Chương 144: Chương 145: Danh tự của Tà Thần
Hôm nay cô nàng phù thủy cũng cố gắng sống sót · Cố Thiến Thiến · 2875 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Thượng Quyển (101-200) Tên của ngài có rất nhiều cách ghi chép: Baal, Bael, Belial, Beelzebub... tất cả đều chỉ về cùng một thực thể. Đây có thể coi là một trong những tà thần có dấu tích lâu đời nhất.
Trong thần thoại, ngài thường xuất hiện dưới hình dáng một con ruồi khổng lồ, béo múp. Dù là trong Kinh Thánh, điển tịch Do Thái giáo hay thần thoại Hy Lạp, ngài đều được ghi danh là Chúa tể loài ruồi, một Ma vương đại diện cho sự thèm ăn vô độ và sự lây lan của dịch bệnh.
Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao Jimurry lại nói với tôi ngài là Baal, trong khi Giáo hoàng lại gọi là Beelzebub. Hóa ra tất cả đều chỉ cùng một vị thần.
Nhưng trong lòng tôi lại dấy lên những nghi hoặc khác. Có quá nhiều ghi chép như vậy, rốt cuộc cái nào mới là thật, hay cái nào gần với sự thật nhất? Và nếu ngài là một tà thần hiển hách đến thế, tại sao tín đồ của ngài lại ít ỏi đến vậy?
Cuộc họp mà Giáo hoàng triệu tập chỉ có khoảng hơn hai mươi người. Dù ông ấy nói chỉ triệu tập cấp cao, nhưng con số đó thực sự quá ít, trừ phi hội nghị này chỉ dành riêng cho những nhân vật tinh anh nhất.
Tôi đem thắc mắc đầu tiên nói với Lão Rắng Vàng, và hỏi gã xem có cuốn sách nào giảng giải chi tiết và chính xác hơn về Beelzebub không, tốt nhất là một cuốn chuyên biệt chỉ nói về một mình ngài.
"Hì hì, cái đó thì ta thực sự không có. Ta dù sao cũng chỉ là một tên địa tinh, chẳng hiểu rõ mấy đức tin của con người các ngươi lắm. Cuốn sách này ta sưu tầm được là để tìm hiểu về những kiến thức mà vị khách đây vừa nhắc tới thôi," Lão Răng Vàng cười nói.
"Vậy thì người địa tinh tin vào điều gì?" Tôi tò mò hỏi. Kẻ luôn bị tà thần đeo bám như tôi đang khao khát biết được những tộc nhân ngoại lai kia sẽ tôn thờ thứ gì.
"He he, thứ gì có ích thì ta tin thứ đó. Khi bị cướp, ta sẽ cầu nguyện một chút với 'Anh Hai Gừng'; khi tụ họp tộc nhân, ta sẽ cùng hướng về Chúa tể của bóng tối và vực thẳm Maglubi; khi giao dịch, ta sẽ cảm tạ Nữ thần Okjin. Tin ai chẳng được, tóm lại ta chỉ tin vào những đồng tiền vàng của mình thôi," Lão Răng Vàng búng một đồng tiền vàng lên không trung và cười lớn.
Tôi hoàn toàn chẳng hiểu nổi gã đang tin vào những thứ quái quỷ gì, nhưng bản chất thực dụng và lòng tham lợi lộc của gã thì tôi hiểu rất rõ. Thú thật, tôi khá ngưỡng mộ tâm thế ấy, chẳng cần phải phiền lòng vì những thứ thần thánh mơ hồ này.
"Ngươi cũng đừng nghĩ ngợi nhiều quá, bạn của ta ạ. Chuyện của thần linh là điều không thể lường trước. Tất cả những ghi chép này cũng chỉ là sự suy đoán của người phàm, là những lời mê sảng của kẻ điên, lại còn bị thêm thắt sự bôi nhọ hoặc ca tụng chủ quan, chẳng thể tin được đâu. Hãy giữ lòng kính sợ, nhưng những lời này nghe cho vui thôi, đừng coi là thật."
Tôi nhìn Lão Răng Vàng với ánh mắt kinh ngạc. Thật không ngờ một con Goblin như gã lại có thể thốt ra những lời đầy triết lý đến vậy, thậm chí nó còn khiến tôi cảm thấy như có một nút thắt trong lòng vừa được nới lỏng.
"Cảm ơn ông." Tôi đáp lời, đồng thời đưa năm mươi đồng đồng tiền sách cho gã. Gương mặt già nua của Láng Răng Vàng lập tức rạng rỡ như hoa nở.
"Hì hì, không có gì. Ta cũng chỉ không muốn thấy một vị khách quen biến thành kẻ điên thôi. Những kẻ mưu cầu tìm đến con đường của thần linh thường chẳng có kết cục tốt đẹp gì cả," Lão Răng Vàng cảm thán.
Sau khi rời khỏi cửa tiệm nhỏ của Lão Răng Vàng, tôi mang theo thành quả của ngày hôm nay tiến về phía khu chợ. Tâm trí tôi mải miết hồi tưởng lại những gì cuốn Sách của Phù Thủy đã dạy, đặc biệt là về Thuật Thông Linh (Mediumship) và Ma hỏa Ác quỷ (Demonic Fire). Vì nguyên liệu đã đủ, tôi có thể bắt tay vào chuẩn bị học tập.
Cả hai ma pháp này đều phức tạp hơn phép Hút Linh Hồn mà tôi từng học, bởi chúng thực chất là sự kết hợp của hai đến ba bước, hay nói cách khác là sự hợp nhất của hai đến ba loại ma pháp khác nhau.
Trong đó, Ma hỏa Ác quỷ, hay còn gọi là Ngục hỏa, bao gồm hai quá trình: triệu hồi ngọn lửa của địa ngục đến bên cạnh người thi triển, và sau đó là điều khiển ngọn lửa tấn công kẻ thù. Hai quá trình này lần lượt là Triệu hồi (Summoning) và Biến hóa (Evocation).
Còn Thuật Thông Linh, có thể gọi là Lời trăn trối của người chết hay Hội thoại xác chết, bao gồm việc triệu hồi các vong linh gần đó, ban cho bản thân thị giác để nhìn thấy linh thể, và khả năng cưỡng ép chúng trả lời câu hỏi. Nó bao gồm Vong linh thuật (Necromancy), Linh thị (Spirit Vision) và Tâm trí khống chế (Mind Control).
Cả hai ma pháp này đều phức tạp hơn phép Hút Sự Sống, và theo như ghi chép trong sổ tay phù thủy, tùy vào trình độ của người sử dụng mà uy lực và hiệu quả của chúng sẽ có sự khác biệt vô cùng lớn.
Tôi vừa đi vừa vô thức thực hiện các thủ ấn của hai ma pháp, miệng lầm rầm niệm chú để ghi nhớ. Cho đến khi một luồng ánh nắng bất chợt chiếu rọi lên khuôn mặt, tôi mới nhận ra mình đã ra khỏi khu phố và tiến vào quảng trường chợ.
Những người Digan dùng những tấm vải sặc sỡ dựng nên một chiếc lều lớn, bên trong là đủ loại chương trình giải trí và biểu diễn. Những thiếu nữ Digan xinh đẹp trong những bộ váy gợi cảm đang nhảy múa uyển chuyển, trong khi những người đàn ông Digan vạm vỡ đang trình diễn các kỹ thuật xiếc điêu luyện.
Trước đó tôi đã mua được món đồ ưng ý nên vốn không định xem thêm, nhưng như có một sức mạnh vô hình nào đó dẫn dắt, ánh mắt tôi bị thu hút bởi một góc khuất không mấy nổi bật, bên cạnh chiếc lều sặc sỡ kia, cũng có một chiếc lều nhỏ.
Đó là một chiếc lều nhỏ có chóp nhọn màu tím, phía trên vẽ rất nhiều biểu tượng vì sao, trông đầy vẻ huyền bí. Sở dĩ nó thu hút sự chú đáng của tôi là vì trong mắt tôi, chiếc lều này đang tỏa ra một luồng linh quang vô cùng rực rỡ.
Kể từ sau khi uống dược phẩm Linh Miêu, việc đi theo luồng linh quang đã dần trở thành một thói quen của tôi. Thế là, như bị ma xui quỷ khiến, tôi lại bước chân vào chiếc lều đó.
Bên trong lều khá tối, nhưng nhờ có luồng linh quang bao phủ nên mọi thứ hiện lên cực kỳ rõ nét trong mắt tôi. Trên sàn trải những tấm thảm dày và mềm mại, phía trước đặt một chiếc bàn phủ khăn, trên bàn có năm xấp bài.
Những lá bài này được đặt úp trên bàn, trông hơi giống bài Poker nhưng có hình dáng dài và gầy hơn một chút, mặt sau in những họa tiết cực kỳ huyền bí.
Chiếc lều rất nhỏ, gần như không còn không gian nào khác sau khi đặt chiếc bàn này vào. Gần lối ra có đặt một chiếc ghế trống, rõ ràng là dành cho khách ngồi, và phía đối diện là một người phụ nữ mặc váy dài màu đen, đầu đội chiếc mũ nhọn.
"Cô bé xinh đẹp, cô muốn xem gì nào? Vận trình tình duyên của mình sao?" Ngay khi tôi vừa bước vào, người phụ nữ đó đã dùng một giọng điệu đầy vẻ thần bí nói với tôi. Tôi cảm thấy bà ta trông còn giống một phù thủy hơn cả tôi nữa.
Tôi lập tức hiểu ra đây là nơi nào. Một quầy bói toán! Đây chính là nghề sở trường của người Digan. Những lá bài đặt trên bàn kia chắc chắn là bộ bài Tarot lừng danh rồi.
Vốn dướt là người không mấy tin vào chuyện bói toán, nhưng nghĩ đến việc dạo gần đây mình liên tục mơ thấy những giấc mơ kỳ quái, thậm chí có khả năng là những lời tiên tri, tôi vẫn quyết định ngồi xuống: "Tôi không xem tình duyên, tôi muốn xem về vận mệnh tương lai, đặc biệt là những điều liên quan đến hung cát."
"Xem ra cô bé này đến đây là đã có mục tiêu rõ ràng rồi. Vậy cô hãy rút ba lá bài đi, xếp thành hình tam giác, tôi sẽ giải mã cho cô."
Nhà tiên tri cầm xấp bài đưa tới trước mặt tôi: "Cô hãy đếm đến lá thứ bảy, rút lá đó đặt vào vị trí đầu tiên, sau đó đếm tiếp bảy lá nữa để rút lá thứ hai, rồi lại đếm thêm bảy lá để rút lá thứ ba."
Tôi đón lấy xấp bài, tùy ý xáo một hồi rồi bắt đầu rút từng lá. Nhưng khi đến lá thứ bảy, tôi khựng lại, bàn tay dừng giữa không trung, không thể rút lá bài đó ra.
"Có chuyện gì vậy?" Nhà tiên tri tò mò nhìn tôi. Tôi băn khoăn đáp: "Tôi không muốn rút lá bài này."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn