Chương 91: Niflheim (3)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Sau khi kết thúc bài diễn thuyết, Ecle bước xuống khỏi bục.
Các huấn luyện viên vẫn đứng nghiêm phía sau sân diễn tập, còn tiếng bàn tán của đám học viên ngày càng lớn hơn. Jenna lên tiếng.
"Chị ấy rốt cuộc đang nói gì vậy? Nào là quyền cư trú..."
"Đúng như cô nghe thôi. Nghĩa là sẽ chuyển ba người đứng đầu trong số một trăm người ở đây sang trực thuộc Niflheim."
"Vậy thì..."
"Nơi họ thuộc về sẽ đổi sang Phòng chờ khác."
Lý do đầu tiên khiến Niflheim tuyển học viên là để bổ sung Gem.
Mỗi người mang về 500 Gem, một trăm người sẽ thu được gần năm vạn Gem.
Lý do thứ hai là chiêu mộ nhân tài.
Một trăm người đứng ở đây đều là những Hero được Master của mình yêu thích và đặt nhiều kỳ vọng.
Giá phải trả cho việc cử một Hero đến đây là 500 Gem mỗi người. Điều đó cũng có nghĩa trong mắt các Master, tiềm năng của những Hero này xứng đáng với một lần Triệu hồi trả phí trị giá 500 Gem.
Niflheim cung cấp chương trình huấn luyện cho họ, sau đó đề nghị đổi chủ cho những người có thành tích xuất sắc kèm theo phần thưởng. Tiếp đó sẽ tiến hành thương lượng với Master cũ.
'Sẽ chia cho họ một phần số Gem thu được.'
Giá cả sẽ do tôi quyết định.
Ít nhất là 1. 500 Gem. Nếu là nhân tài đặc biệt thì có thể lên tới 5. 000 Gem.
Kho Gem của Niflheim tính bằng hàng triệu.
Khoản chi như vậy chẳng đáng là bao.
Đó chính là cái mà Iselle gọi là sự áp đảo của một tập đoàn lớn.
Nhưng dù biết rõ điều đó, phần lớn Master vẫn sẽ đăng ký.
Dù Hero không được chọn, sau khi hoàn thành khóa huấn luyện cũng đủ giá trị so với 500 Gem đã bỏ ra. Còn nếu được chọn thì họ sẽ nhận được một khoản Gem lớn để Triệu hồi trả phí. Dù thế nào cũng không phải một thương vụ lỗ.
'Không biết Anytng thì sao.'
Với tính cách của hắn, khả năng biết được sự thật này rất thấp.
Có lẽ chỉ vì tôi bảo gửi nên hắn mới gửi.
"Bắt đầu phân loại nghề nghiệp."
Sau khi Ecle rời đi, Elderkin bước lên bục phát biểu.
Bên cạnh ông là ba nam nữ có vẻ là trợ lý, trên tay cầm những cuốn sổ dày.
"Người chọn chiến binh đứng bên phải. Người chọn đạo tặc đứng bên trái. Quân số?"
"Chiến binh 54 người, đạo tặc 46 người."
Một trợ lý đáp.
Elderkin gật đầu rồi nói.
"Bắt đầu."
Các huấn luyện viên đứng phía sau sân diễn tập bước lên phía trước.
Mỗi người cầm một lá cờ, một đỏ một xanh.
"Nào nào! Làm theo lời Tổng huấn luyện viên! Muốn trở thành chiến binh thì theo cờ đỏ, đạo tặc thì theo cờ xanh!"
"Lại là gì nữa vậy?"
Jenna nghiêng đầu.
Xem ra phải giải thích từng chút một. Tôi cười khổ rồi nói.
"Họ đang phân loại nghề nghiệp của chúng ta. Cô dùng cung và dao găm nên thuộc nhóm đạo tặc. Còn tôi với Aaron là chiến binh. Sau khi kết thúc khóa huấn luyện, chúng ta sẽ hoàn thành chuyển chức."
"Em nhớ đại ca từng nhắc đến chuyện đó. Sau khi chuyển chức thì..."
"Sẽ học được những kỹ năng cao cấp hơn."
Chương trình huấn luyện của Niflheim cũng bao gồm cả quá trình chuyển chức.
Jenna lập tức buồn hẳn.
"Vậy em phải sang bên kia rồi. Chúng ta phải tách nhau sao?"
"Đừng lo. Chẳng bao lâu nữa sẽ gặp lại."
"Anh nói thật chứ?"
"Tôi từng lừa cô bao giờ chưa?"
"Được rồi. Lát gặp lại."
Jenna vẫy tay với tôi và Aaron rồi chạy về phía vị huấn luyện viên cầm cờ xanh.
"Chúng ta cũng đi thôi. Sang bên phải."
"Vâng."
Đám học viên chia thành hai nhóm.
Sau khi phân loại xong, các trợ lý đang chờ sẵn bước ra kiểm tra quân số.
"54 người, 46 người. Tổng cộng một trăm. Không có sai sót."
"Di chuyển."
Nhóm cờ xanh đi trước.
Vị huấn luyện viên nam dẫn các đạo tặc dự bị tiến về tòa nhà ba tầng bên phải.
Tiếp theo là chúng tôi.
Nhóm chiến binh dự bị.
Lần này Elderkin trực tiếp dẫn đội. Điểm đến là tòa nhà năm tầng ở giữa.
"Bầu không khí ở đây thật kỳ lạ, đại ca."
Aaron xoa gáy.
Tôi chỉ im lặng cười.
Tôi cũng có cảm giác như vậy.
Chẳng phải cứ như đang nhập ngũ hay sao.
Những học viên xung quanh cũng đều mang vẻ mặt ngơ ngác.
Chúng tôi đi qua đại sảnh của tòa nhà trung tâm rồi đến một giảng đường rộng lớn.
Elderkin quay lại nói.
"Từ bây giờ sẽ bắt đầu kiểm tra năng lực. Xếp thành một hàng trước mặt ta. Các trợ lý chuẩn bị ghi chép."
Chàng trai trợ lý lấy ra một cuốn sổ và bút lông.
Theo hướng dẫn của các huấn luyện viên khác, chúng tôi xếp thành một hàng dài trước mặt Elderkin. Gương mặt người phụ nữ đứng đầu hàng căng cứng.
Elderkin lên tiếng.
"Việc này nhằm xác định năng lực hiện tại và kỹ năng của các cậu để có thể tiến hành huấn luyện phù hợp với tố chất của từng người. Không cần phải sợ."
Elderkin quan sát người phụ nữ đứng trước mặt từ trên xuống dưới rồi khẽ động môi.
Không nghe thấy ông ta nói gì. Vị trợ lý đứng bên cạnh gật đầu rồi ghi gì đó vào cuốn sổ.
'Đang xem Cửa sổ trạng thái.'
Tại đây, các học viên sẽ được chia thành bốn cấp dựa trên chỉ số và kỹ năng.
Hạ cấp, Trung cấp, Thượng cấp, Tối thượng cấp.
Sau khi phân nhóm như vậy, từ giai đoạn huấn luyện chuyên sâu trở đi, mỗi nhóm sẽ được đào tạo theo chương trình khác nhau.
Những người đã hoàn thành kiểm tra đi sang phía bên kia giảng đường.
Tôi và Aaron gần như đứng cuối hàng. Tôi khoanh tay, nhớ lại chương trình huấn luyện của Niflheim.
Cơ chế cơ bản là do chính tôi thiết kế.
Nhưng những chi tiết cụ thể thì tôi không nắm hết.
Sau khi hệ thống đi vào ổn định, tôi cũng không còn để tâm nhiều nữa.
Tầng 2 của Niflheim chỉ là một phần rất nhỏ trong toàn bộ hệ thống vận hành.
"Tiếp theo."
Đến lượt Aaron.
Aaron mang vẻ mặt căng thẳng bước tới trước mặt Elderkin.
Elderkin quan sát Aaron một lượt rồi khẽ động môi.
'Hạ cấp sao.'
Lv. 20.
Thương Thuật Hạ cấp vẫn dừng ở Lv. 4.
Biểu cảm của Elderkin không hề thay đổi.
Người trợ lý ghi lại dữ liệu của Aaron vào sổ.
"Tiếp theo."
Đến lượt tôi.
Elderkin nhìn tôi.
"..."
Ông ta định mở miệng rồi lại dừng.
Đôi lông mày ngắn của Elderkin nhíu chặt.
Một lúc sau.
"Rất xuất sắc."
Giọng nói cộc lốc vang lên.
Bàn tay cầm bút của chàng trợ lý khựng lại.
"Có chuyện gì vậy ạ?"
"Cậu cũng xem thử đi."
"Được. Để tôi xem nào. Lv. 20 và..."
Chàng trai trợn tròn mắt.
"Cái này...!"
Elderkin hỏi.
"Tên?"
"Han Israt."
"Thuộc Phòng chờ nào?"
"Chẳng phải đã ghi trong sổ rồi sao?"
"Xin lỗi. Đưa sổ đây."
Elderkin nhận cuốn sổ từ tay trợ lý rồi xem lại từ trên xuống dưới.
"Cấp bậc bẩm sinh là 1 sao. Trực thuộc Townia. Chính xác chứ?"
Tôi gật đầu.
Sắc mặt người trợ lý lập tức cứng đờ.
"Con quái vật này... lại chỉ là 1 sao bẩm sinh."
Quái vật à.
'Nói vậy với người khác thì thất lễ quá đấy.'
Tôi tặc lưỡi.
"Cậu ở lại đây. Đứng sang một bên."
Aaron đang nhìn tôi.
Elderkin trả cuốn sổ lại cho trợ lý rồi nói.
"Ta có chuyện cần nói riêng với cậu. Xin lỗi, nhưng hãy ở lại."
"Được."
Tôi bước sang một bên.
Ở đó vừa hay có một chiếc ghế sắt.
Tôi ngồi xuống.
Vì tôi gần như là người cuối cùng trong hàng nên việc kiểm tra cũng nhanh chóng kết thúc.
Các học viên chọn chiến binh được vị trợ lý dẫn ra cửa sau của giảng đường.
Ngoại trừ tôi.
Trong giảng đường chỉ còn lại tôi và Elderkin.
Elderkin nhìn tôi ngồi trên ghế rồi bật cười khà khà.
"Ta còn định bảo cậu cứ tự nhiên, nhưng xem ra cậu đã rất tự nhiên rồi."
"Giữ tôi lại có việc gì?"
"Ta đã báo cáo chuyện của cậu lên cấp trên. Chỉ huy Khu Huấn Luyện sẽ đến ngay."
Tôi không thấy bất ngờ.
Bên trong Niflheim có hệ thống liên lạc.
Báo cáo từ xa cũng chẳng có gì lạ.
Elderkin nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm nghị rồi hỏi.
"Han Israt, Hero đến từ Townia. Có đúng không?"
Đó là chuyện đã được xác nhận rồi.
Tôi cũng chẳng cần trả lời.
"Chỉ huy Khu Huấn Luyện sẽ đến trong vòng một phút. Ta xin phép lui trước."
Elderkin nhanh chóng rời khỏi giảng đường.
Chớp mắt, chỉ còn mình tôi ở lại.
'Cảm giác thật kỳ lạ.'
Những công trình và Hero mà chính tay tôi từng xây dựng, quản lý, giờ đây thật sự tồn tại và đang sống ngay trước mắt.
Tôi vẫn nhớ.
Elderkin Brach là một Hero 1 sao bẩm sinh. Trong trận chiến đầu tiên, ông ta hoảng loạn đến mức không làm được gì cả. Đoạn ghi hình khi đó vẫn còn được lưu lại. Nếu xem lại chắc sẽ khá buồn cười.
Ai mà ngờ người đang chỉ huy vô số huấn luyện viên này, lúc đầu chỉ biết run lẩy bẩy.
"..."
Tôi đặt tay lên chuôi kiếm.
'Đến công khai luôn sao.'
Một luồng khí tức mạnh mẽ truyền đến từ cửa chính của giảng đường.
Ngay sau đó, một người phụ nữ mặc quân phục xuất hiện ở lối vào. Chỉ một bước nhảy, cô ta đã vượt qua khoảng cách vài chục mét và đứng trước mặt tôi.
Đó là Chỉ huy Khu Huấn Luyện Ecle.
"Ta đã nhận được báo cáo. Cậu là Han Israt?"
Ecle quan sát tôi từ trên xuống dưới.
Đôi mắt xanh ánh lên vẻ khác lạ.
"Thật đáng kinh ngạc."
"Có chuyện gì thì nói đi."
Tôi lên tiếng.
"Chắc cô gọi tôi đến không phải để mời gia nhập đâu."
Tay tôi vẫn đặt trên chuôi kiếm.
Khóe môi Ecle cong lên.
"Đúng vậy. Ta đến đây không phải vì muốn chiêu mộ cậu."
"Mà là để thẩm vấn."
Khi tôi khai báo mình thuộc Townia, khóe miệng Elderkin đã khẽ giật.
Sau đó ông ta lập tức gọi Chỉ huy Khu Huấn Luyện tới.
Dù tôi có là một nhân tài đi nữa, cũng không đến mức một nhân vật đứng đầu như cô ta phải đích thân xuất hiện chỉ để chiêu mộ một học viên.
"Xem ra cậu hiểu rất rõ."
Trong khoảnh khắc ấy, cánh tay của Ecle biến mất.
Theo bản năng, tôi rút kiếm, nhưng lưỡi kiếm của cô ta còn đến trước một bước.
Một vệt máu chảy xuống từ cổ tôi.
'Quả nhiên vẫn không được.'
Tôi tra kiếm trở lại.
Chênh lệch thực lực quá lớn.
"Cậu rất xuất sắc, nhưng vẫn còn cần thêm thời gian. Cậu không thể thắng được ta."
"Chuyện đó tôi biết."
"Vậy vào thẳng vấn đề."
Ecle kề lưỡi kiếm lên cổ tôi rồi nói.
"Khai thật đi. Cậu biết những thông tin đó từ đâu?"
"Thông tin gì?"
"Thật sự không biết nên mới hỏi sao?"
Sát khí bùng lên trong mắt Ecle.
"Làm sao cậu biết ngài Loki đã biến mất."
"..."
"Chính xác hơn thì là Master của cậu biết mới đúng. Dù sao cũng không quan trọng. Khai hết đi. Nguồn gốc của những thông tin đó, và tất cả những gì cậu biết. Nếu còn muốn sống mà quay về."
Ra chiêu này sao.
Thông tin mà tôi bảo Anytng ghi vào phần bình luận chính là Loki không còn ở Niflheim.
Anytng không biết nội tình nên sẽ không hiểu ý nghĩa của câu đó, nhưng với các Hero của Niflheim thì khác.
Có thể các Hero cấp thấp không biết, nhưng những người giữ chức vụ cấp cao hẳn đều đã biết chuyện tôi mất tích.
Điều khiến tôi bất ngờ là Chỉ huy Khu Huấn Luyện cũng biết nội dung bình luận tuyển sinh.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Trần nhà che khuất tầm mắt.
Nhưng ánh mắt của kẻ đó có thể vươn tới mọi ngóc ngách trong Niflheim.
Tôi hạ mắt xuống.
Ecle đang nhìn chằm chằm vào tôi.
"Rốt cuộc cậu là ai?"
Lưỡi kiếm khẽ lún sâu thêm.
Tôi định mở miệng rồi lại thở dài.
'Chán thật.'
Viện cớ.
Dùng những lời dối trá để đánh lạc hướng.
Tôi đã ngán cái màn kịch nhàm chán đó rồi.
"Cô muốn biết tôi là ai sao?"
"Cậu..."
"Ra đây đi, Yurnet."
<Tuân lệnh. > Ở một góc giảng đường, màn sương bắt đầu xoáy lên, một bóng trắng chậm rãi bước ra.
Sương mù tụ lại quanh cái bóng, dần tạo thành hình người.
Đôi mắt Ecle mở to.
"...?!"
Chiếc áo choàng trắng tinh không hề có hoa văn.
Mái tóc trắng gợn sóng buông dài đến tận eo.
Hero hạng 2 của Niflheim.
Yurnet Seed quỳ một gối trước mặt tôi.
"Tham kiến Master."
"Biết mà còn ra trễ."
"Xin người thứ tội. Thuộc hạ đang chuẩn bị để nghênh đón người."
Tôi dùng đầu ngón tay đẩy lưỡi kiếm đang kề trên cổ mình ra.
Rồi lên tiếng.
"Tôi chính là Loki."
...
Minh họa Yurnet

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn