Chương 25: Cậu Có Muốn Ký Khế Ước Không
Trở thành người yêu thời thơ ấu mà bạn sẽ hối hận suốt đời. · Elise · 132 chương · ~25 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Vol 1 Trong một căn phòng đơn sơ, giản dị.
Tiếng rung từ chiếc điện thoại thông minh đã đánh thức Sou khỏi giấc mơ. Cậu uể oải ngồi dậy, cơ thể nặng nề vì mệt mỏi, chiếc áo thun trắng đẫm mồ hôi. Với tay lấy điện thoại, cậu thấy tên của Nagine đang nhấp nháy trên màn hình.
Bên ngoài trời đã tối. Ánh sáng mờ nhạt từ điện thoại chiếu rọi khuôn mặt có chút hốc hác của Sou.
Ba ngày đã trôi qua kể từ đêm mưa đó. Có lẽ vì trận mưa nên Sou đã bị sốt, phải nằm liệt giường suốt hai ngày và buộc phải xin nghỉ học. Cậu nghe nói Nagine cũng lâm vào tình cảnh tương tự. Vì vậy, cả hai đều đã bỏ lỡ chuyến dã ngoại của trường đánh dấu sự bắt đầu của học kỳ mới.
"Alo, khụ khụ..." Sou bắt máy, giọng cậu khàn đặc khi một trận ho ập đến.
"Buổi tối tốt lành, Sou-kun. Tớ có làm cậu thức giấc không?"
Giọng nói trong trẻo, êm dịu của Nagine truyền qua điện thoại như một làn gió mát, xua đi phần nào sự mệt mỏi còn sót lại của Sou. Dù ở trong cùng hoàn cảnh, giọng cô nghe vẫn tràn đầy sức sống gần như đã hồi phục hoàn toàn.
Quả nhiên, mỗi người có một thể chất khác nhau. Cậu biết Nagine chạy bộ mỗi sáng để giữ dáng. Những lúc thế này mới thấy việc rèn luyện có tác dụng thế nào, nhỉ? Sou thầm nghĩ. Cậu tự nhắc nhở bản thân phải bắt đầu tập vài bài thể dục cơ bản sau khi khỏe lại.
"Sou-kun, cậu đã thấy đỡ hơn chút nào chưa?" Giọng nói đầy lo lắng của Nagine vang lên từ đầu dây bên kia.
"Ừm, hết sốt rồi. Chắc ngày mai tớ sẽ đi học lại..."
"Thật sao? Tuyệt quá! Tớ nóng lòng được cùng Sou-kun đi bộ đến trường lại rồi đây~" Tông giọng vui tươi, đầy quan tâm của cô đã vực dậy tinh thần của Sou. Suốt mấy ngày qua, đêm nào Nagine cũng gọi điện hỏi thăm, và đó đã trở thành khoảnh khắc mà Sou mong đợi nhất trong ngày.
Nhưng rồi, giọng cô chùng xuống, đượm vẻ hối tiếc.
"Tớ xin lỗi, tại tớ mà cậu bỏ lỡ chuyến dã ngoại của trường."
Sou gần như có thể hình dung ra vẻ mặt tội lỗi của cô lúc này.
"Tớ không sao đâu, đừng bận tâm chuyện đó, Nagi-chan..."
Dù Sou rất mong đợi chuyến đi, nhưng nếu không có cô thì nó cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Vì vậy, cậu hoàn toàn không bận lòng về việc bỏ lỡ nó.
"Sou-kun."
"Ơi?"
"Năm sau... chúng ta nhất định phải đi dã ngoại cùng nhau nhé. Hứa với tớ đi?"
"... Ừm, tớ hứa. Năm sau nhé."
Cuộc trò chuyện của họ, như thường lệ, vừa ngọt ngào vừa ngắn ngủi. Cuối cùng, theo thói quen, Nagine lại đề cập đến chủ đề đó.
"Sou-kun, cậu thực sự đã thoát khỏi lời nguyền của oán linh chưa?" Cô hỏi, giọng tràn đầy lo lắng.
"Bởi vì mấy ngày nay tớ hoàn toàn không cảm nhận được sự hiện diện của nó nữa. Theo như tạp chí tâm linh thì có khả năng lời nguyền đã chuyển sang cậu mất rồi..."
"À, không sao đâu Nagi-chan. Đừng lo, tớ thực sự không cảm thấy gì cả..." Sou trả lời, cố gắng trấn an cô.
"Nhưng mà..."
"Có lẽ lúc tụi mình trốn thoát hôm đó, lời nguyền của oán linh cũng biến mất theo luôn rồi," Sou nói, giọng hơi khô khốc khi cố tỏ ra lạc quan.
"Nên là Nagi-chan, cứ coi nó như một giấc mơ tồi tệ đi. Mọi chuyện... qua rồi."
"... Cảm ơn cậu, Sou-kun. Ngày mai để tớ qua đón cậu đi học nhé."
Bình thường thì Sou sẽ lịch sự từ chối. Nhưng lúc này, cậu chẳng còn chút sức lực nào để khách sáo nữa.
Sau khi cuộc gọi kết thúc, Sou lê thân hình mệt mỏi ra khỏi giường.
Ngày hôm đó vẫn ám ảnh cậu như một cơn ác mộng. Dù là việc Nagine biến mất ngay cạnh cậu, ánh hoàng hôn kỳ lạ buông xuống bầu trời, hay hai Miko kỳ quái kia—tất cả đều mang lại cảm giác không thuộc về thế giới này. Đây là lần đầu tiên cậu thực sự tiếp xúc với mặt dị thường của thế giới này, một cách vô cùng chân thực và sâu sắc.
Dù cậu đã trấn an Nagine rằng cơn ác mộng đã kết thúc... nhưng đối với cậu, nó còn lâu mới chấm dứt.
Khi Sou ngồi vào bàn làm việc, cậu có thể cảm nhận rõ ràng một ánh nhìn chằm chàm sau gáy mình. Nhưng đây là phòng của cậu. Cậu ở một mình. Không có ai khác ở đây, và lưng cậu đang hướng về phía bức tường—không cửa sổ, không có kẽ hở nào.
Lời nguyền của oán linh, Dokidoki-chan. Nó đã chuyển sang cậu, đúng như những gì Nagine lo sợ.
Nhưng để Nagi-chan không phải lo lắng... Ra là vậy. Chắc hẳn cô ấy cũng đã có cảm giác như thế này trong những ngày qua, Sou thầm nghĩ. Dù không biết khi nào mình sẽ bị "thần giấu", có một điều chắc chắn: lời hứa cùng nhau đi dã ngoại vào năm sau...
Đột nhiên, dòng suy nghĩ của Sou bị cắt ngang bởi tiếng bước chân phía sau. Cậu quay ngoắt lại theo bản năng.
Tiếng động phát ra từ bóng tối trong căn phòng. Nhẹ nhàng, nhưng lại vô cùng rõ rệt trong không gian tĩnh mịch. Những đám mây đen ngoài cửa sổ dịch chuyển, để lộ vầng trăng ló dạng, hắt ánh sáng nhạt nhòa xuống sàn nhà.
Chính lúc đó, cậu đã nhìn thấy nó.
Một bóng người nhỏ bé bước ra từ bóng tối, kích thước không lớn hơn lòng bàn tay cậu là bao. Đó là một con búp bê đầu to. Phần đầu bằng gỗ của nó được chạm khắc tinh xảo với các đường nét thanh tú, rõ ràng. Hai con mắt to, trong suốt như pha lê nằm sâu trong hốc mắt, và bộ tóc giả rẽ ngôi giữa gọn gàng của nó bóng lên dưới ánh trăng, tạo nên một vẻ ngoài sống động đến rợn người.
Khoác trên mình chiếc quần yếm denim màu xanh nhạt và áo thun trắng, thân hình mảnh mai của nó trông gần giống như một đứa trẻ. Nhưng khuôn mặt—nó lại vặn vẹo, biến dạng như thể lớp nhựa đã bị lửa nung chảy, khiến con búp bê vốn dĩ tinh xảo lại toát ra một sự hiện diện đầy quỷ dị.
Dù đây là lần đầu tiên nhìn thấy, Sou lập tức nhận ra ngay con búp bê trước mặt chính là oán linh Dokidoki-chan.
"Chào nhóc."
Giọng nói khiến cậu không kịp trở tay. Đó là một giọng nói cao vút, gần giống như của một đứa trẻ sơ sinh, nhưng tông điệu lại vô cùng già dặn và tự nhiên.
"Mày... mày đang nói chuyện với tao à?"
Kể từ đêm đó, Sou đã hình thành một khả năng kháng cự kỳ lạ đối với những hiện tượng siêu nhiên. Ngay cả lúc này, đối mặt với một con búp bê biết nói, biết cử động, cậu thấy mình thích nghi rất nhanh. Con búp bê rõ ràng là một oán linh. Nhưng nhìn vào nó, Sou không khỏi liên tưởng đến những vai diễn oán linh của cô bạn thanh mai trúc mã trong mấy bộ phim kia.
Kỳ lạ thay, nỗi sợ hãi tan biến, thay vào đó là một cảm giác quen thuộc kỳ lạ.
"... Rất vui được gặp cậu. Ta là Dokidoki-chan. Cậu có thể gọi ta là DD, hay sao cũng được."
"... Sou Tsukimi."
Cả tình huống này thật siêu thực, tự giới thiệu bản thân với một oán linh. Nhưng do thói quen và phép lịch sự, Sou thấy mình phản xạ một cách tự động.
"Chà, Sou à, có chuyện này ta cần khuyên cậu..."
"Mới đó đã gọi thẳng tên người ta rồi?!"
Vì lý do nào đó, tông giọng tự nhiên của con búp bê mang lại cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ, và trước khi kịp nhận ra, Sou đã buông lời cảm thán như thể đây chỉ là một cuộc trò chuyện bình thường.
"Những lời tiếp theo của ta... Thành thật mà nói, đây chỉ là lời khuyên cá nhân của ta thôi. Cậu làm gì thì làm, đừng có đi kể lại với ai khác đấy..." Giọng của DD-chan trở nên nghiêm trọng khi nó khum đôi bàn tay nhỏ bé quanh miệng, như thể chuẩn bị tiết lộ một bí mật động trời.
Chứng kiến cảnh này, Sou không khỏi nuốt nước bọt đầy lo lắng.
"Thực ra ấy Sou... cậu đang dây dưa với một thứ không tốt lành gì đâu."[note99932]
"Mày đang tự giới thiệu về mình đấy à?! Chẳng phải rành rành mày chính là oán linh đang ám tao sao?!"
"Ôi, thật là một đứa trẻ đáng thương..."
"Ua... tôi không muốn nhận cái ánh mắt đó đâu, nhất là từ một kẻ thủ ác như mày đấy!"
"Sou, ta tin tưởng ở cậu. Cậu làm được mà! Cậu chỉ cần cố gắng hết sức để giải thoát bản thân khỏi thực thể xấu xa đó thôi!"
"Tại sao mày lại cổ vũ tao?! Nếu mày muốn tao được tự do thì tự đi mà biến mất đi chứ?!"
Nhưng DD-chan phớt lờ những lời phản kháng của cậu. Sau một tiếng ho nhẹ, nó lại thẳng lưng chỉnh đốn tư thế.
"Được rồi, phần khuyên bảo thế là đủ rồi. Giờ sang phần chính sự..."
"Sou, cậu có muốn ký khế ước với ta không?" DD-chan hỏi, chìa bàn tay nhỏ bé của nó về phía Sou dưới ánh trăng.
"Hả?! Đương nhiên là không rồi, mắc gì tôi phải làm thế chứ?!" Sou thốt lên ngay lập tức.
"Ủa?"
"Sao nhìn mày ngạc nhiên dữ vậy?!" Sou muốn hỏi xem người bình thường nào lại đi đồng ý ký khế ước với một oán linh ngẫu nhiên vừa mới xuất hiện chứ. Hơn nữa đây đâu phải ai khác nó là một oán linh đấy! Nếu cậu đồng ý, liệu cậu có kết thúc bằng việc biến thành một dạng ma pháp thiếu nữ hay là oán linh thiếu niên gì đó không?
Cậu chẳng thèm muốn cái nào trong hai lựa chọn đó cả.
"Nhưng Sou này, cậu không muốn nó sao?" DD-chan có vẻ không hề nản lòng trước sự từ chối của cậu, nó tiếp tục nói một cách chậm rãi, "Sức mạnh siêu nhiên."
Những sự kiện ngày hôm đó lóe lên trong tâm trí Sou.
Sức mạnh siêu nhiên...
Nếu cậu có loại sức mạnh đó...
"Có lẽ," DD-chan dịu dàng nói, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu, "cậu sẽ có thể bảo vệ đứa trẻ đó?"
Nghe thấy vậy, Sou rơi vào một sự im lặng trầm ngâm, chìm đắm trong ánh trăng nhạt nhòa.
Trong căn phòng lờ mờ tối, Nagine cúp máy.
Khi màn hình tắt đi, những vì sao trong mắt cô cũng mờ nhạt dần. Cô ngừng việc quấn lọn tóc một cách vô thức.
DD-chan sắp sửa có màn ra mắt rồi, cô thầm nghĩ.
Vì lý do an toàn, cô đã giao DD-chan cho Sou. Là một quái vật trong tưởng tượng, nó có thể ký khế ước với Sou và trở thành một linh thú triệu hồi. Bằng cách này, dù Sou chưa thức tỉnh sức mạnh siêu nhiên của riêng mình, cậu vẫn có thể sử dụng một mức độ năng lực siêu nhiên nhất định đủ để, có lẽ, bảo vệ cậu trong lúc nguy cấp… Còn lâu mới có chuyện đó.
Tất cả những điều trên chỉ là cái cớ.
Sự thật là, Nagine lên kế hoạch biến DD-chan thành gián điệp nằm vùng của mình để mắt tới Sou sát sao hơn.
Sau sự cố với các Miko, Nagine nhận ra cô không thể lúc nào cũng để mắt tới Sou được. Những sự kiện khó lường có thể xảy ra lần nữa, và cô cần một "nội gián". Một kẻ có thể theo dõi từng hành động của Sou và báo cáo lại cho cô.
Đồng thời, DD-chan sẽ là người dẫn đường đưa Sou vào "thế giới thực".
Sau khi trải qua tất cả những chuyện này, Sou nhất định sẽ trở nên tò mò. Cậu sẽ cần một ai đó dạy cho mình những kiến thức cần thiết, đồng thời ngăn cậu tìm hiểu những điều cô không muốn cậu biết. DD-chan sẽ quản lý luồng thông tin, đảm bảo Sou chỉ học được những gì Nagine cho phép.
Nagine nhỏm dậy khỏi giường và đi về phía bàn làm việc. Trên đó đặt một chiếc bùa hộ mệnh bằng ngọc bích. Hình thêu con cáo bằng chỉ vàng khi xưa giờ đã chuyển sang màu đen và xám.
Chika Amemiya.
Nhờ có sự can thiệp của Nagine, tuyến cốt truyện của Chika cho đến nay đã tránh được việc tiếp xúc với "Ngụy Thần Hakurei". Nhưng nó vẫn đòi hỏi sự chú ý cẩn thận.
Và mặc dù đó không hẳn là một thất bại, vì cô đã xây dựng được mối liên kết với Sou nhờ sự trợ giúp từ các flag của Chika, nhưng đó cũng không phải là một thành công trọn vẹn. Sou đã nhìn thấy "thế giới thực" quá sớm.
Chika Amemiya, kẻ song trùng, Sou Tsukimi, Ngụy Thần Hakurei... Quá nhiều quân cờ đang di chuyển cần phải theo dõi.
Mình có cần tìm thêm sự trợ giúp không?
"Thưa chủ nhân," giọng nói của Garuda cắt ngang dòng suy nghĩ của cô khi nó bay vào qua cửa sổ mở toang.
"Có chuyện gì vậy, Garuda?" Nagine hỏi.
"SEMA dường như đã chú ý đến những sự kiện gần đây và bắt đầu hành động."
"……" Nghe vậy, đôi mắt Nagine khẽ híp lại.
"Họ đã cử một người mà chủ nhân đặc biệt đánh dấu để quan sát. Họ định để cô ta thâm nhập vào Trường Trung học Starlight để tìm kiếm manh mối liên quan đến sự cố này."
Garuda dừng lại một chút.
"Cô gái tóc vàng xinh đẹp trông có vẻ trạc tuổi chủ nhân."
"Alice Astraea," Nagine thở dài, mái tóc đen dài khẽ đung đưa.
Lại một nữ chính nữa xuất hiện sớm như vậy sao?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn