Chương 63: Chương 62: Miêu Đấu # 3
Võ Lâm Dị Khách · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 354 chương · ~33 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Ta đành phải rời khỏi thành trì với hai mỹ nhân kẹp chặt hai bên. Đó chính là Ngọc Hoa Kiếm và Kiếp Hỏa Phù Dung, hai nữ hiệp tuyệt sắc vang danh thiên hạ, thuộc Võ Lâm Tứ Hoa.
Nhìn bề ngoài, được "hoa thơm dâng tận tay" thế này quả là diễm phúc ngập trời, nhưng thực tế lại xót xa trăm bề. Giờ phút này, ta mệt mỏi muốn đứt hơi. Bầu không khí giữa hai nàng sắc lạnh đến mức nghẹt thở.
"Xa cách bao ngày, ta có rất nhiều chuyện muốn tỏ cùng chàng, Cân Hiệp. Mau qua đây với ta."
"Ờ, ờ ờ."
Thế Lân vừa dứt lời liền nắm lấy tay trái ta, kéo sát về phía nàng.
"Hừm, vừa đi vừa Vận khí điều tức thì không ổn đâu nhỉ? Ta cũng muốn được gần gũi trong lúc này cơ."
Hạ Anh đứng bên phải lập tức ôm ghì lấy cánh tay ta, áp sát vào bộ ngực nảy nở của nàng. Chưa hết, nàng còn kéo mạnh ta lại như thể quyết không nhường phần cho Thế Lân.
Thấy vậy, Thế Lân cũng dồn lực kéo tay ta về hướng ngược lại. Ta phút chốc kẹt ở giữa, thảm thương chẳng khác nào đứa trẻ sắp bị xẻ làm đôi trong phán quyết của vua Solomon.
Cứ cái đà này, cơ thể ta xé làm hai mất thôi...!
"Kiếp Hỏa Phù Dung. Nói gì thì nói, ta vẫn là sư phụ của Cân Hiệp. Ta cần nghe chàng ấy bẩm báo chi tiết những chuyện đã xảy ra trong thời gian qua, cô vui lòng tránh ra một chút được không?"
"Cô nói cái gì thế? Chẳng phải ta đang cần nghiên cứu thể chất của nhóc này sao? Ngay lúc này ta phải áp sát để dò xét luồng khí di chuyển ra sao, cô làm ơn đừng kỳ đà cản mũi được không? Tại cô mà mãi chả có chút tiến triển nào đây này."
"Hà. Cân Hiệp không hề biết Động công. Cô có áp sát cũng vô ích thôi."
"Chẳng cần bắt nhóc ấy Vận khí điều tức ta cũng có cách nhìn thấu, cứ giữ nguyên thế này là được."
Nhìn xem. Không khí hai bên giờ đây giương cung bạt kiếm, sắc lạnh đến rợn người.
"Này hai nàng? Hai người bằng mặt nhưng không bằng lòng đúng chứ?"
"Chàng nói xằng bậy gì thế? Ta và Kiếp Hỏa Phù Dung là đôi Thân hữu duy nhất trên đời, tình sâu nghĩa nặng đấy."
Nghe ta hỏi, Thế Lân vẫn giữ nguyên biểu cảm điềm nhiên như thường ngày mà đáp.
"Đúng vậy đó. Quan hệ của bọn ta cực kỳ hòa thuận. Không có chuyện gì mờ ám đâu. Tuyệt đối không."
Hạ Anh cũng nhếch mép cười khẩy, phụ họa theo. Dù nhìn ngang hay ngó dọc thì rõ ràng giữa hai nàng chắc chắn đã xảy ra xích mích nên mới hầm hè nhau thế này...! Có cố giấu ta cũng vô ích. Nhưng nếu giờ vạch trần chuyện đó ra thì sát khí của hai nữ nhân này quả thực quá đỗi đáng sợ.
Nghĩ lại mới thấy, cả hai đều là những tuyệt thế cao thủ mà ta chẳng thể vươn tới đẳng cấp của họ. Hoàn toàn không có cửa để lên mặt dạy đời.
"Dù sao thì, trước khi đi tiêu diệt Hà Đồng, ta muốn kiểm tra xem thực lực của Cân Hiệp đã tinh tiến đến đâu rồi, chàng biểu diễn cho ta xem một chút được không?"
"Trước mắt ta có thể thi triển vài chiêu thức. Nhưng do Nội công chưa hồi phục hoàn toàn, tuyệt kỹ mà ta thực sự muốn cho nàng xem thì đành gác lại vậy."
"Tuyệt kỹ muốn cho ta xem... có phải là thứ đó không?"
"Đúng vậy."
Đó là Quỷ Khí Trảm mà ta đã giác ngộ được trong lúc tàn sát bọn sơn tặc.
Ta rất muốn cho nàng xem chiêu đó. Nhưng nếu nội lực hồi phục thêm một chút, ta có thể phóng ra tử sắc khí tức mờ nhạt. Thôi thì đành chờ lúc nào ổn định lại rồi cho xem sau vậy.
"Ta muốn xem ngay bây giờ. Phải đợi bao lâu nữa?"
"Hiện tại Nội công của ta đã cạn kiệt, e là sẽ tốn không ít thời gian đâu."
"Hả? Chàng nói Nội công đã cạn kiệt ư?"
"Đúng thế."
Thế Lân lập tức phóng ánh mắt sắc lẹm lườm Hạ Anh.
"Nội công của Cân Hiệp còn chưa hồi phục đàng hoàng mà cô dám vạch ra lộ trình hành quân vắt kiệt sức lực thế này sao? Thật hết chỗ nói. Ta không hiểu nổi trong đầu cô đang nghĩ cái gì nữa."
"Ức."
Thú thực thì trước khi lâm trận, ta cũng muốn nạp đầy Nội công trước.
"Đâu có. Vốn dĩ ta đâu có định dấn thân vào chỗ nguy hiểm, ta định tự mình dọn dẹp sạch sẽ bọn chúng nên có sứt mẻ gì đâu, hiểu chưa?"
"Cô cũng phải tính đến trường hợp vạn nhất xảy ra chứ. Hết thuốc chữa."
Thế Lân buông tiếng thở dài, dịu dàng vòng tay qua eo ta.
"Cân Hiệp à. Đừng lo lắng. Dù Nội công chàng đã cạn kiệt, dẫu có chuyện gì xảy ra chăng nữa, ta nhất định sẽ bảo vệ chàng chu toàn. Với tư cách là một sư phụ."
"Ái chà, được vậy thì ta cảm tạ nàng nhiều lắm."
"Thật nực cười. Cô chẳng có lấy một chút tinh ý nào cả. Dám dẫn Cân Hiệp trong bộ dạng cạn kiệt Nội công đi đánh yêu quái cơ đấy. Đổi lại là ta, ta sẽ cho chàng ấy nghỉ ngơi dưỡng sức sung mãn rồi mới khởi hành."
Nghe giọng điệu trách móc, Hạ Anh đành chột dạ lảng tránh ánh mắt.
"Nực cười thật. Bày đặt ra vẻ sư phụ để lên mặt dạy đời kìa."
Trông nàng ta dường như có chút hờn dỗi, ta thấy chừng mực này chắc phải đứng ra dỗ dành một câu.
"Hạ Anh à. Không sao đâu. Nàng cũng chỉ vì muốn sớm tỏ tường thể chất của ta nên mới vội vã thôi mà. Đúng không?"
"Ư, ừm! Phải rồi! Chính là thế đấy! Người ta không biết gì mà cứ thích nói nhăng nói cuội! Hứ!"
"Thế Lân à. Bản thân ta cũng nóng lòng muốn biết sớm nên mới thành ra như vậy. Nàng đừng trách móc nữa."
"Hừm... Nếu Cân Hiệp đã mở lời bênh vực. Ta hiểu rồi."
Nhờ lời xoa dịu của ta, sắc mặt Hạ Anh đã giãn ra đôi chút. Nhưng bênh vực Hạ Anh chằm chặp thế này, không khéo Thế Lân lại nổi cơn ghen tuông hờn dỗi mất.
"Dù sao cũng phải cảm ơn nàng, Thế Lân à. Ngẫm lại, đi diệt yêu quái mà tay không bắt giặc, thiếu hụt Nội công thì quả thực lành ít dữ nhiều. Đúng là danh sư xuất cao đồ, liếc mắt đã thấu tỏ ngay thể trạng của đệ tử."
"Hư, hư hư. Đó chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? Tuy đây là lần đầu ta nhận đồ đệ, nhưng khi đã thu nhận rồi, khao khát được nâng niu và dốc lòng chăm sóc tự nhiên lại tuôn trào cuồn cuộn."
"Sự ân cần này thật vô cùng ấm áp...!"
Quả đúng là phong phạm của sư phụ...! Quá đỗi ôn nhu!
"Làm như người khác bỏ mặc nhóc không bằng? Nhóc con này. Ta đã cất công chiếu cố nhóc nhiều đến thế nào kia mà.
Phải không?"
"Đúng thế. Nàng đã chiếu cố ta rất nhiều."
"Nói gì thì nói, nghỉ ngơi vẫn là ưu tiên hàng đầu. Chúng ta hãy qua gốc cây đằng kia tịnh dưỡng một lát rồi hẵng lên đường."
"Cứ quyết định vậy đi."
Nghe theo sự sắp xếp của Thế Lân, chúng ta di chuyển một đoạn rồi dừng chân nạp năng lượng. Ta lập tức đả tọa và tiến hành Vận khí điều tức, trong khi Thế Lân và Hạ Anh tự giác đứng hai bên hộ pháp cho ta.
Thế nhưng...
"Kiếp Hỏa Phù Dung, cô đúng là bản tính khó dời."
Từ phía trước chợt văng vẳng tiếng đấu khẩu của hai kiều nữ.
"Làm sao cô có thể chưng diện bộ dạng lả lơi đó trước mặt Cân Hiệp chứ? Y phục của cô thực sự quá phản cảm. Cô không tự nhận thức được sự hớ hênh của mình sao?"
"Hả? Ta mặc cái gì thì ảnh hưởng miếng cơm manh áo nhà cô chắc?"
"Ảnh hưởng lớn là đằng khác. Bảo bối đồ đệ của ta đang nhìn cô chằm chằm kia kìa."
"Nực cười. Thế thì liên quan quái gì tới cô. Hay là cô thấy thèm nên cũng muốn mặc giống ta hả?"
Bầu không khí sặc mùi thuốc súng, tựa hồ như sắp lao vào đánh nhau đến nơi.
"Thật hàm hồ... Làm sao ta có thể tròng lên người thứ y phục dâm đãng đó chứ?"
"Dâm đãng cái rắm. Cô cứ khai thật đi. Có phải vì vòng một của cô lép vế hơn ta nên cô mới đố kỵ quáaaaa chứ gì. Hử?"
"Hà! Thật lố bịch! To đùng ngã ngửa trướng mắt như thế thì ai mà thèm ghen tị chứ! Kích cỡ của ta cỡ này mới là cực phẩm vừa vặn. Cô không có mắt thẩm mỹ sao?"
"Kyaha ha ha hát! Ta lại cóc hiểu cô lảm nhảm gì đấy?"
"... Nghĩ lại thì. Cái chiều cao nấm lùn đó của cô dường như vẫn chẳng lớn thêm được phân nào nhỉ?"
"Cô nói cái gì?! Là do cô thân hình vâm váp thô kệch như đàn ông thì có!"
"Ai vâm váp như đàn ông chứ!"
"Nhóc! Mau lại đây phân xử xem nào!"
Hạ Anh đang mải mê đôi co với Thế Lân thì đột ngột réo tên ta.
"Nữ nhi gia mà cao to lừng lững thế kia thì coi sao được? Nữ tử vốn dĩ phải nhỏ nhắn, nũng nịu và đáng yêu chứ. Đó chính là lý do vì sao Kiếp Hỏa Phù Dung ta đây mới là tuyệt sắc số một trong Võ Lâm Tứ Hoa đấy."
"Sống trên đời ngần ấy năm, đây là lần đầu tiên ta nghe thấy những lời ngông cuồng như vậy đấy. Ngọc Hoa Kiếm ta đây mới xứng danh đệ nhất."
"Vậy, nhóc con. Câu trả lời của ngươi là gì?"
Xin hai vị nương nương tha cho ta đi, ta mệt mỏi rã rời lắm rồi...! Liệu ta có giữ được cái mạng quèn lết đến đích an toàn không đây?
* Trải qua chặng đường dài bị tra tấn lỗ tai bởi những màn khẩu chiến chí chóe của hai kiều nữ, cuối cùng ta cũng lết thân đến gần điểm đích. Suốt dọc đường bị kẹp chặt ở giữa như bánh mì kẹp thịt và đè bẹp dí, ta mệt bở hơi tai tưởng chừng như lìa đời đến nơi.
Nhưng cũng may nhờ có Thế Lân chu đáo, giữa chừng được dừng lại Vận khí điều tức nên sinh lực của ta đã sung mãn trở lại. Dẫu cho tinh thần thì đúng là có phần kiệt quệ mỏi mệt.
"Ừm, đi bộ thêm một quãng ngắn nữa từ đây là sẽ tới con suối. Đi thôi!"
"Hôm nay là ngày tàn của lũ Hà Đồng rồi."
"Mau chóng tóm gọn bọn chúng thôi! Mau theo ta!"
Vì đoạn đường này dốc ngược nên Hạ Anh đã chủ động leo lên trước mở đường, còn ta thì như thói quen vẫn luôn dán mắt vào bóng lưng yêu kiều của nàng phía trước.
ㅡPhấp phới.
Tà váy sườn xám xẻ cao tung bay trong gió, để lộ vòng ba trắng nõn nà tròn trịa lấp ló. Mà ta lại biết thừa bên trong lớp vải mỏng manh ấy chỉ được che chắn qua quýt bằng một lá bùa. Không hiểu có phải vì thứ suy nghĩ ám muội ấy dấy lên hay không, mà tự nhiên tim ta bắt đầu đập đánh thình thịch liên hồi.
"Cân Hiệp."
"Hợc."
"Sao chàng lại giật bắn mình thế?"
Đột nhiên Thế Lân siết lấy tay ta khiến ta giật thót mình kinh hãi. Thấy vẻ mặt chột dạ của ta, nàng lập tức liếc ta một cái sắc lẹm, rồi ném ánh nhìn nghi hoặc về phía bóng lưng của Hạ Anh phía trước để kiểm tra.
Và rồi.
"Hô, thì ra là mải ngắm cảnh xuân sao?"
"...!"
Nàng quay sang nhìn ta, khẽ gật gật đầu như thể đã đi guốc trong bụng ta và thấu tỏ mọi chuyện!
"Bây giờ nói thẳng suy nghĩ của ta nhé, ta cho rằng lẽ ra Cân Hiệp nên bám theo và ngắm nghía phía sau ta mới phải đạo."
"Không không, nàng đang nói lung tung cái gì vậy."
"Tuy nhiên, xét thấy hiện tại ta ăn vận kín đáo chẳng có gì để khoe, nên ta tạm thời khoan hồng cho chàng..
. Có điều từ lần sau, ta sẽ bắt chàng phải dán mắt vào ta đấy. Chàng rõ chưa?"
Lời tuyên bố táo bạo này rốt cuộc là có hàm ý sâu xa gì đây!
"Hai người còn lề mề làm gì dưới đó vậy? Sao không mau xách gót lên đây."
"Ờ ờ! Lên ngay đây!"
"Ta sẽ tăng tốc độ hành quân lên một chút nhé, Cân Hiệp. Chàng theo kịp chứ."
"Tất nhiên rồi!"
Cứ thế, cả ba dồn lực dùng khinh công leo vút lên đường núi với tốc độ hành quân thần tốc. Ngay khoảnh khắc vừa băng qua đỉnh đèo, thu vào tầm mắt là một con suối nhỏ trải dài êm đềm dưới thung lũng.
"Ái chà!"
Khung cảnh dòng suối nhỏ hiện ra trông vô cùng mát mẻ và thanh bình!
"Hạ Anh à. Chính là chỗ này sao? Lũ Hà Đồng thường lảng vảng ở quanh đây à?"
"Ừ ừ. Cơ mà chắc phải tiến vào sâu bên trong cơ. Chỗ này mới chỉ là rìa ngoài thôi. Dù sao thì trước mắt cứ đi xuống đó đã."
"Được!"
Ngắm nhìn dòng nước trong vắt róc rách chảy, trong lòng ta tự nhiên thấy rạo rực háo hức vô cùng.
"Nhưng địa hình rừng thiêng nước độc thế này, ai mà biết được có dị thú nào bất thình lình xổ ra không. Chờ chút, cẩn tắc vô áy náy, chúng ta cứ vừa đề cao cảnh giác vừa đi xuống là chắc ăn nhất."
"Nhìn xa trông rộng, xuất sắc lắm, Cân Hiệp."
"Vậy sao, thế thì cứ chiếu theo kế đó mà làm đi."
Cứ thế, ba người chúng ta hết sức cẩn trọng từng bước dò dẫm đi xuống đèo.
ㅡÀo... ào ào...
Khi vừa tiến đến sát bờ suối, hơi nước bốc lên mang theo sự mát lành đặc trưng phả vào mặt. Những con suối hoang sơ thế này lúc nào cũng mang lại cảm giác tươi mới khiến lòng ta chộn rộn.
"Sao? Muốn trầm mình xuống đó hả?" Hạ Anh nghiêng đầu hỏi.
"Thành thật mà nói thì đúng là rất thèm."
Hành quân đường dài dưới thời tiết này khiến người ta nóng nực bức bối muốn chết đi được.
"Khúc khích, nếu vậy thì..."
"Hửm?"
"Trời đổ lửa thế này, hay là mình nhảy xuống bơi lội tắm mát một chút nhỉ?"
Bơi sao?
Giữa cái chốn khỉ ho cò gáy có thể xồ ra yêu quái cắn xé bất cứ lúc nào, bơi lội chẳng phải quá hoang đường sao?
Ngay khoảnh khắc ta đang ngớ người hoài nghi trước đề xuất táo bạo đó, Hạ Anh nãy giờ vẫn đang cười tươi rói nhìn ta, đột nhiên hành động.
"Yáp!"
ㅡPhạch!
Nàng thẳng tay cởi phăng luôn bộ y phục duy nhất đang mặc trên người!
"A... á!"
Ta giật thót tim, hai mắt trợn trừng hết cỡ. Mảnh vải sườn xám trên người Hạ Anh vốn dĩ đã vô cùng khiêm tốn mỏng nhẹ, thế nên động tác lột đồ chỉ diễn ra nhanh như chớp mắt. Chẳng mấy chốc, toàn bộ thân hình trần truồng tựa như nhộng của Hạ Anh đã phô bày thẳng tắp trước mắt ta một cách vô cùng đường đột.
Một thân thể ma mị mà ta đã từng chiêm ngưỡng một lần vào dạo trước.
Bộ ngực khổng lồ vĩ đại xứng danh là Thái Sơn Nhũ Phòng. Nhưng đối lập hoàn toàn với cặp núi đôi đồ sộ ấy lại là vòng eo con kiến mỏng manh và vòng hông săn chắc nảy nở. Cơ thể gợi cảm đến mức đong đầy nhục dục hoàn mỹ ấy, nay một lần nữa hiện ra rành rành trước mắt ta.
Tất nhiên, trên những vùng nhạy cảm của nàng vẫn dán mấy tờ bùa chú màu vàng che đậy.
"Cô... cái đồ nữ nhân điên khùng này cô đang làm cái trò trống gì vậy! Tự lột sạch y phục một cách không biết liêm sỉ trước mặt nam giới...! Cô không thấy ngượng chín mặt sao!"
Thế Lân giật thót ném ánh mắt kinh hoảng, thét lớn trước sự phơi bày táo bạo đến vô sỉ đó. Thế nhưng...
"Đâu có sao? Dù sao hai bọn ta cũng là Thân hữu mà? Có hề hấn gì đâu chứ?"
"Dù là Thân hữu thì cũng phải giữ kẽ chứ!"
"Với lại dạo trước bọn ta cũng đã khỏa thân thế này rồi nên chẳng sao sất."
"Như thế là có ý gì...!"
Thế Lân lập tức phóng tia nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống về phía ta!
Không phải, chuyện đó!
"Cân Hiệp, lời cô ta nói là sự thật sao!"
"Đ... đúng là sự thật, nhưng mà...!"
"Kyaha ha ha hát! Nhìn xem!
Nhóc đó cũng thừa nhận thế kìa! Vậy là hoàn toàn không có vấn đề gì rồi nhé!"
Hạ Anh cười ngặt nghẽo khanh khách khiến đôi gò bồng đảo khổng lồ ấy rung lên bần bật. Thực sự lột trần truồng tồng ngồng phơi ra trước mặt ta thế kia mà nàng ta không thấy ngại ngùng chút nào sao?
"Dù sao thì! Chẳng nhẽ cô nghĩ ta là phường dâm phụ khát tình nên mới cố ý thoát y trước mặt nhóc đó hả? Ta cởi đồ là để đi bơi thôi, để bơi đó! Thôi, ta xuống bơi đây! Yahoo!"
ㅡTùm!
Hạ Anh vừa cười khanh khách reo hò, vừa tung mình lấy đà nhảy ùm xuống nước.
"Nhóc con!
Ngươi cũng xuống bơi cùng đi! Nước suối mát mẻ dễ chịu vô cùng!"
"Cô không sợ mấy lá bùa chú đó bị thấm nước rồi rách nát bươm sao!"
"Nước chảy xiết tao không nghe thấy gì cả! Nhanh nhẹn lột đồ rồi xuống đây đi!"
Có thực sự nên lao xuống luôn không nhỉ?
Ngay lúc ta còn đang lưỡng lự thì...
"Hà. Ta hiểu luật chơi rồi. Được thôi. Đã muốn ngâm mình bơi lội thì đành phải lột sạch vậy."
"Thế Lân à...?"
ㅡPhạch.
Và rồi, mây đen giăng lối, Thế Lân cũng tự tay cởi phăng toàn bộ y phục.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn