứng ngay trước mắt.
'Giờ thì không thể gọi là con nhóc nữa rồi.'
Thân hình nhỏ bé trước đây chỉ cao đến ngực tôi, giờ đã cao tới vai.
Cơ thể từng cứng đờ như khúc gỗ giờ đã trở nên thon thả. Mái tóc bạc từng dài quá vai nay được cắt ngắn, chỉ chạm đến gáy. Đôi mắt vàng kim ánh lên vẻ kiên định. Cô bé đội mũ sắt trước kia còn luống cuống không biết làm gì, giờ đã trở thành một thiếu nữ thực thụ.
"Chính là con ả đó rồi thì phải? Priasis! Kẻ phản bội Đế quốc!"
"Đúng rồi! Trúng số rồi!"
Đám lính gác tản rộng sang hai bên, bao vây Priasis.
Nhìn bọn chúng, Priasis lên tiếng.
"Các người không thể để tôi đi sao?"
"Mày bị gì thế hả? Sao bọn tao phải thả mày?"
"Tôi đang tìm một thứ. Tôi sẽ không gây hại cho các người."
"Không gây hại à? Vì mày mà con trai tao mắc dịch bệnh. Giờ nó đang hấp hối ở nhà đấy. Chưa hết, đám quái vật đột nhiên phát điên cũng là do mày gây ra còn gì!"
"Chuyện đó không phải do tôi..."
"Câm miệng!"
Tên lính gác đứng đầu quát lớn.
Priasis nở nụ cười chua chát rồi quay lưng. Bước chân cô nhanh hơn. Cô định thoát ra trước khi vòng vây khép kín.
"Bắn tên chứ?"
"Cấp trên bảo chỉ cần mang xác về là có thưởng. Giết!"
Ba tên lính gác đồng loạt giương nỏ.
Trên nỏ đã lắp sẵn tên. Ba mũi tên cùng nhắm thẳng vào lưng Priasis. Priasis vội vàng định lẩn vào con hẻm.
"Người của tao đã chặn hết rồi. Linh cảm của tao chưa bao giờ sai."
Tên cầm nỏ nở nụ cười nham hiểm.
Priasis lao ra.
Hai tên lính gác cầm trường đao cũng vừa từ trong hẻm bước ra.
Một tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Hai bên đều bị chặn, ba chiếc nỏ cùng chĩa vào Priasis. Chỉ cần bóp cò, thân thể mảnh mai của cô sẽ bị xuyên thành tổ ong.
'Đến lúc xuất hiện rồi.'
Tôi dựa lưng vào bức tường.
Vút!
Ba mũi tên đồng loạt bắn về phía Priasis.
[Tầng 25.] [Loại nhiệm vụ - Thoát Hiểm] [Mục tiêu - Rời khỏi địa điểm được chỉ định!] [Mục tiêu đặc biệt - Bảo vệ NPC 'Priasis Al Ragna'] Choang!
Không gian bên cạnh Priasis đột nhiên méo mó, một cái bóng lao vọt ra.
Cái bóng vung tay đánh bật cả ba mũi tên, rồi lập tức xông thẳng về phía tên lính bắn nỏ.
"Cái quái..."
Tên lính chưa kịp nói hết câu.
Đầu hắn đã nổ tung, không còn lại chút dấu vết.
"Mùi của loài người bẩn thỉu. Nồng lắm."
Lakari cười nhếch mép, phủi phủi tay.
Máu đỏ sẫm đặc quánh bắn tung tóe lên nền gạch. Lakari giơ mười móng vuốt dài gần ba mươi centimet, nở nụ cười.
"Chị à, em giết hết đám người ở đây được chứ?"
"Chừa lại một tên."
Ngay sau đó, Kishasha bước ra hỏi.
"Ngươi là Priasis Al gì đó phải không?"
"Tôi..."
Kishasha thậm chí còn chẳng buồn nghe câu trả lời.
"Con người này phải giữ lại. Là mục tiêu của nhiệm vụ."
"Tiếc thật, nhưng đành chịu vậy."
"Các ngươi là ai?!"
"Giết sạch những tên còn lại."
"Con đàn bà kia là tội phạm truy nã đặc biệt cấp Đế quốc. Các ngươi dám bao che thì... ơ?"
Giọng nói của cậu thiếu niên đột ngột đứt quãng.
Trên ngực cậu ta xuất hiện một lỗ thủng lớn, cơ thể lập tức đổ sụp xuống. Lakari vừa giết cậu ta trong nháy mắt lại tiện tay xé đôi đầu của tên đàn ông đứng cạnh. Máu phun lên như suối.
"Đ... đệt... Bọn chúng từ đâu chui ra vậy?"
Đám lính gác hoảng loạn, vội vàng giương vũ khí.
"Nghe bọn ta nói đã! Bọn ta không có ý định đánh nhau với các ngươi. Bọn ta chỉ đến bắt mụ phù thủy kia…"
"Đó là lý do ta ghét loài người. Đám chỉ đáng giết thì nói chuyện làm gì?"
Không hỏi, cũng chẳng cần xác minh.
Kishasha, Lakari cùng ba thú nhân khác rút móng vuốt ra, tàn sát toàn bộ lính gác xung quanh.
'Chiến thuật hiệu quả thật.'
Nếu cho bọn lính thêm chút thời gian, chúng hẳn đã kịp chuẩn bị phản kích. Nhưng tổ đội ba không làm vậy. Vừa xuất hiện là lập tức nắm bắt tình hình rồi...
Tôi cười khổ.
Không, hình như chỉ đơn giản là thấy ai thì giết người đó.
Chỉ trong chớp mắt, chín cái xác không đầu đã nằm la liệt trên mặt đất.
Tên trung niên cuối cùng còn sống khuỵu xuống. Quần hắn đã ướt đẫm một màu vàng.
"Lũ khốn điên..."
Hắn cất giọng tuyệt vọng.
Ngay sau đó, cơ thể hắn cũng mất luôn cái đầu.
Kishasha thu móng vuốt lại rồi nhìn Priasis.
"Con người cái. Đi theo ta."
"Các vị... chẳng lẽ là thú nhân? Thú nhân chỉ sống ở Liệt Đới Lĩnh, sao lại xuất hiện ở đây?"
Kishasha phớt lờ câu hỏi của Priasis, quay sang nơi khác.
"Nishaz. Ta nghe thấy tiếng động lạ. Còn có cả mùi máu nữa. Đi xem có chuyện gì."
"Vâng, chị."
Cô gái thú nhân với vẻ ngoài hiền lành bật nhảy thật cao.
Chỉ một cú nhảy đã gần hai mét. Mượn đà trên mái lều để bật thêm một lần nữa, Nishaz lao lên nóc nhà rồi biến mất. Kishasha nhìn lên khoảng không, lẩm bẩm.
"Loại nhiệm vụ là Thoát Hiểm. Đến địa điểm chỉ định. Dẫn theo NPC?"
"Các vị!"
Priasis bước lên một bước.
Giọng cô rõ ràng đã trở nên kích động hơn.
"Các vị... có phải là những dũng sĩ khi đó không? Những người đã cứu tôi!"
"Ngươi đang nói cái gì thế?"
"Con người này ồn thật. Hay xé một cánh tay của nó thì sẽ im nhỉ?"
Sắc mặt Priasis tái đi.
Nhưng cô vẫn cắn chặt môi, không hề lùi bước.
"Trong đồng đội của các vị... có người đàn ông tên Han không? Tôi sẽ nói đặc điểm của anh ấy. Tóc đen, mắt đen. Cao hơn tôi một cái đầu, dùng kiếm và khiên. Lời nói thì cộc cằn."
"Ăn nói linh tinh cái gì..."
"Chiến binh loài người."
Kishasha cắt ngang.
"Kẻ tóc đen dùng kiếm và khiên. Ý ngươi là tên chiến binh đó?"
"Quả nhiên các vị biết! Tôi đang tìm tin tức về người đàn ông ấy. Nếu các vị đến từ cùng một nơi với Han thì..."
"Trước đây thì có. Bây giờ thì không."
Gương mặt Priasis cứng đờ.
"Ý... ý cô là sao? Chẳng lẽ..."
"Nghe nói hắn đến nơi quái quỷ nào đó tên Niflheim. Có khi chết rồi cũng nên."
"Không thể nào..."
'Sao lại tự tiện coi tôi là người chết vậy?'
Tôi không biết nên nói gì.
Đứng trên lập trường của Kishasha thì từ đầu tôi đã không còn ở đó, nên cô ấy nói vậy cũng không sai.
"Dù sao bọn ta cũng bận làm nhiệm vụ. Tốt nhất là đừng để bọn ta phải ra tay, ngoan ngoãn đi theo đi. Chẳng mấy chốc bọn chúng sẽ kéo đến."
Kishasha vừa nói vừa nhìn sang phía bên kia đại lộ.
Tôi cũng chuyển mắt theo.
Những người dân trước đó còn lác đác trên đường giờ đã biến mất không còn bóng dáng. Màn thảm sát vừa rồi cũng là một nguyên nhân, nhưng xem ra còn có lý do lớn hơn.
"Chị!"
Bịch!
Một thú nhân nhảy từ tòa nhà ba tầng xuống, đáp đất nhẹ nhàng.
Là Nishaz.
"Quái vật đang kéo tới từ bên ngoài làng. Có vẻ sắp phá được phòng tuyến rồi."
"Thảo nào làm loạn thế này mà vẫn yên ắng."
Kishasha tiện chân đá đá cái xác lính gác chỉ còn lại phần thân, tay chân đã đứt lìa.
Quả nhiên.
So với quy mô của ngôi làng thì số lính gác ở đây quá ít. Những binh sĩ khác đều bị chuyện nghiêm trọng hơn giữ chân, không thể tới đây.
Tôi lắng tai nghe.
Ở nơi xa xăm nào đó, tiếng kêu thảm thiết hòa lẫn tiếng binh khí va chạm vang lên dữ dội. Đó là âm thanh quen thuộc của một chiến trường ác liệt.
[Thằn Lằn Nhân Lv. 21] × 355 [Binh sĩ loài người Lv. 18] × 103 [Quan hệ thù địch phát sinh!] [Thằn Lằn Nhân VS Binh sĩ loài người] [Tips/Đôi khi trong nhiệm vụ, kẻ địch sẽ giao chiến với nhau. Hãy tận dụng điều đó để vượt qua nhiệm vụ!]
"Đi khỏi đây trước đã."
Kishasha nhảy vọt sang phía đối diện.
"Hừ, chỉ là loài người mà lại có gương mặt khá đẹp."
Lakari liếc nhìn gương mặt của Priasis, buông một câu như nhổ nước bọt rồi đi theo Kishasha.
"Theo ta, con người."
"... Vẫn chưa thể chắc chắn."
"Ngươi đang nói gì vậy?"
"Không có gì. Tôi sẽ đi theo."
Priasis ngẩng đầu lên.
Rồi nhìn thẳng về phía tôi.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
"Khụm."
Tôi khẽ hắng giọng, nhưng có vẻ Priasis không nghe thấy.
Chẳng bao lâu sau, bóng dáng cô đã hòa vào tổ đội ba rồi biến mất.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn