Chương 16: Chương 15: Học võ công # 5
Võ Lâm Dị Khách · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 354 chương · ~37 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Ở cái chốn quỷ quái này mà có tiếng la hét thì ắt hẳn là có biến. Lập tức, người ngợm xung quanh bắt đầu ùn ùn kéo về phía phát ra âm thanh.
Dân tình ở đây hễ có chuyện gì nổ ra là y như rằng phải xúm lại hóng hớt trước đã. Chẳng rõ có phải do thiếu thốn thú vui giải trí hay không.
ㅡVù.
Tất nhiên, tôi cũng chẳng ngoại lệ.
Nhàn rỗi sinh nông nổi, làm sao mà nhịn cho được mấy vụ này?
Cứ trà trộn vào giữa đám đông là tha hồ mà xem kịch hay.
Nhưng mà...
"Chíttt!"
Tới nơi mới vỡ lẽ chẳng phải chuyện gì to tát, chỉ là một con Đại Thử Thử đang điên cuồng cắn phá trên một sạp hàng.
Tổ sư con chuột điên.
"Yêu quái! Yêu quái xuất hiện rồi! Á á á!"
Một bà thím đang kêu trời kêu đất trước sạp hàng tan hoang.
"Trời đất ơi! Đại Thử Thử kìa!"
"Nát bét hết cả rồi!"
"Con súc sinh này bị điên rồi à!"
Thế nhưng, đám đông hiếu kỳ chỉ đứng chắp tay sau đít, trố mắt nhìn với vẻ thích thú lạ lẫm, tuyệt nhiên chẳng có lấy một ai định ra mặt. Đúng rồi. Đây chính là Võ Lâm cơ mà. Kẻ hành tẩu giang hồ ngu gì mà nhúng mũi vào chuyện bao đồng nếu không cần thiết.
Vậy, để xem nào.
Chỉ có một con Đại Thử Thử thôi nhỉ? Chắc vì bủa vây giữa đám đông đột ngột túa đến nên con nhãi ranh đó cũng đang hoảng loạn, mất phương hướng không biết chạy ngả nào.
Hay là bắt nó thử xem sao?
"Súc sinh!!!"
Tôi lập tức gầm lên, sải bước tiến lên phía trước rồi vung cây Cứu Thế Diệt Thiên Thực Trang Côn Bổng ra.
ㅡVù u u.
Tôi mường tượng ra viễn cảnh chiến ý đang sục sôi, kéo theo chút nội công ít ỏi — chẳng biết là có thật hay không — đang rần rần chạy dọc các huyệt đạo, lan tỏa đi khắp tứ chi bách hài. Mấy cái thể loại này vốn dĩ phải tự ảo tưởng như thế thì mới mau quen được.
"Chítttt!"
Vừa thấy tôi, con Đại Thử Thử đã xù lông, giương nanh múa vuốt đầy cảnh giác.
Rất tiếc, giãy giụa vô ích thôi con chó!
Bởi vì lão tử đây đang định lấy mày ra làm đá thử vàng cho môn võ công vừa luyện thành!
"Thân là yêu quái mà dám phá hoại sạp hàng quý giá của lương dân! Đích thân ta sẽ thay trời hành đạo!"
"Trời đất ơi! Là võ lâm nhân kìa!"
"Võ lâm nhân ra tay rồi!"
"Á á á! Võ lâm nhân xuất hiện rồi!"
ㅡPhốc!
Tôi chưa học thân pháp nào chuyên biệt, nhưng trong Tam Tài Kiếm Pháp cũng có bao hàm bộ pháp cơ bản. Khoảnh khắc tôi thi triển thứ bộ pháp vô danh ấy, sải bước lao tới...
"Chííítttt!"
Đại Thử Thử nhảy chồm lên cao như muốn thách thức. Không chút chần chừ, tôi nhắm thẳng vào đầu nó, bổ xuống một chiêu trảm dọc của Tam Tài Kiếm Pháp.
"Vạn Giải!"
ㅡBốp!
"Chít?!"
Cảm giác vũ khí đập trúng đích sướng rần cả tay!
"Mày không phải đối thủ của tao!"
Sọ con Đại Thử Thử vỡ toang, cắm phập đầu xuống đất.
Quả nhiên học võ công có khác!
So với những trận đánh lộn đầu đường xó chợ để giết yêu quái trước đây, giờ tôi giải quyết mọi thứ gọn gàng và nhẹ nhàng hơn hẳn. Lực ở chân dường như cũng vững vàng hơn thì phải. Hơi thở cũng ổn định hơn nhiều nhỉ?
Chỉ luyện loại võ công hạ cấp cơ bản trong hai tuần mà đã lợi hại thế này sao? Không biết có phải do yếu tố tâm lý không, nhưng tôi thật sự cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt.
Cứ đà này có khi mình thành tuyệt đỉnh cao thủ trong chớp mắt cũng nên?
"Ồ ồ ồ ồ!"
"Lợi hại quá!"
Trong lúc tôi đang rùng mình cảm thán thứ võ công của bản thân, đám đông bu lại hóng hớt cũng lần lượt buông lời tán thưởng rồi tản đi.
"Đa tạ đại hiệp!"
Bà thím chủ sạp hàng tan hoang kia rối rít cúi đầu cảm tạ, nhưng đấy chẳng phải việc gì to tát. Tôi gật gật đầu đáp lễ cho có lệ, rồi túm đuôi nhấc xác con Đại Thử Thử lên.
Chết gọn thật đấy.
Chỉ mỗi phần đầu là nổ tung, còn lại từ đầu đến chân đều nguyên vẹn. Thế này thì thừa sức ăn được rồi nhỉ? Bấy lâu nay tôi toàn phang loạn xạ, xác yêu quái nát bét nên bán phụ phẩm chẳng được bao nhiêu tiền, phần thịt thì đành ngậm ngùi ném đi.
Nhưng giữ được nguyên trạng thế này thì chắc chắn là ăn được.
"Đi thôi!"
Phải tới cái chỗ bảo rằng mang thịt yêu quái đến sẽ nấu hộ xem sao.
"Khà khà khà."
Dù nghe đến thịt chuột quỷ thì có phần kinh tởm thật, nhưng cứ coi như đây là một trải nghiệm ẩm thực đi. Được bổ sung đạm miễn phí cho cả ngày đúng là một sự cám dỗ khó lòng chối từ.
Hơn nữa, ban nãy tôi vừa thi triển một chiêu thức dứt khoát để làm gỏi con yêu quái trong nháy mắt, tiện tay hành hiệp trượng nghĩa giúp đỡ lương dân, tâm trạng đang vô cùng hưng phấn.
Đang vui thế này thì dẫu là thịt yêu quái tôi cũng đánh chén sạch sành sanh được.
"Chưởng quỹ! Tôi mang xác Đại Thử Thử còn nguyên vẹn tới rồi đây! Làm thịt nó cho tôi đi!"
"Hửm? À. Hạ sát gọn gàng đấy. Nhưng khách quan định ăn thịt nó sao?"
"Có độc à?"
"Không... Chỉ là thịt Đại Thử Thử vừa dai vừa nhạt nhẽo thôi."
"Không sao. Tôi sẽ giao toàn bộ phần phụ phẩm cho chưởng quỹ, cứ nấu thịt cho tôi là được."
"Chà, được thôi."
Chưởng quỹ nhận lấy cái xác rồi lập tức bắt tay vào sơ chế.
"Trừ cái đầu nát bét ra thì phần còn lại dùng tốt đấy."
Khung cảnh mổ lợn... à nhầm, mổ chuột này chẳng kích thích nổi tí vị giác nào, nên tôi đành ngồi thừ trên ghế chờ món ăn ra lò. Tuyệt nhiên chẳng ôm ấp hy vọng gì vào mùi vị cả.
Tôi cắn răng làm thế này cũng chỉ vì muốn tiết kiệm tiền mà vẫn nạp đủ đạm vào người thôi.
Thật là một thế giới điên rồ.
Chút ảo vọng rằng đây là thế giới của loài người chợt vụt tắt trong nháy mắt, khi nghĩ đến cảnh phải húp xì xụp món thịt chuột chỉ để nạp đạm.
Ớn lạnh đến tận óc.
Nghĩ có thấy ruột gan lộn mề không cơ chứ?
Đang bận nguyền rủa trong lòng để giết thời gian thì chưởng quỹ đã bưng ra một cái bát bốc khói nghi ngút.
"Đây, mời khách quan dùng."
"Món này tên là gì vậy?"
"Đại Thử Thử Thang chứ còn gì nữa. Đừng kỳ vọng vào hương vị làm gì. Đây vốn là thứ cám lợn chỉ dành cho ăn mày hay chó gặm thôi."
"Chà... Tôi hiểu rồi."
Gì thế này, dọn đồ ăn lên cho khách rồi phán một câu là thức ăn cho chó cơ đấy.
Để xem nào.
Quả đúng như dự đoán, hình thức trông tởm y hệt bãi cứt.
Nhìn kiểu đéo nào cũng thấy toang mẹ nó rồi.
"Tôi phải nhét cái thứ này vào mồm thật á?"
"Chẳng phải chính khách quan đã yêu cầu sao?"
"Thật đéo thể tin nổi! Quá sức tưởng tượng!"
Mình mà lại đi gọi cái của nợ này á!
Thịt thà thì thâm đen thâm sì, thoạt nhìn đã thấy buồn nôn. Dẫu vậy, lượng thịt cũng khá đầy đặn, chắc là đủ đạm cho một ngày... Ừ thì, một thằng cùng đinh như mình có tư cách chó gì mà kén cá chọn canh cơ chứ.
Bỏ vào mồm thôi!
"Hự!"
Tôi quyết tâm bưng bát lên, húp một ngụm nước dùng lẫn miếng thịt rồi nhai ngấu nghiến.
"Khục!"
Nhưng cái đệt mợ nó chứ, sao mùi vị lại đéo trượt đi đâu khỏi dự đoán thế hả trời!
Dở vãi cả lồn!
ㅡNhóp nhép.
Còn cái thớ thịt chó đẻ này thì dai đến muốn trào cả nước mắt!
Ai đó cứu vớt cuộc đời tôi với!
"Khưư... Mùi vị kinh tởm thật sự."
"Tôi đã cảnh báo trước rồi mà."
"Nhưng tôi vẫn sẽ cạo sạch bát. Có thực mới vực được đạo, phải ăn thịt thì mới nuôi cơ bắp được chứ. Lần sau lại nhờ chưởng quỹ nhé."
"Hơ..
."
Chưởng quỹ lắc đầu ngao ngán rồi quay lưng bước đi.
"Bình thường loại thịt này toàn đem ra cho chó gặm..."
"Mẹ kiếp."
Chui vào bụng rồi thì thịt nào mà chả là thịt!
"Khàá!"
Cứ như vậy, bằng một tinh thần quả cảm vô song, tôi húp sạch sành sanh bát Đại Thử Thử Thang đến giọt cuối cùng.
Một kỳ tích chỉ có thể đạt thành bằng niềm tin bất diệt rằng: đống thịt tởm lợm trôi tuột qua cuống họng hôm nay sẽ hóa thành những khối cơ bắp cuồn cuộn trên người mình. Nghe đồn có một bộ lạc nọ ở vùng sâu Nam Mỹ gọi chuột là "yahem". Thế nhưng người dân ở đó cứ hễ nhìn thấy bất kỳ loại thịt nào cũng đều gọi chung là "yahem" tuốt. Đại khái là trong mắt họ, chuột đồng nghĩa với thịt, là nguồn lương thực thiết yếu.
Thôi thì cứ mượn tạm tư duy của người da đỏ để sống sót qua ngày vậy.
"Phù."
Nhồi nhét xong bước ra khỏi quán mà trời vẫn còn sớm chán.
"Giờ làm gì nhỉ."
Chẳng lẽ lại mò về nghỉ ngơi? Thế thì phí hoài cả một ngày rảnh rỗi. Trong lúc vừa thong dong cuốc bộ vừa nắn nót vuốt ve cây Thực Trang Côn Bổng mà suy tính... À, đúng rồi!
Vũ khí!
Phải rồi, là vũ khí!
"Đả Cẩu Bổng...!"
Cái cây gậy củ chuối này!
Bây giờ mình đang tu luyện võ công đàng hoàng, có lý do mẹ gì để tiếp tục vác cái gậy đập chó này theo hầu nữa? Ta đây đã học Tam Tài Kiếm Pháp, đã biết cách xuất kiếm rồi cơ mà?
"Tuyệt!"
Đem phi tang cái Đả Cẩu Bổng này đi thôi!
Rủng rỉnh tiền trong túi rồi, phải đi tậu một thanh chân kiếm mới được!
Mình cũng đến cái tuổi vác kiếm hành tẩu giang hồ rồi!
"Khà khà."
Đã bước chân vào Võ Lâm mà đến tận giờ phút này mới nghĩ tới chuyện sắm kiếm, mình đúng là đồ ngu mà.
Mấy chuyện hệ trọng thế này là phải múc ngay khi ý tưởng vừa xẹt qua đầu.
Tôi rảo bước đi tìm lò rèn.
--- "Ngửi cái mùi sặc sụa này xem."
Vừa lượn lờ vào con phố tập trung các lò rèn, tôi đã lập tức hít lấy hít để cái mùi kim loại sực nức ngập ngụa trong không khí.
Đây chính là mùi vị rèn đúc vũ khí chân chính đó sao?
Đúng là hương thơm lãng mạn của bậc nam nhi thực thụ.
ㅡThình thịch, thình thịch.
Chỉ nghĩ đến cảnh được vung vẩy chân kiếm thôi mà lồng ngực đã đập liên hồi bồi hồi khôn tả.
Giờ tôi đang trên đường đi rước một báu vật như thế đấy.
Mang thân phận của một con người hiện đại, cả đời tôi chưa bao giờ động vào thứ gì có tính sát thương cao hơn con dao phay hay cây kiếm gỗ. Cảm giác háo hức đi mua kiếm lúc này y hệt như một đứa trẻ đang đi tậu món đồ chơi đắt đỏ mà nó hằng ao ước vậy.
Tôi bước vào một lò rèn quy mô trông khá sầm uất.
ㅡKeng!
ㅡKeeng!
"Nóng thật đấy!"
Tiếng búa đập đe leng keng chát chúa vang vọng, luồng hỏa khí hầm hập phả thẳng vào mặt.
Nhưng trên hết, thứ đập ngay vào võng mạc tôi là hằng hà sa số những loại binh khí được trưng bày la liệt bên trong!
"Chà!"
Đúng là bách binh tề tựu, đủ loại binh khí sắc lẹm được xếp hàng chỉnh tề. Nào là đao, kiếm, rìu, thương, nguyệt đao.
Lại còn cả cái đại đao gì mà có gắn mấy vòng khuyên loảng xoảng nữa chứ? Tất thảy tinh hoa hội tụ ở đây quả là một cảnh tượng mãn nhãn làm sao.
Đã mang danh đàn ông con trai, từ đứa con nít vắt mũi chưa sạch cho đến lão già lọm khọm thì ai mà chẳng đam mê vũ khí.
"Khách quan đến mua binh khí ạ?"
Đang mải mê ngắm nghía thì một gã tiểu nhị bước tới.
"Tôi định mua kiếm. Sẽ dạo xem qua một chút."
"Hừm..."
Tên tiểu nhị đảo mắt nhìn lướt qua bộ dạng tôi từ đầu đến chân rồi gật gù.
"Nếu là khách quan thì tôi xin mạn phép đề cử thanh kiếm bên này."
"Kiếm gì đây?"
"Là loại kiếm phổ thông mà nhân sĩ võ lâm thường dùng ạ. Ngài cứ cầm thử xem sao."
"Được thôi."
Nhìn lướt bề ngoài thì thanh kiếm này cũng chẳng có gì bảnh bao cho cam. Phải nói đây là loại hàng chợ đúc khuôn hàng loạt, đặt tính thực dụng lên hàng đầu thì đúng hơn. Căn bản là nhìn chẳng có vẻ gì đắt tiền.
Chắc gã thấy bộ dạng bần nông của tôi nên mới thức thời giới thiệu cho thanh kiếm rẻ mạt tương xứng.
Cũng không tồi.
"Vậy thì."
Dù sao một đống hàng chợ này cũng đúc ra từ cùng một giuộc, nhọc công kén chọn làm gì cho mệt.
Tôi nắm bừa một thanh rồi từ từ tuốt khỏi vỏ.
ㅡXoẹt.
"Chà."
Đây đích thực là chân kiếm rồi.
Kích thước khá trường, lưỡi kiếm sáng loáng cực bén.
Trọng lượng khi cầm trên tay cũng nặng hơn mình tưởng tượng nhỉ?
"Hô."
Hình thức thì trông bình thường. Khác hẳn mấy thanh trọng kiếm màu mè lòe loẹt trong mấy tựa game kỳ ảo, đây chuẩn chỉ là một thanh trường kiếm đậm chất phương Đông.
Thiết kế phần hộ thủ hình chữ nhật có vẻ khá lạ lẫm. Chắc do bản thân đã quen ngắm nghía mấy thanh kiếm kỵ sĩ phương Tây hơn là kiếm giang hồ phương Đông.
"Nhưng chuôi kiếm có vẻ hơi ngắn nhỉ."
Chiều dài chuôi kiếm này đúng là cụt lủn thật. Chỉ vừa vặn để nắm một tay, hoàn toàn không tương thích với bộ pháp của Tam Tài Kiếm Pháp mà tôi đang cày cuốc.
"À, nếu vậy thì xin mời ngài qua bên này."
Tôi nhấc một thanh khác lên ướm thử, vừa khít y xì đúc.
"Vừa vặn đấy."
Cảm giác cầm nắm cực kỳ đầm tay, nắm bằng hai tay cũng dư dả chẳng thành vấn đề. Chiều dài thân kiếm chừng này chắc cũng đủ xài rồi. Còn mấy cái trò kỹ năng thẩm định chất lượng kiếm gì gì đó thì cứ để sau này tu luyện võ công cho thâm hậu rồi tính tiếp vậy.
"Thanh này là kiếm gì vậy? Có tên tuổi gì không?"
"Nó được gọi là Hán kiếm, là loại binh khí mà các võ lâm nhân có thể sử dụng một cách thoải mái linh hoạt nhất. Tuy không phải hàng thần binh lợi khí cao cấp gì nhưng dùng thì cứ gọi là tạm ổn."
Hán kiếm à.
Khá là ưng cái bụng đấy.
"Bao nhiêu?"
"Quý khách có vẻ cũng là người có đôi mắt tinh đời đấy, tôi sẽ để lại cho ngài với giá ưu đãi chỉ 330 văn."
Mày sủa cái đéo gì cơ, thằng chó này!
"Gì chứ, giá thế này chẳng phải quá chát sao?"
Dẫu đang sôi máu vì bị chém giá cắt cổ không thương tiếc, tôi vẫn cố giữ nét mặt điềm nhiên như không mà bắt đầu chiêu trò mặc cả.
Trên cái cõi đời này làm đéo có chuyện mua bán mà không trả giá?
Ở chốn Võ Lâm, người ta chỉ thèm giữ thể diện khi đối mặt với lũ lắm tiền nhiều của hay thương nhân phú hộ, chứ với bọn dân đen tép riu thì mơ đi cưng.
"Ta thừa biết thanh kiếm cỡ này chỉ giao dịch quanh mức 250 văn đổ lại thôi. Ngươi chém giá quá đáng rồi đấy."
"Làm gì có cái giá đó thưa ngài!
Đó là giá của dăm ba món phế phẩm đồ cũ thôi! Đồ của tôi là hàng mới cứng đập hộp cơ mà!"
"Hừm."
"Thôi được rồi. Chỗ quen biết, tôi đặc biệt để lại cho quý khách với giá 300 văn vậy."
"Thế thì vẫn còn đắt quá. Ta sẽ chốt đơn với giá 280 văn."
"Giá đấy thì tiểu nhân chịu chết thôi ạ."
Đéo bớt thêm được nữa à? Tôi tung chiêu giả bộ đặt thanh kiếm xuống rồi quay lưng cất bước, nhưng gã tiểu nhị vẫn trơ như đá. Ý chí sống chết nhất quyết không chịu bán dưới mức 300 văn.
"Hừm... Được rồi."
Bớt được 30 văn cũng là thơm rồi.
ㅡXoảng.
Tôi dứt ruột dứt gan trao đống tiền mồ hôi nước mắt rồi xách thanh kiếm bước ra... Sau đó, tôi cẩn trọng nhét vỏ kiếm vào thắt lưng.
"Khà khà khà!"
Chỉ một cử chỉ cỏn con thế thôi cũng đủ khiến tâm trạng tôi thăng hoa đến cực điểm!
Mình được đeo kiếm rồi!
Mình đang vắt kiếm bên hông đấy!
Y hệt như các cao thủ võ lâm chân chính, mình đang lận chân kiếm trên người...!
Tuy chỉ là một sự kiện vặt vãnh thôi, nhưng hiện tại tôi lại cảm thấy vô cùng sướng rơn vì điều đó. Đây là thanh chân kiếm đầu tiên trong cuộc đời tôi. Thực ra bấy lâu nay cái Thực Trang Côn Bổng cũng đã tả tơi mục nát quá rồi. Giờ nắm thanh Hán kiếm này trong tay, cảm giác thật sự an tâm hơn hẳn.
Thanh kiếm này nhất định sẽ bảo vệ mình.
"Mày là thanh kiếm đầu tiên của tao đấy."
Tự nhiên trong lòng lại dâng trào cảm giác muốn vuốt ve âu yếm nó. Thế là tôi bắt đầu đứng giữa đường mơn trớn cái vỏ kiếm như một thằng dở người. Ai đi qua vô tình liếc thấy khéo lại tưởng tôi là tên ma đầu tà phái quái đản nào đó đang chìm đắm trong tình yêu xác thịt với thanh kiếm cũng nên.
"Hà."
Xúc động đậy thật sự.
Đặt chân đến Võ Lâm lâu như vậy rồi mà đến tận hôm nay mới là lần đầu tiên mình được sờ vào một thanh chân kiếm sao?
Quả là cái thế giới điên rồ.
Nhưng cũng nhờ bước ngoặt vĩ đại này mà tôi đã chính thức gia nhập hàng ngũ nhân sĩ võ lâm đàng hoàng rồi. Cứ hễ luyện võ công rồi lận kiếm bên hông thì đều được coi là võ lâm nhân hết. Dù cái thân phận này cũng chẳng có mẹ gì đáng để ngạo nghễ, nhưng cứ mường tượng đến chân trời mới lộng lẫy đang mở ra trước mắt là lòng mề lại sướng râm ran.
"Còn cây Thực Trang Côn Bổng thì..."
Vì đã giắt vỏ kiếm vào thắt lưng nên việc phải đeo chéo thêm cây Thực Trang Côn Bổng đâm ra hơi vướng víu.
Phải giải quyết cái cục nợ này thế nào đây? Đem tẩu tán bán đồ cũ à?
Không được.
Dù có hơi bất tiện nhưng cứ vác theo làm vũ khí phụ đi vậy. Dẫu sao suốt thời gian qua vung vẩy nó cũng đã nhuyễn tay rồi. Biết đâu chừng bổng pháp của mình giờ cũng đạt đến cảnh giới khá hữu dụng rồi đấy chứ.
Lỡ xui xẻo làm rơi kiếm thì còn có cái mà lôi ra xài.
Thế là tôi cứ lủng lẳng đeo kiếm đi bộ về khách điếm.
Vừa rảo bước, tôi vừa đảo mắt quan sát xung quanh, phố xá quả thật nhung nhúc những võ lâm nhân. Dân tình vác kiếm đi lại nhan nhản đến mức đụng vai nhau côm cốp. Tôi đã phải trầy da tróc vẩy, đổ bao nhiêu mồ hôi sôi nước mắt mới tậu được một thanh kiếm, thế mà người ta xách theo vũ khí như đi trẩy hội vậy. Vốn dĩ trừ khi có sự kiện phát chẩn miễn phí, chứ trâu chậm uống nước đục làm sao đuổi kịp mấy lão làng đi trước cơ chứ.
Tôi thu liễm ánh nhìn, cực kỳ cẩn thận để không vô ý chạm mắt với mấy tên võ lâm nhân.
Lỡ xui xẻo nhìn đểu nhau một cái rồi lại nổ ra xô xát thì phiền phức to. Theo như những gì tôi tự đúc kết được, đại đa số nhân sĩ võ lâm chẳng khác mẹ gì lũ du côn đầu đường xó chợ. Rước họa vào thân, dây dưa đánh lộn với mấy thằng khốn đó thì chẳng có kết cục gì tốt đẹp cả.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn