Chương 34: Cuộc Tấn Công Mãnh Liệt
Trở thành người yêu thời thơ ấu mà bạn sẽ hối hận suốt đời. · Elise · 132 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Vol 1
"Ra là vậy, thế cậu thực sự muốn hẹn hò với Nagine hả~" Giọng nói trêu chọc của Ryo vang lên từ phía sau Sou.
Giật mình, Sou lập tức che tai lại rồi nhảy dựng về phía sau "Ryo!? Sao cậu cứ thích lén lút xuất hiện từ sau lưng tớ để nói chuyện thế hả!?"
"Bởi vì đó là tuyệt kỹ thương hiệu của tớ mà."
"Cái kiểu trả lời gì thế hả?"
"Dù sao thì tuyệt kỹ thương hiệu cũng cần phải qua quá trình rèn luyện chuyên tâm, lâu dài mới làm chủ được. Nếu tớ không dùng thường xuyên thì chẳng phải sẽ bị lãng phí sao?"
"Thế mà là một câu trả lời hợp lý được à?! Mà cậu rèn luyện cái kiểu gì để có được"
"Hồi trước ấy mà, ngày nào tớ cũng luyện tập bằng cách âm thầm bám theo người khác sau giờ học."
"Thế chẳng phải về cơ bản là phạm tội rồi sao!?"
"Này, đừng hiểu lầm chứ! Tớ không phải kẻ tội phạm đi rình rập 'người ta'. Tớ chỉ luôn bám theo sau lưng cậu thôi."
"Vậy nghĩa là đối với cậu, tớ không còn là 'người' nữa rồi hả!?"
"Chao ôi, mấy chuyện nghiêm túc đó cứ gạt sang một bên trước đã nào" Ryo cười lớn rồi làm một động tác như thể gạt một thứ gì đó vô hình sang bên cạnh.
"Cậu vẫn bảo đó không phải là trò đùa đấy à!?"
Mặc kệ sự bực bội của Sou, Ryo ghé sát lại với nụ cười tinh quái "Mà này Sou, cậu cũng táo bạo thật đấy nhỉ? Cậu không biết là kết quả của cuộc bỏ phiếu này sẽ được các gián điệp ngầm truyền tới tai các bạn nữ sao~?"
"C-Cái gì!?"
"Cậu đã bầu cho Nagine đúng không? Thế chẳng phải về cơ bản là tỏ tình rồi sao?"
"L-Lá phiếu đó đâu có nhất thiết phải là của tớ!" Sou lắp bắp, khuôn mặt nhanh chóng đỏ bừng lên, hoàn toàn phản bội lại cảm xúc thật của mình.
"Vậy sao? Nhưng cậu đã dùng cả hai lá phiếu của mình đúng không? Nghĩa là còn có một người nữa mà cậu muốn hẹn hò à?"
Nụ cười của Ryo càng rộng hơn "Nếu Nagine mà biết được"
"Đ-Đợi đã! Chuyện này chẳng liên quan gì đến Nagi-chan cả!"
"Thôi nào, tớ chỉ trêu cậu chút thôi. Cậu thực sự chẳng thay đổi chút nào cả~" Ryo vỗ vai Sou, rồi đột nhiên chuyển sang tông giọng nghiêm túc hơn "Nhưng cậu định cứ tiếp tục thế này mãi sao?"
"Ryo?"
"Tớ biết tớ là người ngoài thì không có tư cách nói điều này, nhưng tớ phải bảo thật… nếu cậu cứ do dự thế này, có khả năng người khác sẽ nẫng tay trên Nagine đi mất đấy."
"Ch-Chuyện đó là"
"Thì! Đó cũng không phải là điều chắc chắn," Ryo ngắt lời, "nhưng dù vậy, tớ hiểu mà. Cậu sợ thất bại. Nhưng tớ thực sự hy vọng cậu sẽ bước lên và dũng cảm tỏ tình, nếu không cậu có thể sẽ phải hối hận suốt phần đời còn lại đấy…"
Trong khi đó, tại địa điểm bỏ phiếu của các nữ sinh
"Sou Tsukimi…
'chàng trai mình muốn hẹn hò nhất' một phiếu!"
Nữ sinh đang đếm phiếu trên bục giảng phản ứng với đôi mắt mở to, kinh ngạc trước cái tên được viết bằng những nét chữ trang nhã. Sau một nhịp sững sờ, cô ấy reo lên đầy thích thú
"Hoshimiya-chan~ Có phải phiếu của cậu không đấy?"
Một cô gái khác ngồi cạnh Nagine không nhịn được cười, cất giọng hỏi.
"Ch-Chuyện này đáng lẽ phải giữ bí mật danh tính chứ, đúng không?" Khuôn mặt Nagine đỏ bừng lên một sắc thắm rực rỡ, vẻ điềm tĩnh thường ngày hoàn toàn biến mất.
"Ồ~ Vậy nghĩa là còn có những nữ sinh khác cũng muốn hẹn hò với Tsukimi-kun sao?"
"K-Không đời nào!" Nagine lập tức bật lại, câu trả lời nhanh như chớp của cô chỉ càng làm rộ lên những nụ cười trêu chọc xung quanh.
"Chà~ Trả lời nhanh thật đấy! Cậu phải thích cậu ấy nhiều lắm mới thế, Hoshimiya-chan~"
"Uwah~~" Nagine lấy hai tay che mặt, cố gắng giấu đi sự ngượng ngùng của mình.
"Ơ? Tớ không ngờ Hoshimiya-chan lại bỏ phiếu cho Tsukimi-kun đâu nhé, nhất là sau những gì xảy ra sáng nay.."
Nói được nửa câu, một trong số các cô gái lập tức bị chặn họng bởi một loạt những ánh mắt cảnh cáo đầy sắc lẹm từ những nữ sinh khác, khiến cô ấy phải ngậm miệng lại ngay giữa chừng.
"Hiếm khi nào cô nàng này mới bỏ phiếu cho Tsukimi-kun! Nếu cậu làm cậu ấy hối hận vì lá phiếu này, ai sẽ là người chịu trách nhiệm hả!?" Các cô gái ra hiệu bằng mắt với nhau.
Nhưng trước sự ngạc nhiên của họ, Nagine lại khẽ đáp
"B-Bởi vì… thích là… thích mà…"
Vành tai cô đỏ rực khi cô khẽ hé mắt nhìn ra từ giữa các ngón tay, giọng cô nhỏ rí như tiếng thì thầm đầy bẽn lẽn. Đôi mắt long lanh nước ngượng ngùng né tránh ánh nhìn của mọi người.
Các cô gái xung quanh nhất thời cạn lời.
Cô bạn này rốt cuộc là ăn cái gì để lớn lên mà dễ thương đến mức này thế chứ!?
Cái cậu Tsukimi-kun kia là thần thánh phương nào mà lại chưa chịu tỏ tình với một cô gái đáng yêu đang thầm thương trộm nhớ mình như thế này!?
……
Một cơn bão cảm xúc cuộn trào trong lòng các nữ sinh, và từ một góc độ mà họ không thể nhìn thấy, khóe môi Nagine khẽ cong lên thành một nụ cười hình bán nguyệt.
Giờ thì ai cũng biết tình cảm của mình dành cho Sou rồi; sẽ không ai dám cạnh tranh với mình để giành lấy cậu ấy nữa, đúng chứ? Đặc biệt là cô Nagine nghĩ thầm, khẽ liếc nhìn Alice qua hình ảnh phản chiếu trên cửa sổ, đôi mắt lấp lánh như các vì sao sáng rực lên.
Cô thầm nghĩ, việc tạm gạt bỏ lòng tự trọng của một đấng nam nhi và phẩm giá của một người trưởng thành để sắm vai một cô gái xinh đẹp hoàn toàn là xứng đáng.
Với bước đi này, cô đã tạo ra một khoảng cách không thể san lấp giữa bản thân và bất kỳ tình địch tiềm năng nào. Và với những mối quan hệ mà cô đã dày công xây dựng với các cô gái này trong cuộc sống hàng ngày, biết đâu họ còn giúp đẩy thuyền để đưa Sou đến gần cô hơn nữa~ Sau khi buổi bỏ phiếu kết thúc, Sou bước ra khỏi căn phòng học trống, hướng về phía Câu lạc bộ Nghiên cứu Hiện tượng Siêu nhiên.
Khi rẽ qua góc hành lang, cậu bắt gặp Nagine đang đứng một mình, dáng người mảnh mai của cô được bao phủ trong ánh nắng chiều.
Dù là mái tóc đen nhánh dài chạm eo, hay đôi chân thon dài thấp thoáng dưới chiếc váy ngắn, trái tim Sou vẫn đập loạn nhịp khi ngắm nhìn cô. Tâm trí cậu liên tục tái hiện lại những lời trêu chọc lúc nãy của Ryo, điều đó càng làm cậu ý thức rõ ràng hơn về tình cảm của mình dành cho cô.
Alice, người đã theo chân các nữ sinh khác ra khỏi lớp học, ban đầu định tiến lại gần Nagine để trò chuyện.
Tuy nhiên, trước khi cô kịp làm vậy, một bóng người đã nhanh chóng xuất hiện chắn giữa hai người.
"Alice-san, cảm ơn vì đã đợi nhé~ Nào, để tớ dẫn cậu đi tham quan khuôn viên trường nào~" Ryo, với nụ cười quyến rũ và giọng điệu đầy thuyết phục, bước lên trước mặt Alice. Lời mời của cậu được đưa ra với một phong thái mà cả nam lẫn nữ đều sẽ thấy vô cùng đáng yêu.
Trước mặt mọi người, lời mời đó khiến Alice không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý.
Những người khác cũng nhanh chóng nhận ra Nagine đang đợi Sou nên quyết định im lặng rời đi. Ryo, không bỏ lỡ một nhịp nào, trao cho Sou một cái nhìn đầy ẩn ý trước khi rời đi, khiến cậu càng thêm bận tâm về những gì anh chàng đã nói.
Mặt Sou tự khắc nóng bừng lên, và khi bước về phía Nagine, những bước chân của cậu cảm thấy thật gượng gạo và nặng nề. Trong khi đó, Nagine vẫn cúi đầu, các ngón tay đan vào nhau nghịch tóc. Cô cố tình bày ra dáng vẻ ghen tuông hờn dỗi, chờ đợi Sou tiến lại gần.
Cô đã vạch sẵn một kế hoạch từ trước. Một chàng trai sẽ muốn nghe điều gì nhất từ cô gái mà cậu ấy quan tâm nhất? Câu trả lời vô cùng đơn giản.
"N-Nagi-chan, cậu đang làm gì ở đây thế?" Sou lo lắng hỏi, nuốt nước bọt một cái thật mạnh.
"… Chẳng phải chúng ta đã hẹn cùng nhau đến Câu lạc bộ Nghiên cứu Hiện tượng Siêu nhiên sao?" Nagine khẽ nheo mũi hờn dỗi, như thể cô đang buồn bực vì Sou đã quên mất giao kèo giữa hai người.
"Ừ-Ừm…" Sou lắp bắp, đầu óc quay cuồng tìm cách thích hợp để xin lỗi vì bất kỳ lỗi lầm nào mình đã phạm phải ngày hôm nay. Cậu không hoàn toàn hiểu mình đã làm sai điều gì, nhưng nhìn thấy Nagine buồn lòng, cậu mặc định đó là lỗi của mình.
Trước khi cậu kịp nói gì, Nagine đã lên tiếng trước.
"Với cả, tớ xin lỗi… vì hôm nay đã đối xử với cậu như thế, Sou-kun…"
Đôi mắt Nagine cụp xuống, lộ rõ vẻ hối lỗi dịu dàng.
"Ah, không! Tớ cũng có lỗi mà!" Sou cuống quýt đáp lại, lòng đầy bối rối.
"Vậy, cậu nghĩ cậu đã làm sai ở đâu, Sou-kun[note99997]?"
"Ch-Chuyện đó–" Sou ngập ngừng, hoàn toàn bị bất ngờ trước câu hỏi ngược lại.
Nhìn thấy phản ứng của cậu, Nagine ngẩng đầu lên và mỉm cười dịu dàng.
"Cậu đúng là lúc nào cũng dịu dàng hết, Sou-kun~"
"S-Sao tự dưng cậu lại nói thế?"
"Dù không phải lỗi của cậu, cậu vẫn muốn đứng ra nhận trách nhiệm…"
Nagi-chan…
Thình thịch, thình thịch.
Sou cảm thấy lồng ngực mình nện liên hồi, đôi mắt dán chặt vào dáng vẻ bẽn lẽn của Nagine. Cảm giác như tim cậu sắp nhảy ra khỏi lồng ngực đến nơi.
"Vậy… cậu có sẵn lòng tha thứ cho tớ không, Sou-kun?"
"K-Không, như tớ đã nói rồi, chuyện không phải như thế đâu–"
"… Có phải… giờ cậu ghét tớ rồi không, Sou-kun?" Giọng Nagine mang theo một chút bất an, đôi mắt long lanh lộ rõ vẻ lo lắng.
"Tuyệt đối không có chuyện đó! Tớ không bao giờ có thể ghét Nagi-chan được!" Sou thốt lên một cách vô thức, và trước khi kịp nhận ra, hai tay cậu đã đặt lên vai cô từ lúc nào.
Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.
"Nagi-chan, thực ra tớ" Sou đã ở ngay ngưỡng cửa nói ra những điều cậu hằng chôn giấu bấy lâu nay. Những lời nói trước đó của Ryo lại vang vọng trong tâm trí cậu.
Nếu Nagine bị người khác nẫng tay trên mất…
"Tớ thí..."
"Sou-kun, về cuộc bỏ phiếu lúc nãy… tớ vẫn còn một lá phiếu nữa chưa…"
Ngay khi Sou định tỏ tình, cậu lại không may bị ngắt lời bởi Nagine, người cũng vô tình mở miệng cùng một lúc.
Điều này khiến sự dũng cảm vừa được nạp đầy của Sou lập tức xẹp lép như một quả bóng xì hơi.
Cô rút ra một mảnh giấy được gấp lại gọn gàng từ trong túi áo. Nhìn vào màu sắc của nó, Sou nhận ra đó là loại giấy dùng để bỏ phiếu cho hạng mục "học sinh dễ thương hoặc đẹp trai nhất".
"Tớ biết là không ai bỏ phiếu cho Sou-kun cả, và tớ không muốn nhìn thấy cậu bị xếp ở bét bảng đâu" Giọng Nagine nhỏ nhẹ, mặt cô đỏ ửng lên khi cô từ từ mở mảnh giấy ra và đưa nó cho Sou.
Trên mảnh giấy là ba chữ "Sou-kun" được viết bằng nét chữ vô cùng trang nhã.
"Bởi vì, đối với tớ, một Sou-kun dịu dàng chính là người đẹp trai nhất trên đời."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn