Chương 13: Lại Một Lần Nữa Lựa Chọn
Trở thành người yêu thời thơ ấu mà bạn sẽ hối hận suốt đời. · Elise · 132 chương · ~32 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Vol 1 Sou đã mơ một giấc mơ.
Cậu quan sát xung quanh và nhận ra mình đang ở trong một công viên cũ kỹ.
Chiếc xích đu gỉ sét kêu kẽo kẹt, chiếc bập bênh cọt kẹt, và chiếc cầu trượt đầy bụi bặm nằm im lìm dưới ánh hoàng hôn. Tất cả những điều đó đều gợi lên trong cậu một cảm giác hoài niệm.
Đây là công viên gần nhà, nơi Sou, Nagine và Mana thường cùng nhau chơi đùa khi còn nhỏ.
Sou liếc nhìn bãi cát. Có một đôi nhóc tì đang chơi đùa ở đó.
Một đứa là cậu bé tóc đen rụt rè, mờ nhạt. Bên cạnh cậu là một cô bé sở hữu vẻ đẹp làm lu mờ cả ánh nắng đang tắt dần. Đôi mắt cô lấp lánh còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời lặn.
Có phải vì đã lâu lắm rồi cậu mới ghé thăm nhà Hoshimiya? Hay là cuộc trò chuyện với Nagine đã khơi dậy những ký ức xưa cũ?
Vào khoảnh khắc này, Sou đang trải nghiệm lại những ký ức của mình thông qua một giấc mơ sáng suốt[note99878].
"Sou-kun! Cậu nghĩ mình sẽ đóng tốt hơn trong bộ phim nào giữa hai bộ này?"
Nagine thuở nhỏ trong ký ức của cậu mỉm cười một cách ngây thơ.
Cô vừa mới ra mắt với tư cách là một ngôi sao nhí đầy triển vọng. Đáng yêu và rạng rỡ, cô là một siêu tân tinh đang lên trong ngành giải trí.
Tuy nhiên, bất chấp vẻ ngoài như thiên thần của mình, Nagine hồi đó lại bị ám ảnh bởi việc đóng vai ác linh.
Nhiều nhà phê bình điện ảnh cảm thấy vẻ ngoại hình hoàn hảo, đáng yêu của cô chỉ càng làm tăng thêm vẻ kỳ quái trong cách cô khắc họa những ác linh này.
Những bộ phim kinh dị mà cô thủ vai chính đã khiến các nhà phê bình lão luyện phải run rẩy ngay giữa ban ngày. Thậm chí còn có tin đồn rằng cô đã làm cho các diễn viên khác và các thành viên trong đoàn làm phim trên trường quay phải khiếp sợ.
Nagine thực sự là một huyền thoại.
Mặc dù Nagine đóng những bộ phim dành cho người lớn, Sou vẫn nhớ cô thường lôi kéo Renji, Sayaka và chính cậu vào phòng khách nhà cô để cùng nhau xem những bộ phim đó.
Trong số đó, Sayaka, chị gái của Nagine, lúc nào cũng khiếp sợ và sẽ trốn sau lưng Renji.
Cậu cũng sợ những ác linh mà Nagine thể hiện trên màn ảnh. Thế nhưng mỗi khi quay đầu lại, cậu đều sẽ thấy Nagine ngồi ngay bên cạnh mình với một nụ cười đáng yêu, trấn an, giúp nỗi sợ hãi trong cậu vơi đi.
Đó là một trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của cậu.
Sou luôn cảm thấy mình giống như một kẻ bị bỏ rơi. Cậu không bao giờ có thể hoàn toàn hòa nhập, dù là ở nhà hay ở bất cứ nơi nào khác.
Nơi duy nhất cậu cảm thấy mình thực sự thuộc về là ở bên cạnh Nagine.
Bất chấp sự nổi tiếng của mình, Nagine vẫn dành những ngày nghỉ để ở bên cậu, chơi đùa như họ vẫn thường làm trước đây.
Trong ký ức của cậu, Nagine đang phân vân không biết nên chọn đóng bộ phim nào tiếp theo. Do xung đột lịch trình, cô chỉ có thể chọn một trong hai bộ phim và đã hỏi xin ý kiến của cậu.
Dù Sou không thể nhớ rõ tên chính xác của chúng, cậu nhớ một bộ là bản chuyển thể live-action đang rất phổ biến với trẻ em. Là một đứa trẻ, cậu đã hy vọng Nagine sẽ chọn tham gia bộ phim đó.
"Không!"
Đang đứng xem từ góc nhìn ngôi thứ ba, Sou thốt lên một tiếng kêu khản đặc.
Nhưng thế giới trong mơ được gọi là ký ức này vẫn không hề thay đổi bất chấp sự phản đối của Sou.
"Mình muốn thấy Nagi-chan diễn bộ này cơ!" Sou thuở nhỏ nói một cách ngây thơ, đầy tự hào giơ lên một cuốn manga. Cậu vô cùng hào hứng khi có một cô bạn thanh mai trúc mã tài năng có thể làm được mọi thứ như vậy.
Cuốn manga lấy bối cảnh thời cổ đại, kể về câu chuyện của một cậu bé ngây thơ bị một ác linh đeo bám. Sau khi phát hiện ra tài năng làm pháp sư trừ tà của chính mình, cậu bé sẽ khai thác năng lực của linh hồn đó để đánh bại các ác linh khác. Đến cuối cùng, cậu phải hy sinh chính linh hồn đã chiến đấu cùng mình để bảo vệ quê hương.
"Được rồi! Vậy thì Sou-kun nhất định phải đến xem đấy nhé!" Nagine thuở nhỏ đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ và duyên dáng.
Nhưng Sou, khi chứng kiến ký ức này, cảm thấy một nhu cầu cấp bách phải ngăn cô lại.
"Không! Nagi-chan, cậu không được chọn bộ phim này!"
Bất chấp những nỗ lực điên cuồng của mình, Sou không thể chạm tới Nagine thuở nhỏ khi những bóng đen vô tận bắt đầu kéo cảnh tượng đó rời xa khỏi cậu.
Khi Sou định thần lại, giấc mơ dường như đã tua nhanh qua vài tháng.
Cậu hòa làm một với bản thân thuở nhỏ một cách không thể lý giải được, khi cả hai đều đang đứng trước căn hộ cao cấp nơi gia đình Nagine sinh sống.
Nhưng giờ đây, trước cửa tòa nhà bị vây quanh bởi các phóng viên với máy ảnh và micro. Nhân viên truyền thông tụ tập đông đúc quanh tòa nhà.
Cơ thể Sou cử động, nhưng không phải do ý chí của chính cậu. Cậu chỉ đang lặp lại những hành động từ ký ức của mình vào ngày hôm đó.
Khi còn là một đứa trẻ, Sou không hiểu chuyện gì đã xảy ra với Nagine. Cậu chỉ biết rằng cô đã gặp phải một tai nạn và sẽ không đóng phim nữa.
Nhưng bây giờ khi đã trưởng thành, cậu đã có thể thấu hiểu được mức độ nghiêm trọng của những gì cô bạn thanh mai trúc mã của mình phải chịu đựng.
"Một ngôi sao nhí thiên tài đã bị một nhân viên tấn công ngay tại trường quay."
Hung thủ là một người phụ nữ trung niên, người đã tình nguyện cho đoàn làm phim mượn căn biệt thự cũ của mình làm bối cảnh quay hình.
Sự căm ghét của bà ta bắt nguồn từ những bộ phim trước đó của Nagine, những bộ phim mà bà ta tin rằng chính là nguyên nhân dẫn đến việc con gái bà ta tự sát.
Khi biết đoàn phim của Nagine có kế hoạch quay tại một căn biệt thự cũ, bà ta đã nắm lấy cơ hội để thực hiện việc trả thù bằng cách đề nghị cho thuê tòa nhà với giá rẻ.
Vào ngày quay phim, bà ta đã lợi dụng giờ giải lao để đuổi các nhân viên trong phòng nghỉ ra ngoài và dụ Nagine đến một nhà kho nằm sâu bên trong căn biệt thự.
Theo lời những người đã vội vã lao đến đó ngay khi cuộc tấn công bắt đầu, họ tìm thấy người phụ nữ đang cưỡi trên người Nagine, bóp cổ cô và thốt lên "Nhìn xem! Mẹ sẽ tự tay giết chết con ác quỷ này!"
Có một vài chiếc máy quay đang hoạt động tại hiện trường, ghi lại cảnh tượng kinh hoàng đó.
Điều khiến các nhân viên kinh ngạc nhất là ngay cả sau khi Nagine được giải cứu và đưa đến bệnh viện cấp cứu, cô không hề khóc hay rơi một giọt nước mắt nào.
Cho đến khi..
"Mình đã tự mình đến bệnh viện để gặp cậu ấy." Sou nhớ lại.
Những sự kiện trong quá khứ này cuối cùng đã bị cất giấu vào tận sâu trong tâm trí cậu sau khi Nagine trở nên vui vẻ và tươi tắn trở lại.
Ký ức hiện tại của cậu diễn ra sau khi Nagine phát hiện ra rằng cô không còn khả năng diễn xuất trước ống kính máy quay được nữa. Cô đã phải chịu tổn thương tâm lý nghiêm trọng, và đã thông báo rút lui khỏi ngành giải trí.
Sou đi thang máy lên tầng của nhà Nagine. Ở đó, cậu bắt gặp một người phụ nữ có vẻ ngoài tiều tụy đang chuẩn bị ra về.
Sou nhận ra bà ngay lập tức Aiko Hinata, mẹ của Mana.
Sau sự cố đó, cậu thường thấy bà lui tới dinh thự nhà Hoshimiya.
Mặc dù lý do chính xác không rõ ràng, nhưng kể từ đó ngày nào bà cũng đến để xin lỗi.
Sou thường thấy Aiko quỳ trước cửa nhà Nagine, có vẻ như bà tin rằng mình phải chịu trách nhiệm cho tình trạng của Nagine, mặc dù cậu không hiểu tại sao lại như vậy.
Khoảng thời gian này cũng chính là lúc mối quan hệ thân thiết giữa Nagine, Mana và chính cậu bắt đầu có sự thay đổi.
Mối quan hệ giữa hai gia đình Hinata và Hoshimiya dường như đã trở nên tồi tệ, mọi liên lạc giữa họ đều bị cắt đứt. Bất chấp điều đó, Nagine tốt bụng vẫn tiếp tục duy trì tình bạn với Mana.
Cũng không lâu sau chuyện này, Mana đã cống hiến hết mình cho sự nghiệp diễn xuất.
Sou nhìn thấy khuôn mặt tiều tụy của dì Aiko khi bà đi về phía cậu, và cậu hiểu rằng gia đình Hoshimiya vẫn chưa chấp nhận lời xin lỗi của bà vào ngày hôm đó.
Sau khi nhìn thấy Sou ở thang máy, Aiko nở một nụ cười gượng gạo với Sou và nhẹ nhàng xoa đầu cậu.
"Dì giao con bé lại cho cháu nhé." bà nói, trước khi cúi đầu rời đi.
Sau khi chào tạm biệt, Sou tiến về phía căn hộ của Nagine.
Tại đó, cậu được mẹ của Nagine chào đón. Trông bà còn mệt mỏi và kiệt quệ hơn bất cứ lúc nào Sou từng thấy trước đây.
Vừa nhìn thấy cậu, bà cũng nặn ra một nụ cười giống hệt như nụ cười của Aiko.
"Con bé thực sự rất muốn gặp cháu đấy, đúng không?"
Cậu đi qua mẹ của Nagine và bước vào bên trong căn hộ của họ.
Dù đèn đang bật, căn hộ vẫn mang lại một cảm giác âm u đến kỳ lạ.
Trong phòng khách là Renji đang ngồi đó, sự điềm tĩnh thường ngày của anh đã biến mất, giờ đây trông anh thật yếu ớt và kiệt sức.
Nhận ra cậu, Renji đứng dậy. Anh khẽ run rẩy, đặt hai tay lên vai cậu.
"Sou. Xin em, hãy giúp con bé với..." Renji cầu xin.
Cậu gật đầu trong ký ức của mình, rồi quay người bước về phía phòng của Nagine.
Cậu bước một bước.
Rồi lại một bước nữa.
Mỗi bước đi trong ký ức của cậu đều nặng trĩu, như thể thứ gì đó ở cuối con đường này là quá đau đớn để đối mặt.
Tất cả chuyện này đều là lỗi của mình.
Cậu thầm nghĩ trong lòng. Giá như cậu không bảo Nagine đi đóng bộ phim đó...
Cô ấy sẽ không phải...
Cậu đã đến trước cửa phòng Nagine.
Cửa hơi hé mở, khóa không gài.
Thật bất ngờ, cậu nhận thấy bản thân có thể tự do cử động.
Cánh tay cậu run rẩy khi giơ lên.
Hồi đó mình đã nói gì với Nagine vậy nhỉ?
Ký ức thật mơ hồ, tuột khỏi tâm trí cậu giống như những hạt cát.
Nhưng cậu không thể lùi bước vào lúc này.
Lấy hết can đảm, cậu nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Khi khe hở rộng dần, ánh sáng từ hành lang tràn vào trong căn phòng của Nagine.
Căn phòng được chiếu sáng, để lộ ra sự hỗn loạn bên trong.
Những chiếc cúp gãy nát và những chiếc đĩa vỡ vụn vương vãi khắp nơi trên sàn nhà.
Những trang kịch bản nằm rải rác khắp mọi ngóc ngách, giống như tàn dư sau một trận bão.
Các bức tường dán đầy những tấm áp phích phim bị xé rách và những nét vẽ nguệch ngoạc, hỗn độn.
Cô ấy đang ở đó.
Giống như một con rối đã bị cắt đứt dây.
Thân hình nhỏ nhắn của Nagine cuộn tròn trong góc phòng. Đầu cô gục sâu giữa hai cánh tay và đầu gối.
Nhận thấy tiếng cửa mở, cô từ từ ngẩng đầu lên.
Mái tóc đen óng ả xõa ra bù xù, bết vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Đôi mắt từng rất rạng rỡ của cô giờ đây trống rỗng và vô hồn.
Khi Nagine nhìn thấy người vừa đến, cô đã cử động.
Nhưng cô không lập tức lao về phía Sou.
Thay vào đó, đôi bàn tay thon thả của cô quơ quào xung quanh, thu gom những mảnh kịch bản vụn, áp phích và giấy vo tròn, rồi ném chúng về phía cửa.
"Ra ngoài đi! Đừng nhìn! Ra ngoài đi!" Nagine hét lên, giọng cô khàn đặc vì khóc.
"Nagi-chan...?" Ký ức của cậu về khoảnh khắc đó rất mờ nhạt.
Nhưng chứng kiến Nagine như thế này khiến cậu ngập tràn cảm giác tội lỗi sâu sắc.
Hồi đó cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra với cô.
Tuy nhiên, giờ đây cậu đã biết từ Mana về việc Nagine đã bị đối xử tệ bạc như thế nào trong sự cố đó.
Hung thủ đã cưỡi lên người Nagine và dùng những lời lẽ độc ác để dày vò cô. Người phụ nữ đó nói với Nagine rằng cô là một con ác quỷ thực sự. Những vai diễn cô thể hiện bị coi là mang lại tai họa, vậy mà cô lại có gan mỉm cười đạo đức giả như thế. Người phụ nữ tuyên bố sẽ giết chết con quỷ tà ác này vừa để trả thù cho con gái mình, vừa vì lợi ích của mọi người.
Thật là mỉa mai làm sao. Cuộc điều tra sau đó tiết lộ người phụ nữ này hoàn toàn không có đứa con gái nào cả; bà ta chỉ đơn thuần là bị hoang tưởng.
Nagine, vốn là một đứa trẻ lương thiện, đã bị tổn thương sâu sắc trước sự ác ý của người phụ nữ đó. Cô tin rằng những màn biểu diễn của mình thực sự có thể làm tổn thương người khác. Ý nghĩ đó quá đỗi kinh khủng, đến mức cô không thể nào chịu đựng nổi việc đứng trước ống kính máy quay nữa. Mỗi lần làm vậy, cô đều cảm thấy như thể mình không thể thở được.
Kể từ đó trở đi, Nagine như biến thành một con người khác. Cô không còn là một cô bé hay cười nữa. Cô khinh ghét tất cả các tác phẩm trước đây của mình, thậm chí còn hủy hoại chúng. Cô sợ hãi máy ảnh và ngừng chụp hình hoàn toàn. Cô tự giam mình trong phòng, lo sợ bản thân sẽ làm tổn thương người khác.
Cho đến khi Chính cậu, người đã kéo cô ra khỏi bóng tối...
Sou không thể nhớ hồi đó cậu đã làm cách nào.
"Ra ngoài đi! Đừng nhìn! Mình không muốn Sou-kun cũng bị tổn thương vì mình đâu." Nagine hét lên, giọng cô vỡ òa. Ngay sau đó, cô bắt đầu rối rít xin lỗi "Mình xin lỗi, mình xin lỗi..."
Sou nghĩ rằng nếu không phải vì cậu, Nagine đã không trở nên như thế này...
Với tài năng của Nagine, cô chắc chắn có thể đạt được những thành tựu to lớn hơn nữa trên một sân khấu hoành tráng hơn.
Tất cả là lỗi của cậu. Giờ đây Nagine chỉ có thể ở bên cạnh cậu.
Tại sao cậu lại quên mất điều này cơ chứ?
Chẳng phải sự dịu dàng mà Nagine dành cho cậu và sự thiện chí từ gia đình cô đều bắt nguồn từ sự hiểu lầm này sao?
Cậu là người đã đẩy cô xuống vực sâu trước tiên, vậy mà giờ đây lại ở bên cạnh cô như thể mình là vị cứu tinh của cô sao?
『Rời xa cô ấy』
『Bước tới và ôm chặt lấy cô ấy』[note99879]...
Giấc mơ bỗng nhiên dừng lại, như thể có ai đó vừa bấm nút tạm dừng.
DD-chan hiện hình từ trong góc tối của căn phòng bừa bộn, vẻ mặt đầy hoang mang.
"Đây là... quá khứ của tên nhóc đó sao?" DD-chan lẩm bẩm trong sự hoài nghi. Nó không ngờ kẻ bị đeo bám bởi sinh vật có thể dựa trên nền tảng carbon kia lại có một quá khứ" Trước khi DD-chan kịp kết thúc dòng suy nghĩ, một giọng nói đã cắt ngang.
"Chao ôi. Ta không ngờ ngươi lại nhìn thấy một cảnh tượng đáng xấu hổ như vậy đấy~ Ngại quá đi mất thôi~" Đang đứng ở đó chính là phiên bản đã trưởng thành của Nagine.
"S-Sao ngươi lại ở đây!?" DD-chan lùi lại, giữ khoảng cách với cô với vẻ mặt kinh hãi.
Đây là thế giới trong mơ, một chiều không gian được tạo ra bởi năng lượng của DD-chan. Bình thường, những người khác tuyệt đối không thể xâm nhập vào được.
"Dù sao thì ta cũng muốn xem phản ứng của Sou-kun mà~" Nagine nói, trên mặt nở một nụ cười thẹn thùng nhưng không hề chạm tới đôi mắt đang tỏa sáng như chứa đựng vô vàn vì sao của cô.
"Nào, Sou. Nếu được lựa chọn một lần nữa, cậu có đưa ra lựa chọn giống như vậy không?" Nagine khẽ thì thầm.
Sau đó, cô quay sang đối mặt với một DD-chan đang hoảng loạn, nụ cười của cô trở nên đáng sợ như một vầng trăng khuyết.
"Kế hoạch thay đổi rồi. Làm phiền ngươi tiếp tục ám ta thêm một thời gian nữa nhé~"
"T-Tại sao chứ?!" DD-chan phản đối, lòng ngập tràn ngàn vạn sự hối hận.
Giờ đây nó sẵn sàng ám tụi con trai, đàn ông, hay thậm chí là mấy con chó cũng được. [note99880] Nhưng nó tuyệt đối không muốn phải đối mặt với "sự tồn tại" có đôi mắt tỏa sáng với vô số vì sao này chút nào.
"Chà~ Đó là bởi vì, phần tiếp theo sẽ là phần truyện phát triển nhân vật của riêng ta đấy~"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn