Chương 159: Chương 156: Trận Chiến Của Các Legend
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~14 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 4: Theo Đuổi Giấc Mơ Lần Thứ Hai
"Bên tôi bật cam rồi nha~"
『Em cũng ok rồi nha~』
『Mình cũng bật rồi. 』
『Tôi cũng xong rồi. 』
"Tốt. Vậy chiến thôi."
Một trận phân thắng bại duy nhất.
Hơn nữa, lâu lắm rồi mới được bắn với cả bọn.
Dù ít nhiều vẫn nắm được đặc điểm lối chơi của từng người, nhưng tôi không dám chắc mình có thể thắng hay không.
"Vậy, mọi người tắt mic rồi bắt đầu nhé!"
Vốn dĩ có ý kiến đề xuất dùng map thường mọi người hay chơi, nhưng 4 người mà ném vào cái map rộng như thế thì chán òm.
Thế nên chúng tôi quyết định chọn một map nhỏ hơn chút.
"Chà, không biết mình có thắng nổi không đây?"
Trước mắt, vũ khí tôi chọn là Sniper và SMG.
Bỏ Shotgun thì cũng tiếc, nhưng với đối thủ như vầy mà chơi cận chiến thì toang nặng.
"Hừm~. Chắc là sẽ có người ở đây."
Tôi đoán endm sẽ chọn một vị trí tương đối an toàn.
Hoàn toàn dựa trên kinh nghiệm thôi, lucus chắc sẽ ở khu vực sau núi khó di chuyển, còn wart thì sẽ chiếm vị trí cao.
Hừm. Có quá nhiều chỗ nảy ra trong đầu, không khoanh vùng nổi.
"Trước mắt, cứ chiếm khu vực trung tâm bo đã."
Tôi muốn ở vị trí có thể sẵn sàng nổ súng vào 3 người kia bất cứ lúc nào.
Nghĩ là vậy, nhưng ngay khi vừa đặt chân đến một khu phố, tôi lại đụng ngay kẻ địch tồi tệ nhất.
"Uwa... endm à."
Nói thẳng ra thì gọi cô ấy là đối thủ đáng sợ nhất với tôi trong nhóm này cũng chẳng ngoa.
Có thể nói, tình huống này giống như chiếc khiên vững chãi nhất đối đầu với ngọn giáo sắc bén nhất vậy.
Tuy nhiên, endm sẽ không bao giờ lùi bước trong những tình huống thế này.
Dù có đang quay clip hay không thì chắc tính cô ấy vẫn vậy.
"Có vẻ bị nhắm tới rồi."
Dù hai bên vẫn chưa nổ súng, nhưng đối phương cũng đang lấp ló nhìn về phía này.
Chính vì nếu lùi bước lúc này sẽ bị ép chết mất, nên tôi chỉ còn cách khô máu ở đây thôi.
"Lên thôi."
Tôi miễn cưỡng đổi sang khẩu Sniper.
Ngay lập tức, đối phương cũng đưa súng lên ngắm.
Đó là... AR à?
Tôi tặng cô ấy một phát đạn chào hỏi.
Nhưng mà, tấn công từ xa thì khó mà trúng được.
Quả nhiên là trượt, tôi cứ thế xông thẳng lên.
"Không ổn rồi, căng đấy."
Bắn ác thật.
Khoảng cách khá xa mà vẫn bắn trúng toàn những chỗ hiểm.
Vì thế, tôi phải dồn hết tập trung vào việc né đạn nên chẳng thể phản công được.
"Ủa?"
Ngay lúc này, endm lùi lại. Rồi chạy tọt vào một ngôi nhà gần đó.
Chính vì hiểu rất rõ cô ấy, tôi mới đinh ninh cô ấy sẽ dồn lên, đúng là ngoài dự đoán.
Không, có khi lúc này tôi nên ngoan ngoãn giữ khoảng cách thì hơn.
Vừa nghĩ vậy, nhưng hóa ra lý do đằng sau hành động đó lại là một thứ khác.
"Hả!? Đằng sau!?"
Tôi né đòn dựa trên cảm giác suýt soát.
Ngay sau đó, một viên đạn Sniper sượt ngang qua người tôi.
Tôi vội vã quay ngoắt lại, nhưng phía sau chỉ toàn là núi non.
Có điều, khi bật scope lên nhìn, tôi phát hiện ra bóng dáng của một người.
"Kia là... có vẻ là wart."
Không ngờ em ấy lại bắn từ tít chỗ đó mà chẳng chút do dự.
Và rồi, ngay khoảnh khắc tiếng súng vừa dứt, endm lao ra trở lại.
Đừng nói là cô ấy cũng nhìn thấy nhé?
Khoan khoan, bộ trong cái trận này toàn tộc người Masai mắt tinh hay sao vậy?
Nói chung là, để tránh bị bắn lén từ sau lưng lần nữa, tôi cũng vội chạy vào một tòa nhà gần đó.
Nhưng, có vẻ như muốn dứt điểm luôn ở đây nên endm xông tới.
"Đánh trong nhà thì dở rồi..."
Vốn dĩ không gian để né đã quá hẹp.
Có điều, ngôi nhà này hình như có một khu vực kiểu như ban công, có thể từ đó thoát ra ngoài.
Chắc chắn là phải dùng tới nó rồi.
"Chà, tới thật này."
endm lập tức lao vào trong nhà.
Rồi cứ thế chạy thẳng lên tầng 2, và cuộc chiến nổ ra.
Aim của cô ấy quả nhiên vẫn cực kỳ đáng sợ.
Sự sắc bén ấy ngày càng thăng cấp qua từng năm.
Dù đã cố gắng hết sức xoay sở né đòn và dùng SMG để bắn trả, nhưng tôi phải liều mạng để không bị dính sát thương nên chẳng thể căn cho chuẩn được.
"Chỗ này... chắc phải tạm lùi lại thôi nhỉ?"
Hoàn toàn không thể tìm được cơ hội phản công.
Cứ mỗi lần nạp đạn là cô ấy lại lùi xuống tầng 1 nên tôi hầu như chẳng rỉa được tí máu nào.
Tôi quyết định lao ra ngoài qua đường ban công.
Nếu vậy, chắc chắn cô ấy sẽ đuổi theo ra ngoài qua đường cửa chính.
Tôi định dùng Sniper nhắm sẵn vào đó để kết liễu.
"Hả!?"
Ai mà ngờ cô ấy cũng cầm Sniper cơ chứ.
Nãy giờ không thấy tấn công từ xa nên tôi cứ đinh ninh cô ấy dùng AR và Shotgun.
Quả thực là nằm ngoài dự đoán.
Hơn nữa, cô ấy chẳng mảy may do dự, nhắm thẳng vào đầu tôi mà nã.
"Ái chà toang."
Tôi né được trong gang tấc.
Cái tốc độ từ lúc chạm mắt cho đến lúc bóp cò thực sự quá ảo.
Không hổ danh là endm.
Trước mắt, tôi tặng lại một viên.
Nhưng cô ấy cực kỳ bình tĩnh lùi nấp vào sau cánh cửa.
"Không, thế này thì chỉ có nước xông lên thôi."
Khẩu Sniper bên kia đang hết đạn.
Nếu vậy, cỡ AR thì có thể né được.
Tôi lập tức lao đến tấn công.
Y như rằng, endm đang bận nạp đạn cho khẩu Sniper.
Pha này dùng SMG đoạt mạng nhanh là đẹp.
"Ngon."
Tôi đã đinh ninh là chắc chắn lấy được mạng rồi.
Nhưng, sự thật lại không phải vậy.
Màn hình của tôi hiện lên thông báo đã bị hạ gục bởi endm.
"Hả?"
Trong khoảnh khắc, tôi chẳng hiểu tại sao mình lại chết.
Ra là vậy, mất một lúc sau tôi mới hiểu ra vấn đề.
Có lẽ cô ấy đã nhận ra rằng nếu cứ đánh bình thường thì sẽ không thể thắng được.
Nên đã tung ra một chiến thuật được ăn cả ngã về không.
Dàn xếp một tình huống khiến tôi phải dồn lên, và rồi đánh cược vào một pha headshot bằng Sniper.
"Chà, không ngờ luôn..."
Quả thật thế này thì cay quá đi mất.
Nếu suy tính kỹ hơn một chút thì đã có thể nhìn thấu rồi.
"Vào màn hình theo dõi xem thôi vậy."
Thua thì cũng thua rồi, hết cách.
Trước mắt cứ theo dõi trận chiến của bọn họ xem sao.
Tóm tắt nhanh thì kèo wart đối đầu với lucus, wart đã giành chiến thắng nhờ đánh lén.
Sau đó, trận chiến giữa wart và endm nổ ra ở giai đoạn cuối game, và endm với khả năng vượt trội hơn đã giành chiến thắng.
Nhưng quả thực, mặt bằng chung trình độ của họ quá cao, còn tôi thì lại sa sút.
Phải luyện tập thêm thôi.
Thế giới chuyên nghiệp vẫn còn khắc nghiệt lắm.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn