Chương 120: Chương 117: Be careful with the truth
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~10 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 2: Quá Khứ
"Có chuyện gì mà lại gọi mình ra tận đây thế?"
Yone vừa nói với vẻ thích thú, vừa vịn tay vào lan can ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.
Trời vẫn chưa tối hẳn, những vệt sáng màu cam của hoàng hôn vẫn còn vương vấn trên bầu trời.
"Xin lỗi nha. Nhưng mà tớ muốn đến đây để nói chuyện."
Nơi tôi đưa cô ấy đến là một địa điểm ngắm cảnh đêm ở ngoại ô thị trấn.
Dù khá nổi tiếng nhưng dạo gần đây cũng thưa thớt người qua lại.
"Tớ... vẫn nhớ như in cái ngày Yone biến mất."
Sự thật là cô ấy đã đột ngột biến mất.
Không cần phải nói cũng biết sự đường đột ấy đã khiến tôi hoảng loạn đến mức nào.
"Thế nhưng, vào chính ngày hôm đó, tớ đã thề tại nơi này."
-- Phải rồi.
Cái lúc Yone đột ngột biến mất, và để lại trên giường một bóng hình xa lạ không rõ là ai.
"Kaito này, hay là cháu thử ra ngoài hít thở không khí chút đi. Nếu cần thì bác sẽ đi cùng."
Bác sĩ phụ trách ở bệnh viện đã nói với tôi như vậy.
Tôi không muốn rời xa Yone.
Dù trong thâm tâm muốn gào lên như thế, nhưng kỳ lạ thay, cơ thể lại vô thức cử động.
Lần đầu tiên đặt chân đến nơi này, tôi đã bị khung cảnh bày ra trước mắt cuốn hút một cách kỳ lạ.
"Thế nào. Đẹp đúng không."
"Vâng ạ..."
Có lẽ bác sĩ chọn nơi này vì biết dạo đó tôi đã bỏ bê việc đến trường.
Một khung cảnh tươi mới chưa từng thấy đã hoàn toàn hớp hồn tôi.
"Kaito, từ giờ cháu tính sẽ làm gì?"
Tôi đang rướn người qua lan can ngắm cảnh thì bác sĩ đứng từ phía sau lên tiếng hỏi.
"Cháu... không muốn trở thành gánh nặng cho bất kỳ ai nữa."
"Ý cháu là sao?"
"Chỉ vì cái sở thích ích kỷ mà cuộc đời của một người đã bị hủy hoại. Cháu sẽ mang theo tội lỗi này, dành phần đời còn lại để chuộc lại."
"Cháu hiểu rõ vấn đề đấy chứ."
Bác sĩ nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
"Cháu cũng đã nỗ lực theo cách riêng của mình rồi. Chỉ cần chịu nghiêm túc suy nghĩ về tương lai như vậy là đủ rồi."
Tôi bất giác quay lại và ôm chầm lấy bác sĩ.
Nghĩ về tất cả những gì bản thân đã gây ra.
Một cách rất đỗi tự nhiên, Nước mắt trào ra.
"Cháu... không muốn làm ai phải bất hạnh nữa."
"Ừ."
Bác sĩ chẳng nói lời nào, chỉ lặng lẽ lắng nghe tôi trút bầu tâm sự.
Tôi từ từ buông ra, rồi nắm chặt lấy lan can.
"Cháu sẽ... không để mất bất kỳ ai thêm một lần nào nữa..."
Tôi đã thề như vậy.
--
"Kaito tuyệt thật đấy."
Trong lúc tôi còn đang chìm đắm trong dòng hồi tưởng, cô ấy đã quay sang ngắm nhìn cảnh đêm từ lúc nào.
"Chỉ vì mình mà cậu có thể thay đổi đến mức đó."
"Nhưng đó là việc buộc phải làm mà."
Tôi đưa mắt nhìn Yone.
"Kaito đã luôn vì mình mà phiền lòng. Nhưng mà, thế này là được rồi."
"Nhưng..."
Tôi vừa định lên tiếng thì Yone đã quay đầu lại.
"Kaito này, nếu thực sự quan tâm đến mình, thì không cần phải tự mình gánh vác mọi thứ đâu."
"Đâu phải lỗi do một mình Kaito. Với lại, Kaito cũng là một người trưởng thành đang theo đuổi ước mơ bản thân cơ mà."
"Thế nhưng, chính vì theo đuổi ước mơ, nên giờ mới thành ra thế này."
Tôi tránh ánh mắt của cô ấy.
Cho dù thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không thể đứng chung một vạch xuất phát với cô ấy được.
Bởi vì tôi không có tư cách đó.
"Kaito."
Yone gọi tên tôi bằng một chất giọng vô cùng dịu dàng.
"Người lớn ai chẳng có lúc mắc sai lầm. Huống hồ hồi đó tụi mình mới học cấp 2. Chỉ cần sai lầm giúp bản thân trưởng thành hơn là được rồi mà."
Tôi từ từ ngước lên nhìn Yone, nhưng cô ấy đã quay lưng lại với tôi.
"Bởi vì, mình đã quyết định sẽ luôn ủng hộ Kaito mà."
Bóng lưng của cô ấy lúc nào cũng thật mạnh mẽ.
Người mà tôi luôn lấy làm hình mẫu để hướng tới, chính là một người như vậy đấy.
Điều đó cho đến tận bây giờ vẫn không hề thay đổi.
"Nè, chụp chung một tấm ảnh đi."
Yone cầm điện thoại bằng tay trái rồi quay lại nhìn tôi.
Nơi khóe mắt cô ấy dường như còn đọng lại chút nước mắt.
"Để truyền lại cho mình 'hiện tại' nữa. Nhé?"
Tôi lặng lẽ gật đầu.
Cô ấy đã hoàn toàn chuẩn bị tinh thần.
Có lẽ Yone nghĩ rằng chỉ cần truyền lại ý chí cho bản thân mình của tương lai là được.
Dù chẳng biết cô ấy sẽ dùng cách nào để truyền đạt.
Nhưng nếu là Yone, chắc chắn cô ấy sẽ làm được, đúng không?
Một niềm tin vững chắc len lỏi trong tôi.
Rốt cuộc thì tôi chẳng hỏi được gì thêm.
Nhưng có lẽ thế này cũng ổn rồi.
Tác dụng của thuốc chắc vẫn chưa hết đâu nhỉ.
Tôi tự nhủ với lòng mình như vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn