Chương 141: Chương 138: latent kingdom Ⅲ
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~18 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 4: Theo Đuổi Giấc Mơ Lần Thứ Hai
『Cái quái gì vậy!? 』 ーVãi thật ーKẹp cả trước lẫn sau thì chịu ーCái đó có cách nào né không vậy ーChắc không đâu ーCó vẻ vô phương cứu chữa rồi ーMà việc trụ lại cũng chua lắm đúng không?
ーLại còn phải xài Skill nữa chứ
"Cái này thì đúng là ảo ma thật."
Dù sao thì ở trận Kamui, đa phần các đòn tấn công về mặt lý thuyết đều có thể né được.
Nhưng lần này thì khác.
Đầu tiên là câu hỏi "Có né được không?", tôi không thể đưa ra một cái gật đầu chắc nịch được.
Thậm chí, thà chấp nhận luôn sự thật là kiểu gì đòn đó cũng trúng mục tiêu cho xong.
『Tính sao đây? Làm tiếp không? 』
"Thời lượng stream cũng kha khá rồi... Thử thêm một mạng nữa xem sao."
Thú thực là tôi chẳng mong tìm ra cách đối phó gì ở đoạn đó đâu, lết được đến đó thôi đã là kỳ tích rồi.
Cơ mà, tôi lại có một ý tưởng khá thú vị.
"Lần tới lúc Mina dùng gia hộ, tôi cũng sẽ nấp vào trong đó."
ーRa là chui vào chung được à ーỒ~ ーĐược đấy ーĐúng là cách này thì đỡ tốn Skill Nói thẳng ra thì tôi không nghĩ đây là một cách giải quyết triệt để.
Cùng lắm chỉ là chống cháy tạm thời thôi, muốn phá đảo thì vẫn phải tính kế dài hơi hơn.
『Senrei no Kago - Tẩy Lễ Gia Hộ!! 』 Tôi nhanh chóng lọt thỏm vào trong vùng không gian mà Mina vừa giăng ra.
Nhờ vậy mà tôi cũng bình an vô sự.
"Được rồi, từ đoạn này phải căng não đây."
Khởi đầu là một màn đọ tốc độ.
Reserus chuyển sang đánh cận chiến, vung vẩy thanh đoản kiếm tấn công tới tấp.
Tôi buộc phải phản ứng cực nhanh trước những nhát chém ấy.
Có vẻ thử thách khó nhằn nhất bây giờ không phải là gây sát thương, mà là làm sao để sống sót qua giai đoạn này.
『Bắt đầu từ đây này... 』 Cuối cùng thì bức tường cao ngất ngưởng cũng đã hiện ra trước mắt chúng tôi.
Hàng ngàn vạn thanh kiếm lơ lửng quanh Reserus đồng loạt chĩa mũi nhọn về phía này.
Những thanh kiếm với khả năng khóa mục tiêu ấy nhanh chóng tiễn Mina lên bảng đếm số.
Cái này thì vẫn nằm trong tính toán.
"Rồi..."
Vừa chạy thục mạng để né đòn, tôi vừa hướng mắt về phía trước, nơi có một thiếu nữ đang đứng.
Reserus.
《Bắt đầu nào. Phán quyết. 》 Cô ta lao đến áp sát tôi với một tốc độ kinh hoàng chưa từng thấy.
Ngay trong khoảnh khắc cô ta chuẩn bị vung kiếm...
"Né Tránh!"
Tôi lập tức kích hoạt kỹ năng tối thượng của Evader.
Và chiến thuật đã thành công rực rỡ, tôi vượt qua được Phase này.
Bầy kiếm bám riết lấy tôi nãy giờ bỗng khựng lại ngay trước mặt Reserus rồi tan biến.
"Từ đoạn này trở đi là mù tịt rồi đây..."
Việc Mina "nằm xuống" là điều bất khả kháng.
Tôi cũng chẳng kỳ vọng sẽ tiến xa hơn được nữa, chỉ đơn giản là muốn xem thử phía trước có gì thôi.
《Hô. Sống sót được đòn đó cơ à. Nhưng từ giờ thì sao đây? 》 Reserus bật nhảy lên không trung.
Ngay khoảnh khắc đó, một đôi cánh mọc ra từ lưng, đưa cô ta bay vút lên cao.
《Nếu mặt đất không làm khó được ngươi thì để ta tấn công từ trên trời vậy. 》 Thú thật, tôi cứ đinh ninh cùng lắm là cô ta lại cho mưa kiếm trút xuống thôi.
Nhưng thực tế lại đi chệch hoàn toàn so với trí tưởng tượng của tôi.
"Hả?"
Cảm nhận được mối nguy hiểm cận kề, tôi vội vàng thủ thế.
Thế mà chỉ trong chớp mắt, cô ta đã lao ập xuống chỗ tôi.
Tôi dồn hết sức bình sinh gạt phăng đòn đánh, cô ta lại lập tức bay ngược lên không trung.
"Cái đéo gì vậy quá."
Hiển nhiên là Evader làm gì có cánh mà bay, nên tôi chỉ còn nước đứng dưới đất chịu trận.
『Ảo ma quá... 』 Reserus lao xuống tấn công dồn dập khiến tôi phải đỡ đòn liên tục.
Khổ nỗi tốc độ của cô ta vượt quá giới hạn thị giác của tôi, thành thử ra có vô số lần phải dựa vào trực giác để đỡ đòn.
"Toang rồi."
Chỉ cần phản xạ chậm một nhịp thôi là bay sạch nguyên thanh HP chứ chẳng chơi.
Thế nhưng, tốc độ tấn công của cô ta lại càng lúc càng nhanh, dần dà tôi bắt đầu nghi ngờ không biết mình có theo kịp được nữa không.
Tôi liên tục di chuyển, cố gắng câu kéo chút thời gian dựa vào khoảng cách di chuyển của đối phương để cầm cự, thì đột nhiên Reserus ngừng lại.
《Hàng ngàn tia sáng thắp lên lưỡi kiếm. 》 Cô ta cầm thanh kiếm trên tay.
《Cùng với ánh hào quang tồn tại nơi vô danh. 》 Mũi kiếm bắt đầu tỏa sáng, sắc đỏ bao trùm lấy không gian từ nãy đến giờ dần nhạt đi.
《Nơi nào có ánh sáng, nơi đó ắt có bóng tối bủa vây. 》 Sâu thẳm bên trong lưỡi kiếm, một thứ tựa như hố đen bắt đầu hình thành.
《Nơi nào có ánh hào quang, nơi đó ắt có bóng tối ngự trị. 》 Và rồi, Reserus đứng chặn ngay trước cái hố đen ấy.
《Tuyệt vọng đi ngược lại với hy vọng, chỉ mãi lang thang trong màn đêm tăm tối. 》 Thanh kiếm duy nhất rời khỏi tay cô ta, 《Hãy để ta dẫn lối tới sự tuyệt vọng đó. 》 Mũi kiếm chĩa thẳng về phía này.
『Không đùa được đâu...? 』
"Chắc chắn là không đùa được rồi."
Ánh sáng chói lòa làm tôi không thể nhìn rõ hình dáng cô ta.
Chỉ thấy một cái bóng đen ngòm, và mũi kiếm đang chĩa thẳng vào mình.
《Tan biến đi. 》 Ngay khi câu nói ấy cất lên, tôi cảm thấy tai mình ù đi.
Một cảm giác nguy hiểm chưa từng có.
Đến mức tôi lầm tưởng rằng những sự kiện trong game đang trực tiếp tác động đến thế giới thực.
Khi vừa kịp giương thanh đoản kiếm lên, thì cơ thể đã bị thanh kiếm kia xuyên thấu tự lúc nào.
"Không không, cái đó thì chịu."
ーNhanh vãi đạn ーChả nhìn thấy cái mẹ gì ーQuái vật ーNhanh quá không nhìn kịp ーLúc nhận ra thì đã nằm rồi
『Nhưng mà bọn mình cũng tiến được xa phết rồi đúng không? 』 ーTạm thời thì là người đi xa nhất rồi đấy ーNhưng mà từ giờ đến cuối còn bao xa thì chịu ーThanh HP cũng không tụt tí nào ーChắc là vẫn còn cách giải quyết
"Quả này chắc phải rủ thêm người để vạch chiến thuật rồi."
Vừa lúc tôi định rủ thêm Rasuka-san thì...
『latent kingdom... Công nhận đáng sợ thật. Bọn mình chủ quan quá. 』 Nói thật thì tôi cũng vậy.
Tôi từng nghĩ rằng những giới hạn trong một con game cũng chỉ đến mức đó thôi.
Nhưng mà, nếu game đã thiết kế cho phép phá đảo thì chắc chắn phải có mánh khóe nào đó.
『Tui muốn phục thù quá đi mất. 』
"Cũng được... Hôm nào rảnh tôi gọi."
Lần tới tôi muốn đánh với tổ đội đông người hơn.
Nhiệm vụ lần này không giới hạn bắt buộc đi solo.
Với tổ đội tối đa 4 người, chắc chắn sẽ có nhiều không gian để triển khai các chiến thuật đa dạng hơn.
"Vậy, hôm nay kết thúc tại đây nha~ Có thông báo gì không?"
『A! Tui nói một chút được không? 』 Tôi im lặng thay cho lời đồng ý.
『Ờm thì, ngày kia tui sẽ ra mắt single! Có stream dịp đó luôn nên mọi người nhớ ghé nha! 』
"Single!?"
ーUwoooooo ーTuyệt vờiiii ーĐỉnh quá ーKhác biệt đẳng cấp luôn ーGiá mà Nesui cũng hát thì ngon~
『Thực ra sắp tới là kỷ niệm 3 năm debut của tui đó! Nên tui định ra mắt bài hát để ăn mừng! 』 Đã hoạt động được 3 năm rồi cơ à... Quả là một Senpai đáng kính. Nghĩ vậy, tôi bỗng lỡ miệng thốt lên:
"Hay là tui cũng làm thử mấy cái Cover nhỉ."
ーTới rồiiiiii ーXin cảm tạ ーYayyy ーChốt kèo rồi nha ーktkr
"Á, chết dở."
『Cố lên nha! Có gì khó khăn cứ tìm tui, tui tư vấn cho! 』
『À, sắp tới Arken có buổi stream tụ tập đông người lắm, ông có muốn làm khách mời không? 』
"Hả?"
ー????????
ーHong hiểu mô tê gì luôn kkk (kusa) ーNước đi này hơi khó hiểu nha
"Chuyện đó... có ổn không vậy?"
Một lời mời đột ngột thế này thì không thể nhắm mắt nhận lời bừa được.
Dù gì đây cũng là chuyện liên quan đến doanh nghiệp khác.
『A, không sao đâu. Nghe bảo giám đốc công ty tui muốn mời ông đó. 』
"Giám đốc bên cô rảnh rỗi thế."
ーCỏ ーCỏ ーBuồn cười vãi ーChẳng hiểu kiểu gì
"Ờ thì, tôi cũng muốn giao lưu với bên Arken lắm nhưng buổi stream đó chắc không tham gia được đâu~" Tham gia cái đó thì chẳng khác nào đu dây điện sát ranh giới bị ném đá.
Tôi không ngốc đến mức tự đâm đầu vào mấy chỗ dễ rước họa vào thân.
『Tiếc ghê~ Nhớ chiếu cố mấy đứa Kouhai của tui nha. 』
"À, vâng."
『Vậy thì kết thúc buổi stream tại đây nha! Mọi người vất vả rồi~』
"Otsunesu~" ーOtsu ーOtsunesu~ ーQuả này chốt kèo rồi nhé ーBiết ơn vãiiii ーOtsunesu!
ーHóng buổi sau quá ーChắc tui lọt hố Nesui luôn quá ー↑Cảm ơn nha Cuối cùng thì buổi stream đầy căng thẳng với người của doanh nghiệp khác cũng kết thúc tốt đẹp.
Việc không phá đảo được latent kingdom cũng để lại trong tôi đôi chút tiếc nuối.
Nên chắc một thời gian nữa sẽ cố gắng cày cuốc để xử đẹp nó mới được.
Nhưng trước đó thì phải quay lại với...
Cảm giác như có cả núi bài toán đang chờ giải quyết vậy...
Tôi thầm nghĩ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn