Chương 81: Chương 79: Đón Giao Thừa
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~12 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 1: Thời kỳ Bùng Nổ của VTuber
"Haa, chắc sắp kết thúc được rồi nhỉ."
— Thao tác tay ảo thật — Nhìn out trình đến mức rợn người — Muốn xem pha né đạn ghê — Ủa cái đó là né được á!?
— Ế, mới nghe lần đầu luôn
"A, nhắc mới nhớ tôi chưa cho mọi người xem cái đó. Lần sau lại show thao tác tay nữa nhé."
Stream tay thì cũng được thôi, nhưng để lộ hình ảnh thật ngoài đời thì có hơi rén thật.
Chắc để khi nào chuẩn bị stream 3D thì làm tiếp vậy.
"Giờ thì, lịch stream tiếp theo chắc là chưa có đâu nhỉ?"
Vẫn chưa chốt được, nên làm gì đây ta?
Chắc phải đưa cái đề xuất lúc nãy vào danh sách cân nhắc quá.
Để bàn lại với quản lý xem sao...
"Nhắc mới nhớ, nếu mọi người có muốn tôi làm nội dung gì thì cứ gợi ý nhé."
Đằng nào cũng phải bàn với quản lý nên cứ gom càng nhiều ý tưởng bây giờ càng tốt.
Dù ỷ lại vào khán giả thì không hay lắm, nhưng việc nắm bắt nhu cầu của họ là cần thiết.
"Vậy nhé, mọi người vất vả rồi! Otsunesu!"
— Otsunesu~!
— Vất vả rồi!
— Stream cuốn lắm — Chúc mừng debut 3D nha!
— Hóng buổi stream game kinh dị lần tới — Thao tác tay đỉnh vãi!
— Otsunesu — Otsunesu!
"Thế này là... xong rồi nhỉ?"
"Ok rồi. Em vất vả rồi!"
Nhờ có các nhân viên hỗ trợ việc stream nên mọi thứ diễn ra rất trơn tru và dễ dàng.
"Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ! Từ nay mong mọi người tiếp tục giúp đỡ!"
Tôi cẩn thận nói lời cảm ơn và cúi chào.
Dù là người dưng nước lã thì mấy cái phép tắc này vẫn rất quan trọng.
"Chà, Nesui chuẩn bị về luôn à?"
Iwasa-san, người đã theo dõi buổi stream từ đầu đến cuối, cất tiếng gọi.
"Vâng ạ. Chắc em sẽ đón giao thừa ở nhà."
"Hừm........."
Chị ấy đang nhìn tôi bằng ánh mắt như thể có điều gì muốn nói lắm.
"Có chuyện gì sao ạ?"
"A, không, tại chị nhớ Purimu cũng đang ở chung nhà với em đúng không~"
"Ế? A, chị biết chuyện đó ạ?"
Tôi vội nhìn quanh ý bảo chị ấy nói nhỏ lại chút, nhưng xung quanh chẳng có ai.
"Biết chứ. Chị biết Purimu cũng từ lâu lắm rồi mà."
"R-Ra vậy ạ."
Chà, thế này thì lại có thêm một người để xin lời khuyên rồi.
Có thêm người đáng tin cậy để cậy nhờ vẫn là chuyện tốt.
"Nhớ chăm sóc con bé cho tốt, đừng làm gì để con bé ghét đấy nhé~?"
Hả?
"A, không, tụi em không có tình cảm kiểu đó..."
"Thôi nào, bình tĩnh đi chàng trai. Vừa phải thôi nhé."
Nói rồi, chị ấy bước ra khỏi phòng.
Có vẻ chẳng đáng tin cậy chút nào.
-- Bước ra ngoài, màn đêm ngập tràn ánh đèn đường và tiếng người nói cười rộn rã trước thềm năm mới.
Ngước nhìn lên bầu trời, tuyết đã bắt đầu rơi lác đác.
"Lạnh vãi..."
Lạnh thấu xương luôn.
Mới dạo trước còn nóng đến mức chẳng buồn lết xác ra ngoài, thế mà giờ lại lạnh đến mức không muốn ra khỏi nhà.
Nửa năm trôi qua nhanh như một chớp mắt.
"Phải về nhanh thôi......"
Nghĩ vậy, tôi rảo bước nhanh về phía nhà ga.
Vừa bước qua cửa soát vé, tôi đã thấy một bóng dáng quen thuộc.
"Kaito! Nhanh lên, cùng về thôi!"
"Hửm? Yone?"
Yone đang vẫy tay với tôi.
Có vẻ nhỏ đã đứng chờ ở đây suốt.
"Buổi stream 3D đỉnh lắm đó! Cuốn cực!"
Này, nhỏ giọng xuống giùm cái...
Bị lộ danh tính ở chỗ này thì phiền phức lắm.
"Vậy à. Nhưng bà không cần phải cất công đến tận đây đón tôi đâu."
"Nhưng mà, ở một mình buồn lắm."
"Vậy sao."
Chà, thi thoảng thế này cũng không tệ.
Suy cho cùng, tôi vẫn còn ỷ lại vào nhỏ khá nhiều.
Có lẽ tôi vẫn chưa thực sự tự lập được.
Nhưng mà, nếu cứ để Yone trêu chọc mãi thế này thì.........
"Haa, thèm có bạn gái ghê."
Cũng không hẳn là khao khát đến mức đó, nhưng so với việc bị con bạn thanh mai trúc mã quay mòng mòng thế này, tôi thà tìm một người để xây dựng mối quan hệ đàng hoàng còn hơn.
"Haa......"
Nghe tôi nói vậy, nhỏ khẽ thở dài như thể cạn lời.
"Thì có tui đây rồi mà."
Con nhỏ này đang nói cái quái gì vậy.
Mặt còn đỏ bừng lên vẻ ngại ngùng nữa chứ...
"Không, bà chỉ là bạn từ thuở nhỏ thôi. Đâu phải bạn gái."
"Mặc kệ ông!"
Nhỏ dỗi luôn rồi.
Giờ tôi chẳng hiểu nổi mình đã nói gì khiến nhỏ tức giận đến thế.
-- Tôi lẽo đẽo đi theo sau cô nàng đang hậm hực cho đến khi về tới nhà.
Dù đang dỗi nhưng nhỏ vẫn ngoan ngoãn đi về nhà tôi, kể cũng buồn cười thật.
Mà nói thật, nếu bà chuyển hết dàn máy stream sang bên này thì cái nhà bên kia của bà để làm kiểng à.................. tôi ráng nuốt ngược câu đó vào trong.
Tôi đã đưa chìa khóa dự phòng cho Yone rồi nên nhỏ cứ thản nhiên bước vào nhà tôi như không có chuyện gì xảy ra.
Cảnh tượng này tôi đã thấy từ ngày xửa ngày xưa rồi nên cũng chẳng mảy may bận tâm, nhưng giờ nghĩ lại thì đứng từ góc nhìn của xã hội, nó không được ổn cho lắm.
"Haa, sao bà không về nhà mình đi?"
Không phải tôi muốn đuổi nhỏ đi, chỉ là buột miệng hỏi thôi.
"Ế, không, ở bên này tui thấy thoải mái hơn."
Hả, ừm......
"Chả hiểu kiểu gì, nhưng thôi cũng được."
Có thể đón năm mới giữa những khung cảnh đời thường quen thuộc thế này, ở một khía cạnh nào đó, có lẽ là một sự may mắn.
Cứ thế, hai chúng tôi đón giao thừa một cách vô cùng bình dị.
"Chúc mừng năm mới nha."
Lời chúc đầu tiên sau khoảnh khắc chuyển giao năm mới, tôi dành cho Yone.
Nhưng mà......
"Ngủ rồi à..."
Quay sang bên cạnh, tôi thấy nhỏ đã ngủ gục từ lúc nào, tay vẫn còn cầm điện thoại.
Thấy gọi dậy thì cũng tội, nên tôi cứ để nằm ngủ trên sofa.
Khuôn mặt lúc ngủ của nhỏ lúc nào cũng xinh đẹp đến mức khiến tôi thấy tức anh ách.
"Năm nay cũng mong được giúp đỡ nhé... Yone."
Khẽ thì thầm, tôi đi về phòng ngủ của mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn