Chương 106: Chương 103: change is sudden
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~10 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 2: Quá Khứ
"Này, cậu bắt đầu làm VTuber rồi đúng không?"
Cô ấy bồi thêm một câu như thể muốn dồn tôi vào đường cùng.
Tôi bất giác im bặt.
Cảm giác như bị điểm trúng tử huyệt vậy.
"Ủa, tôi có kể cậu nghe vụ này rồi à?"
Phải hỏi lại cho chắc ăn.
"Không, tớ chỉ linh cảm vậy thôi."
Nói rồi Fuuka hí hoáy gõ gì đó trên máy tính.
Tò mò không biết cô nàng tính làm gì, tôi ngó từ phía sau thì thấy,
"Shirokai Nesui nhỉ. Chắc là người này đúng không?"
Xem ra không thể lấp liếm được nữa rồi.
Mọi thứ đều đã bị nhìn thấu.
"Đúng là vậy... nhưng sao cậu biết?"
Dạo gần đây tôi cũng đâu có liên lạc gì với Fuuka.
Mà Yone chắc chắn cũng sẽ không nói ra đâu.
"Lối chơi y hệt nhau."
À, ra là vậy.
Cô ấy vốn đã biết tôi là blanc.
Chính vì lối chơi quá giống nhau nên cô ấy mới nhận ra Shirokai Nesui và tôi là cùng một người.
"Giống đến mức đó cơ à?"
"Ừ. Thậm chí có những người khác cũng nhận ra rồi đấy."
"Thật luôn……………"
Sốc thực sự.
Vì bản thân tôi cứ đinh ninh là mình đã che giấu khá kỹ rồi, nên khi biết sự thật này tôi không khỏi bàng hoàng.
"Cơ mà, vụ này có dễ gây bão mạng không?"
"Không đâu, chỉ đang bàn tán xem liệu tân binh bí ẩn Nesui có phải là blanc hay không thôi.
Ngược lại, mọi người còn đang thở phào nhẹ nhõm vì Nesui không phải là cheater đấy chứ."
"Vậy à."
Dù hơi sốc một chút, nhưng tôi vẫn muốn tránh làm ảnh hưởng đến HESKAL hết mức có thể.
"Cậu nghĩ tôi có nên công khai không?"
Tôi hỏi thêm cô ấy một câu nữa.
"Chắc là nên đấy. Nhưng mà cứ giấu giếm thế này cũng có cái thú vị riêng."
"Muốn làm sao thì tự cậu quyết định đi."
Cô ấy nói vậy.
Lại thêm một rắc rối nữa rồi.
Vốn dĩ chuyện của Yone đã đủ khiến tôi đau đầu nhức óc rồi, Thế mà giờ có vẻ cũng đến lúc phải nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề của blanc.
Dù sao thì, tôi vừa miên man suy nghĩ vừa bước ra khỏi nhà Fuuka.
Ngay trước lúc tôi rời đi,
"Đừng có ráng sức quá nhé. Tớ sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ cậu."
Cô ấy đã nói như vậy.
Việc có một người duy nhất bên cạnh để bầu bạn tâm sự những lúc thế này quả thực là một điều đáng quý.
Bình thường thì có lẽ nên bàn bạc với phụ huynh.
Nhưng tôi có cảm giác ba mẹ của Yone đã hoàn toàn cạn tình với chính con gái ruột của mình rồi.
Từ lúc gọi điện xong đến giờ cũng bặt vô âm tín.
Tôi đã cẩn thận gửi mail thông báo kết quả chẩn đoán, nhưng thứ nhận lại chỉ là: 〈Vậy à. Cô để Kaito-kun tự quyết định đấy〉 Chỉ vỏn vẹn một dòng như thế.
Còn ba mẹ tôi thì thậm chí còn chẳng thèm liên lạc luôn.
Có lẽ cả hai chúng tôi đều đã lớn lên trong những gia đình rắc rối như vậy.
Trời đã nhá nhem tối khi tôi về đến nhà.
Có vẻ Yone vẫn chưa về, nên tôi tự hỏi không biết làm gì bây giờ.
"Chơi game chút vậy……………"
Tôi lê bước về phía căn phòng chơi game đầy hoài niệm.
Khi đã yên vị trong phòng, tôi chăm chú nhìn vào màn hình.
"Đồ cổ hơn mình tưởng nhỉ."
Chà, đồ đạc xài bao nhiêu năm trời thì cũ đi cũng là điều hiển nhiên.
Thế mà hồi đó mình lại dùng cái dàn máy này để đi chinh chiến với thế giới cơ đấy.
"Chơi thử chút vậy."
Tôi bật màn hình và khởi động PC bên cạnh.
Cùng với âm thanh quen thuộc, màn hình chính hiện lên.
"Nhớ ghê……"
Hòa cùng cảm giác hoài niệm khó tả, tôi khởi động 【world war】.
Tự hỏi không biết có còn đồ nghề không, tôi mở tủ ra thì thấy, Vẫn còn một bộ bàn phím và chuột ở đó.
Không phải là bộ tôi hay dùng nhất, mà chỉ là đồ dự phòng thôi.
Chẳng thể ngờ lại có lúc lôi ra xài vào cái thời điểm này.
"Làm vài ván thôi."
Cắm chuột vào, đã lâu lắm rồi tôi mới lại cầm chuột kiểu này.
Lâu không đụng tới, không biết tay nghề có bị lụt không nữa…………….
Đến lúc nhận ra thì đồng hồ đã chỉ 7 giờ tối.
"Đã muộn thế này rồi cơ à……………."
Có vẻ đã chơi hơi lố, nghĩ vậy tôi bước ra phòng khách.
"A," Hình như Yone đã về từ lúc nào.
Nhưng nhỏ không phản ứng gì, chỉ đang nằm ngủ ngon lành.
Chắc là Yone cũng thấy nhớ căn nhà này nên mới ngủ say như vậy nhỉ?
Nghĩ vẩn vơ vài chuyện linh tinh, tôi với tay tắt điện.
Cũng buồn ngủ rồi, đi ngủ thôi.
Giường chiếu thì đã chuyển hết sang nhà mới lúc dọn đi rồi, nên giờ làm gì có chỗ nào tử tế để ngủ.
Thôi thì, chắc hôm nay phá lệ xíu cũng chẳng sao.
Tôi nằm xuống ngủ cạnh cô ấy.
Thế nhưng, ngày hôm sau.
Lại thêm một tình huống khẩn cấp nữa ập đến.
Yone mãi không chịu tỉnh dậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn