Chương 126: Chương 128 (Gốc: Chương 126): Các thám tử
Hôm nay cô nàng phù thủy cũng cố gắng sống sót · Cố Thiến Thiến · 2875 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Thượng Quyển (101-200) Khoảng một giờ sau sự kiện Thủy quỷ tấn công, lối vào dòng sông đã bị phong tỏa hoàn toàn. Một lượng lớn cảnh sát tuần tra trong sắc phục đã bao vây kín các ngả đường quan trọng nơi đây.
Đáng lẽ đêm nay họ không phải làm việc, nhưng đây là một vụ án khẩn cấp nên phải tăng ca. Có thể tưởng tượng được rằng tâm trạng của đám cảnh sát này chẳng hề vui vẻ chút nào, nhưng không một ai dám lộ ra vẻ bất mãn.
Nguyên nhân nằm ở chỗ, đứng giữa đám đông, có một viên cảnh quan đang ngậm tẩu thuốc, sắc phục của ông ta rõ ràng lộng lẫy hơn hẳn so với những cảnh sát xung quanh. Tay áo, cổ áo và cả mũ đều được thêu những đường viền vàng tinh xảo và sang trọng, dù là vào ban đêm vẫn cực kỳ nổi bật.
Trên vai viên cảnh quan đeo huy hiệu hình sư tử — minh chứng cho dòng dõi quý tộc. Ngoài ra, trước ngực ông còn đeo huân chương và dải băng huân chương; mọi dấu hiệu đều cho thấy địa vị của ông tách biệt hoàn toàn với những cảnh sát bình thường xung quanh.
Ông ta nhíu chặt đôi mày, sắc mặt xanh mét, rõ ràng là tâm trạng đang rất tồi tệ. Không một viên cảnh sát nào dám làm phật lòng cấp trên vào thời điểm nhạy cảm này, vì vậy tất cả đều tỏ ra vô cùng nghiêm túc.
Vài chiếc xe hơi kiểu cổ màu đen lướt tới trên con đê, từ trên xe bước xuống mấy vị quý ông mặc Âu phục lịch lãm. Viên cảnh quan lập tức nở nụ vượt lên đón tiếp: "Đã đợi các vị rất lâu rồi. Chuyện đêm nay đành phải nhờ cậy vào các vị, những thám tử danh tiếng."
"Ngài sĩ quan Lotus quá khách sáo rồi. Đã muộn thế này còn triệu tập chúng tôi đông đủ vậy, hẳn là có vụ án gì trọng đại lắm phải không?" Một thám tử có khuôn mặt tròn và bộ ria mép kiểu bát tự hỏi.
"Tất nhiên rồi, nếu không cũng chẳng cần làm phiền các vị đến mức này. Lần này thực sự là một đại án, tình hình vô cùng khó nói, chi tiết cụ thể các vị xem hiện trường sẽ rõ." Viên cảnh quan không nói nhăng nói cuội, trực tiếp mời họ đi xem hiện trường.
Các thám tử nhìn nhau. Ngày thường, vị cảnh quan quý tộc này luôn thích trò chuyện xã giao, giới thiệu từ tốn về tình hình, nhưng hôm nay lại vội vã như vậy, chắc chắn phải có chuyện gì đó cực kỳ không ổn đã xảy ra.
Đặc biệt là khi những người có mặt ở đây đều là những đại thám tử dày dạn kinh nghiệm. Ngay từ khi tiến đến gần hiện trường, họ đã không ngừng chú ý đến các thông tin xung quanh.
Đàn chó nghiệp vụ không ngừng sủa dữ dội về phía bờ sông, nhưng lại vô cùng sợ hãi. Có thể thấy rõ dù sủa rất hăng nhưng chúng hoàn toàn không muốn lại gần dòng sông, hành động cực kỳ cảnh giác.
Một số cảnh sát xung quanh sắc mặt trắng bệch, một số người có vẻ như vừa nôn mửa. Theo lý mà nói, họ hẳn đã quá quen với những hiện trường vụ án giết người kinh dị và kỳ quặc, không nên dễ dàng lộ ra vẻ mặt kinh hoàng như vậy.
Trong không khí thoang thoảng một mùi hôi thối khó chịu. Mùi này các thám tử đều đã quá quen thuộc — đó là mùi tử khí phát ra từ xác chết thối rữa, thứ thường thấy tại các hiện trường án mạng giấu xác.
Các thám tử đã đưa ra được một vài giả thuyết sơ bộ, sau đó mới theo chân viên cảnh quan đi xuống đê. Hai bên bờ sông đã có rất nhiều cảnh sát đang tiến hành điều tra thu thập chứng cứ. Khi họ đi xuống càng sâu, mùi hôi thối càng nồng nặc, đồng thời cũng bắt đầu nhìn thấy hiện trường.
"Ôi! Thần linh ơi!" Khi ánh sáng từ đèn lồng soi rọi vào hiện trường vụ án trên dòng sông, ngay cả những thám tử dày dạn kinh nghiệm nhất cũng phải nín thở, thậm chí có người còn thốt lên tiếng hét kinh hãi.
Đây có lẽ là hiện trường vụ án kinh tởm và quái dị nhất mà đa số các thám tử ở đây từng thấy. Thậm chí, chỗ này không nên gọi là hiện trường vụ án, mà gọi là tàn tích của một bãi chiến trường thì đúng hơn.
Bên dưới, những xác chết nằm ngổn ngang khắp nơi. Máu và nước bẩn hòa lẫn vào nhau chảy tràn trên dòng sông. Phần lớn các xác chết đều không còn nguyên vẹn; có những xác trắng bệch và sưng phù, trông như thể vừa được vớt lên từ một nơi thối rữa dưới nước; có những xác lại khô héo như xác ướp trong sa mạc, thậm chí có cả những bộ xương trắng hếu.
"Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ở đây?" Một thám tử trẻ tuổi hỏi với khuôn mặt tái mét. Những thám tử khác định cười nhạo anh ta, bởi nếu có câu trả lời cho câu hỏi này thì viên cảnh quan cần gì phải mời họ đến đây?
Nhưng sau khi chứng kiến hiện trường thảm khốc này, họ nhận ra bản thân cũng muốn hỏi câu hỏi tương tự.
Và nằm ngoài dự đoán của họ, viên cảnh quan đã trả lời: "Theo nhận định sơ bộ của chúng tôi, có vẻ như đã có vong linh tấn công vào khu tập trung dân nghèo này."
Các thám tử nhìn nhau ngơ ngác. Nếu đã biết rồi, tại sao còn phải tìm họ? Hơn nữa, hiện trường của một cuộc tấn công bởi vong linh, mà lại trông như thế này sao?
"Tuy nhiên, dân nghèo ở đây dường như đã vùng lên kháng cự, tiêu diệt được một phần vong linh. Và theo lời nhân chứng, họ đã tháo chạy khỏi nơi này." Viên cảnh quan nói.
"Hả? Ngài sĩ quan Lotus, xin lỗi vì tôi nghe không rõ. Ý ngài là, có vong linh tấn công một khu ổ chuột, sau đó bị dân nghèo đánh lui? Và những người dân đó vẫn còn sống sót để chạy thoát?"
Một thám tử không thể tin nổi ngắt lời ông ta. Chỉ riêng chi tiết này thôi đã đủ gây chấn động, bởi người bình thường khi gặp phải vong linh sẽ sợ đến mức bủn rủn chân tay, chứ đừng nói đến việc vùng lên kháng cự. Việc bị tiêu diệt toàn bộ mới là điều bình thường nhất.
Trừ khi lũ vong linh tấn công ở đây chỉ là hạng yếu ớt, chẳng hạn như vài ba bộ xương nhỏ, thì việc bị đám đông vây đánh có khả năng thắng được. Nhưng nếu đúng là như vậy, thì hiện trường nơi đây không quá dữ dấp và quyết liệt thế này.
"Ừm, tình hình cụ thể còn phức tạp hơn thế nhiều. Tôi cần các vị phân tích hiện trường. Ngoài ra, tôi có thể cho các vị biết, có bảy cảnh sát đã tử vong trong vụ án này. Vì vậy vụ án này cực kỳ quan trọng, các vị nhất định phải điều tra cho rõ." Viên cảnh quan nghiêm trọng nói.
Nghe viên cảnh quan nói vậy, các thám tử lập tức cảm thấy áp lực nặng nề. Họ có thể thấy trong số những cảnh sát đang khám nghiệm hiện trường có vài gương mặt quen thuộc — đó đều là các chuyên gia hình sự của đội cảnh sát, người đã từng hợp tác với họ nhiều lần.
Các thám tử đều biết trình độ của những chuyên gia hình sự này rất cao. Dù không đa năng như thám tử, nhưng họ lại chuyên sâu trong việc phân tích các vụ án trọng điểm và mạnh mẽ hơn thám tử trong các vụ án giết người đơn thuần.
Đáng tiệ́c, hiện trường này rõ ràng không phải một vụ án giết người thông thường, nó đã vượt quá phạm vi xử lý thông thường của họ, và thậm chí vượt quá cả phạm vi công việc của một thám tử thông thường.
Lúc này, một thám tử lên tiếng: "Thưa sĩ quan Lotus, tôi nghĩ ngài nên đi tìm cố vấn huyền học của Ngài Thành chủ, hoặc tìm kiếm sự trợ giúp từ Hội Pháp sư ở Madrid, chứ không phải tìm chúng tôi. Về phương diện này, chúng tôi thực sự không am hiểu."
"Tôi chỉ là một tiểu quý tộc (Baronet), làm sao những vị pháp sư cao cao tại thượng kia có thể để mắt đến lời thỉnh cầu của tôi? Ngài cố vấn hiện tại chắc đang nghỉ ngơi, ít nhất phải đến sáng mai tôi mới có thể đi mời ngài ấy, nhưng đến lúc đó manh mối hẳn đã mất sạch rồi." Viên cảnh quan nói với vẻ nôn nóng.
"Hiện tại chỉ có thể trông cậy vào các vị thôi, thưa các quý ngài. Các vị hãy cứ xem qua hiện trường trước đi, tôi sẽ cố gắng cung cấp đầy đủ thông tin hiện trường nhất có thể. Chỉ cần nhìn ra được một chút manh mối thôi cũng đã là hữu ích rồi. Ngài Sebastian, trông cậy cả vào ngài."
"Được rồi, chúng tôi sẽ cố hết sức." Vị thém tử đã đặt câu hỏi gật đầu. Anh chính là Sebastian mà Parula từng quen biết. Nhờ việc cung cấp manh mấu quan trọng cho vụ án sát hại chủ xưởng trước đó, hiện tại viên cảnh quan rất tin tưởng anh.
Mấy vị thám tử bước xuống dòng sông, họ đeo găng tay, xỏ ủng cao su và bắt đầu quan sát sơ bộ hiện trường. Nhưng khi thực sự xem xét kỹ lưỡng, họ mới nhận ra, tình hình còn phức tạp hơn nhiều so với những gì họ tưởng tượng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn