Chương 14: Chương 13: Học võ công # 3
Võ Lâm Dị Khách · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 354 chương · ~34 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN
"Háp!"
"Hây a a a!"
Từ một góc võ đường văng vẳng tiếng hô hoán. Lúc này, tôi đang chăm chú lắng nghe những lời chỉ dạy cơ bản từ vị "tuyệt thế cao thủ" Nhị lưu - đại sư huynh Hồng Mẫn Cơ.
"Vâng. Đệ hiểu rồi."
"Vậy thì thử tu luyện ngoại công Mã Bộ Thế Cân Kinh ngay xem. Cứ nhìn kĩ từng cử động của ta rồi làm theo. Ta sẽ vừa quan sát vừa nắn nót cho đệ."
"Vâng."
Dứt lời, đại sư huynh dang hai chân rộng bằng vai, mũi chân hơi xoay hướng ra ngoài.
- Phập.
Huynh ấy cứ thế hạ thấp trọng tâm, thực hiện động tác squat... Khoan đã, cái gì cơ?
"Hả?"
Squat sao? Rõ ràng đây chuẩn không cần chỉnh là squat mà?
"À... Vâng."
Xét cho cùng, võ lâm nhân cũng đâu phải người ngoài hành tinh. Dù là người Trái Đất hay người ở thế giới này, cách rèn luyện thân dưới chắc hẳn cũng chẳng khác nhau là mấy. Squat vốn dĩ là một bài tập cực kỳ hiệu quả cơ mà.
Dưới con mắt của một kẻ từng mài đũng quần ở phòng gym như tôi, tư thế của đại sư huynh quả thực hoàn hảo đến không thể bắt bẻ. Dẫu vậy, việc những bài tập thể hình hiện đại lại chễm chệ tồn tại trong võ công cũng làm tôi không khỏi ngỡ ngàng.
"Động tác tiếp theo."
Sau khi squat xong, đại sư huynh tiến về phía góc phòng, lấy ra một thanh đòn cùng mấy tảng đá hình đĩa tròn... Khoan đã!
"Bài này thì phải dùng tạ cụ này."
Rõ ràng là thanh tạ đòn mà!
Chẳng để tôi kịp tiêu hóa mớ suy nghĩ, đại sư huynh đã bắt đầu thi triển deadlift với tư thế chuẩn không cần chỉnh!
"Động tác nâng vật nặng này dùng để cường hóa cơ bắp toàn thân. Vì phải sử dụng tạ cụ nên khá nguy hiểm, đệ cần hết sức lưu tâm."
"Vâng. Đệ nhớ rồi."
Có khi nào... bản chất của ngoại công thực chất lại chính là tập gym không?
"Đại sư huynh, đệ có thắc mắc."
"Chuyện gì?"
"Phải chăng ngoại công đều là võ công rèn luyện cơ bắp?"
"Với hạ cấp ngoại công thì đúng là thế. Và Cân Hiệp này, đây không phải lúc để đệ hỏi những câu ngoài lề đâu."
"Đệ xin lỗi!"
Vừa dứt bài deadlift, đại sư huynh liền thoăn thoắt chuyển sang hít đất và gập bụng ngay trước mắt tôi.
"Đây là cách để rèn luyện cơ ngực và cơ bụng. Nếu tư thế không chuẩn xác, đệ rất dễ chấn thương lưng nên phải cực kỳ chú ý."
"Vâng!"
Đến nước này thì toàn là những món nghề tôi đã quen mặt thuộc tên. Trước đây tôi cũng chăm chỉ tập gym rèn thể lực lắm chứ bộ. Xem chừng việc làm chủ Mã Bộ Thế Cân Kinh sẽ dễ như trở bàn tay rồi.
"Còn đây là bài cuốn tạ."
"Ồ ồ!"
Lại là cuốn tạ! Một bài tập trên cả tuyệt vời để vắt kiệt và bơm căng cơ bắp cánh tay. Chẳng còn lựa chọn nào hoàn hảo hơn thế này.
"Đối với võ lâm nhân, sức mạnh cánh tay và lực nắm bóp quan trọng tới mức tuyệt đối. Động tác này thoạt nhìn có vẻ đơn giản nhưng thực ra rất gian nan, nó sẽ giúp đệ cường hóa cả tay lẫn lực trảo. Nào, giờ thì đệ hãy làm lại toàn bộ những gì ta vừa thị phạm đi."
"Đệ rõ rồi! Vậy đệ sẽ bắt đầu từ bài đầu tiên!"
"Được."
Tôi lập tức vào tư thế và squat.
"Hớp!"
Chà, lâu lắm rồi mới lôi món này ra tập lại. Do chỉ tập chay bằng trọng lượng cơ thể nên nó dễ xơi vô cùng. Tôi thậm chí còn ngứa ngáy muốn gánh thêm tạ nữa kìa.
Đại sư huynh thấy vậy khẽ nghiêng đầu.
"Động tác không có lấy một chi tiết thừa. Cân Hiệp, chẳng phải đệ bảo mình chưa từng học võ công sao?"
"À, đệ từng nói mình chỉ rèn luyện thân thể đơn thuần chứ không luyện võ, nhưng thực ra những bài đệ thường tập lại y hệt như thế này. Đệ cũng chẳng biết đây lại là võ công đấy."
"Vậy sao? Chà, Mã Bộ Thế Cân Kinh vốn là ngoại công lưu truyền rộng rãi trong dân gian nên cũng có khả năng đó. Dù sao thì tư thế của đệ cũng chẳng có điểm nào chê trách được."
Đại sư huynh vuốt cằm tán thưởng.
Vậy thì triển luôn động tác tiếp theo nào.
"Deadlift!"
"De, cái gì cơ?"
"À, đó là khẩu quyết tụ khí của đệ ạ!"
Tiếp đến là vượt ải deadlift. Hít đất và gập bụng cũng trót lọt qua truông. Nghe huynh ấy khen tư thế không có động tác thừa, xem chừng tôi cũng có năng khiếu ra phết.
"Khà á...!"
Nhưng vì đã lâu không cuốn tạ nên hai cánh tay tôi rần rần như sắp nổ tung. Ái chà, độ ăn vào cơ bắp quả thực rất gắt.
"Tới đó là đạt rồi. Xem ra đệ đã lĩnh hội được cốt lõi của Mã Bộ Thế Cân Kinh. Căn cốt cũng rất tốt. Cứ đà này thì đệ sẽ học võ công cực kỳ nhanh đấy."
"Hahaha, cảm tạ đại sư huynh."
"Vậy giờ chuyển sang Nguyên Khí Tâm Pháp. Qua đây, ngồi xuống theo tư thế kiết già đi."
"Ồ ồ...! Đệ rõ rồi."
Cuối cùng thì tôi cũng được truyền thụ nội công tâm pháp rồi sao!
"Nguyên Khí Tâm Pháp là nội công được cải biên từ tâm pháp mà binh lính nhà Nguyên từng sử dụng thuở trước."
"Binh lính nhà Nguyên ư!"
Nghĩ lại thì cũng đúng. Hiện tại đang là triều đại nhà Minh. Bối cảnh kinh điển của truyện võ hiệp thường rơi vào thời Minh mà. Hơn nữa, triều đại trước đó là nhà Nguyên, tất nhiên thời ấy cũng có vô số kẻ tu luyện võ công. Có lẽ thứ tâm pháp đó đã được lưu truyền và trở thành nền tảng giảng dạy ở võ đường này.
"Vậy khuyết điểm của nó là gì ạ?"
"Là mọi mặt. Tốc độ tích lũy nội công rất chậm chạp, lại ngốn quá nhiều thời gian cho việc vận khí điều tức. Tuy nhiên, vì đây là tâm pháp thân thiện nhất mà lương dân như đệ có thể dễ dàng tiếp thu, nên chỉ cần kiên trì tu luyện ắt sẽ thấy được thành quả."
"Đệ hiểu rồi."
Giống như trong game, đây đích thị là kỹ năng tân thủ hay nói thẳng ra là võ công hạng bét. Lắng nghe thêm lời giải thích thì có vẻ dù hiệu quả kém, nó lại có độ tương thích rất cao với những loại tâm pháp khác.
Thật không ngờ tâm pháp nhập môn của tôi lại là thứ hàng dạt thế này... Theo kịch bản quen thuộc, chẳng phải kẻ mới bước chân vào chốn Võ Lâm luôn vớ được tuyệt thế thần công hay tâm pháp bá đạo ngút trời ngay từ đầu sao?
Mà thôi kệ, miễn tương thích tốt với võ công khác là được. Rồi sẽ có ngày tôi hốt được một bộ tâm pháp xịn xò hơn. Giấc mộng xưng bá cao thủ võ lâm cứ gác lại đến lúc đó hãy hay.
Dù gì hiện tại cũng đào đâu ra thượng thừa tâm pháp, trước mắt cứ cắn răng chăm chỉ tu luyện vậy.
"Nhưng nghĩ lại thì, tâm pháp của binh lính nhà Nguyên thời xưa quả thật vi diệu. Toàn quân đều được tu luyện võ công cơ á. Chắc hẳn quân đội nhà Nguyên dạo đó phải hùng cường lắm."
"Đó cũng là dĩ vãng xa xăm rồi. Rốt cuộc thì cũng suy tàn mà thôi."
"Cũng đúng ạ."
Mà lịch sử ở thế giới này rốt cuộc ra sao nhỉ?
Dòng lịch sử thật ở Trái Đất là Chu Nguyên Chương dẫn dắt quân Khăn Đỏ đánh đuổi quân Nguyên, lập nên nhà Minh. Còn ở cái chiều không gian này thì mọi chuyện diễn tiến thế nào, tôi hoàn toàn mù tịt.
"Đã lụi tàn rồi thì xét cho cùng cũng chẳng phải cường quốc chân chính."
"Hừm, không thể kết luận thiển cận như vậy. Dù các cao thủ nhà Nguyên đã phủ phục dưới chân Hoàng đế và Đại tướng quân, nhưng thực chất đó chỉ là đánh bại một kẻ thù đã rơi vào thế kiệt quệ."
Hoàng đế và Đại tướng quân? Đang nhắc tới Chu Nguyên Chương và các khai quốc công thần đấy à?
"Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân của nhà Nguyên, kẻ gieo rắc nỗi kinh hoàng cho toàn cõi Trung Nguyên - Khoách Khuếch Thiếp Mộc Nhi, hay còn được tôn xưng là Thiên Ma - từng một tay chặn đứng cuộc xâm lăng của Ngưu Ma Vương. Đó là một giai thoại lẫy lừng vô song."
Khoách... cái gì cơ?
Thiên Ma á? Là vị Thiên Ma bá đạo trong truyền thuyết mà tôi vẫn biết đấy hả? Lại lòi đâu ra cả Ngưu Ma Vương nữa vậy?
"Dù hiện tại, Trung Nguyên Đệ Nhất Nhân kiêm Thiên hạ đại tướng quân Thường Ngộ Xuân (hay còn gọi là Thường Thập Vạn) đã đánh bại Khoách Khuếch Thiếp Mộc Nhi, nhưng vẫn có không ít ý kiến cho rằng: đó là bởi Khoách Khuếch Thiếp Mộc Nhi đã vắt kiệt chân nguyên chân khí trong trận tử chiến với Ngưu Ma Vương. Mà nghĩ xa hơn, ngay từ cuối thời Nguyên, khi Quỷ Môn mở rộng, đại quân địa ngục do Ngưu Ma Vương dẫn đầu đã tràn lên xâm lược. Một đế chế đang trên đà trượt dốc làm sao tránh khỏi họa diệt vong.
Chỉ cần nhìn vào việc một tuyệt đại cao thủ đạt tới Huyền Cảnh như Thường Ngộ Xuân vẫn chật vật chiến đấu với một Ngưu Ma Vương đang trọng thương là đủ hiểu. Dù thiên hạ đều ngậm miệng làm ngơ, nhưng đó chính là lý do Đại tướng quân Thường Ngộ Xuân chỉ được xưng tụng là Trung Nguyên Đệ Nhất Nhân chứ không phải Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân. Ngôi vị Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân chân chính... mãi mãi chỉ thuộc về Thiên Ma Khoách Khuếch Thiếp Mộc Nhi."
Một tràng dài những giai thoại cao siêu khiến đầu óc tôi quay cuồng lùng bùng.
Tóm lại ý huynh ấy là... Thiên Ma của nhà Nguyên - Khoách Khuếch Thiếp Mộc Nhi - còn mạnh hơn cả Đại tướng quân nhà Minh Thường Ngộ Xuân đã đạt tới Huyền Cảnh chứ gì? Rồi tự nhiên nhảy đâu ra một trùm cuối tên là Ngưu Ma Vương nữa?
Dù bây giờ đào sâu mấy chuyện này cũng chẳng ích gì, nhưng có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ phải nghiêm túc tìm hiểu lại lịch sử thế giới này mới được. Thấy ngay cả một võ sư như đại sư huynh cũng thao thao bất tuyệt, xem ra đây chính là kiến thức thường thức cơ bản của võ lâm nhân.
"Ta luyên thuyên nhiều quá rồi. Chẳng qua do cá nhân ta rất kính trọng uy danh của võ giả Khoách Khuếch Thiếp Mộc Nhi nên mới mạn đàm đôi chút. Thôi, chúng ta bắt đầu nào."
Thú thật, thứ làm tôi lấn cấn nhất hiện tại là cái gọi là "Quỷ Môn", nhưng bầu không khí này không mấy thích hợp để gạn hỏi thêm. Đành chôn vùi thắc mắc để tự tìm tòi về lịch sử nơi này sau vậy.
"Chậm rãi hít vào. Sau đó từ từ thở ra, hãy cảm nhận luồng khí tức tồn tại trong đất trời tự nhiên đi."
Bàn tay đại sư huynh nhẹ nhàng áp lên lưng tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng lan tỏa xúc cảm ấy ra toàn bách hài kinh mạch để cảm nhận thứ gọi là "khí".
Trải nghiệm này hệt như đang ngồi thiền định vậy.
"Vừa hô hấp, vừa dẫn dắt và tích tụ tự nhiên chi khí vào Hạ đan điền. Lần đầu chắc chắn đệ sẽ vấp váp, nhưng nếu luôn giữ vững ý niệm tập trung vào Hạ đan điền theo từng nhịp thở, đến một thời điểm chín muồi đệ sẽ tự nhiên cảm nhận được."
Tôi thì vẫn mù tịt, chưa chộp được tí cảm giác nào.
Cứ nghĩ đến việc mình thực sự có thể tích tụ nội công, lòng tôi lại trào dâng một cảm giác nôn nao khó tả. Chẳng lẽ quanh đây không có linh dược hay kỳ trân dị thảo gì sao? Chép miệng, tôi cũng muốn nếm thử một lần cho biết. Dù chắc giá cả trên trời, moi cạn túi cũng chẳng mua nổi.
Nhưng lỡ mà được ăn, chắc nội công trong Hạ đan điền của tôi sẽ tuôn trào ầm ầm như thác lũ nhỉ? Đáng mong chờ thật đấy.
"Tốt rồi. Từ nay trở đi đệ cứ vận khí điều tức theo đúng phương pháp đó. Khi nào cảm nhận được nội công, ta sẽ truyền thụ cho đệ bước tiếp theo."
Không rõ có phải do tác dụng tâm lý hay không, nhưng sau khi tu luyện Nguyên Khí Tâm Pháp, tôi thấy thân thể nhẹ bẫng và khoan khoái lạ kỳ.
Phải nói là sảng khoái đến từng lỗ chân lông. Sinh lực trong người tuôn trào tràn trề.
"Đệ đã hấp thu Mã Bộ Thế Cân Kinh, cộng thêm căn cốt thiên bẩm ưu việt, chắc chắn sẽ sớm đả thông được thôi. Giờ thì chuyển sang Lục Hợp Quyền."
"Lục Hợp Quyền!"
Đại sư huynh lập tức thi triển chiêu thức Lục Hợp Quyền.
- Vút!
Một bộ quyền cước thô sơ chỉ xoay quanh đấm và đá. Nói trắng ra thì đây đúng chuẩn là loại võ công chắp vá hạng bét. Thế nhưng, qua sự thi triển của một người đã tinh thông võ nghệ ở cảnh giới nhất định như đại sư huynh, trông nó lại oai phong lẫm liệt ra phết.
Khả năng kiểm soát thăng bằng của huynh ấy cũng vững như bàn thạch.
"Hừm."
Phải chăng nó khá tương đồng với kickboxing thực chiến nhỉ? Tôi lờ mờ có cảm giác như vậy. Nhưng đảo mắt nhìn một lượt trọn bộ chiêu thức, tôi lại chẳng hề thấy bóng dáng của kỹ năng nhào lộn hay đô vật.
Đây chính là giới hạn tẻ nhạt của hạ cấp võ công chăng?
"Đại sư huynh. Thuở nhỏ đệ cũng từng xô xát dăm ba trận. Nhưng lương dân hễ đánh nhau thì thay vì vung quyền tung cước, họ toàn lao vào ôm ấp, níu túm rồi đọ sức vật lộn.
Trong Lục Hợp Quyền có chiêu nào như thế không?"
"À, cái đó thì không có. Muốn vật lộn đệ phải học môn quyền pháp khác."
"Ra là vậy."
Xem ra môn này đi theo hướng Taekwondo rồi.
Muốn đánh xáp lá cà kiểu vật lộn thì đành tìm môn khác. Tôi lập tức bắt chước triển khai chiêu thức.
Lần này cũng chẳng có khó khăn nào đáng kể. Dù gì tôi cũng sở hữu đai đen 3 đẳng Taekwondo mà lị. Hồi bé, vì gai mắt cái thói suốt ngày ru rú xó nhà của tôi, dì đã cắn răng ép tôi đi học võ cho bằng được.
Nhờ vậy mà thi triển mấy chiêu thức tôm tép này chẳng làm khó được tôi.
"Cân Hiệp, xem ra đệ khá có tố chất đấy. Động tác rất dứt khoát gọn gàng."
"Hắc hắc hắc! Đệ cảm tạ!"
Đường đường là cao thủ Taekwondo đai đen 3 đẳng mà vấp váp mấy trò này thì muối mặt chết. Riêng khoản đấm đá thì tôi tự tin dư sức múa rìu qua mắt thợ.
"Với tiến độ này, đệ dư sức bám trụ lại lớp học nhóm mà không gặp bất kỳ trở ngại nào. Vậy, cuối cùng ta sẽ truyền thụ những đường nét căn bản của Tam Tài Kiếm Pháp cho đệ."
"Đệ mong chờ quá rồi."
"Trước đây đệ đã từng cầm kiếm bao giờ chưa?"
Câu hỏi chí lý.
Cả đời này ngoài thanh kiếm tre lởm khởm ở võ đường Taekwondo, tôi đã chạm tay vào thanh gươm nào khác đâu. Vốn dĩ, người hiện đại thì lấy bối cảnh nào để múa kiếm cơ chứ? Đến thanh kiếm tre ở võ đường kia cũng chỉ là công cụ để quản lý gõ vào lòng bàn chân lũ trẻ hư mà thôi.
"Dạ thưa chưa."
"Góc đằng kia kìa. Ra mang hai thanh mộc kiếm lại đây."
"Vâng ạ."
Tôi nhanh nhẹn chạy đi lấy mộc kiếm mang tới.
"Tam Tài Kiếm Pháp - một bộ kiếm thuật làm nền tảng sơ cơ. Bất kỳ kiếm khách nào thuở mới chạm tay vào chuôi kiếm đều phải tôi rèn qua Tam Tài Kiếm Pháp."
"Ồ ồ."
"Tuy không sở hữu chiêu thức kinh thiên động địa nào, nhưng giá trị của Tam Tài Kiếm Pháp nằm ở việc nó dạy cho người tu luyện cách chém và đâm kiếm sao cho chuẩn mực nhất. Đệ thử vung mộc kiếm một lần ta xem."
Tôi nắm chặt chuôi kiếm rồi bày ra thế đứng.
Nhưng mà... vung kiếm kiểu gì nhỉ?
Thú thực là tôi mù tịt. Đã từng học kiếm đạo ngày nào đâu.
Bù lại, tôi rất rành cách vung gậy.
"Háp!"
Ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm chém xuống.
"Hừm, nhìn qua là biết chắc nịch đệ chưa từng cầm kiếm rồi. Trông thật lóng ngóng vụng về. Đệ vừa cầm kiếm quật xuống như đang bổ gậy vậy. Ra đòn kiểu đó thì làm gì sinh ra lực chém, họa hoằn lắm mới gây được chút sát thương."
"Vậy sao ạ?"
Đành chịu, rõ ràng tôi vừa phang kiếm y như phang gậy thật mà.
"Mở to mắt ra mà nhìn ta đây."
Trong chớp nhoáng, đại sư huynh đã vung mộc kiếm xé toạc không trung.
Dẫu chỉ là một tên ngoại đạo rỗng tuếch, tôi cũng dư sức nhận ra đường kiếm ấy hoàn mỹ và sắc bén nhường nào.
Nếu có một tờ giấy chắn ngang quỹ đạo, chắc chắn nó đã bị chẻ đôi thành hai nửa gọn hơ.
Đây là... uy lực của cảnh giới Nhị lưu sao?
Cái chốn Võ Lâm này rốt cuộc là thứ quái quỷ gì vậy?
Nối tiếp đà vung, đại sư huynh liên tục múa ra vô vàn chiêu thức ảo diệu của Tam Tài Kiếm Pháp. Bổ, đâm, rồi trảm ngược. Từng động tác liên kết với nhau bằng một sự uyển chuyển tựa nước chảy mây trôi, quả thực khiến người ta phải trầm trồ thán phục.
Nói cách khác, nhìn nó "ngầu" bá cháy.
"Quả thực là tuyệt kĩ!"
- Bốp! Bốp! Bốp!
Tôi lập tức vỗ tay đôm đốp, miệng cảm thán không ngớt.
Tam Tài Kiếm Pháp quèn mà lại oai hùng đến mức này sao? Cái này cũng đỉnh của chóp quá đi chứ?
Với cái đà này, khéo chỉ cắm mặt luyện mỗi Tam Tài Kiếm Pháp thôi cũng dư sức xưng danh Thiên Ma ấy chứ lị.
"Vậy thì bắt đầu đi. Đệ chỉ cần họa lại đúng những chiêu thức ta vừa biểu diễn là được."
Chà, khai kiếm thôi nào.
Chờ đấy mà xem kiếm thuật của bản công tử!
Khoảnh khắc tôi vừa vung kiếm thi triển y hệt khuôn mẫu...
"Dừng lạiiii!!!
Không phải thế!!!"
"Ối mẹ ơi!"
Tiếng gầm thét giận dữ của đại sư huynh suýt đánh thủng cả màng nhĩ tôi!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn