Chương 148: Chương 145: Vòng 2
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~13 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 4: Theo Đuổi Giấc Mơ Lần Thứ Hai
"Ồ~ đi cũng khá mượt đấy chứ" — Không, nhanh quá — Phớt lờ luôn tiếng hét của hai đứa kia kìa — Cười xỉu — Nhanh thật đấy Việc cắt đuôi con quỷ bên trong khu chung cư này khá là khó.
"A~ nó đuổi theo tận tới đây à" Tôi đã thử đủ mọi cách, nhưng bất ngờ là nó vẫn bám theo dai dẳng. Dù có kéo giãn khoảng cách kha khá rồi mà nó vẫn cứ đuổi theo sát nút.
"Ế~ vậy là sai điều kiện rồi à...?"
— Ồ — Nhận ra hay đấy — Tới rồi — Không hổ danh — Ồ~
"Có vẻ tôi đoán đúng rồi nhỉ?? Triển thôi" Chà, nghe nói tiếng hét hai người kia ồn lắm.
Tôi đang tắt mic bên đó nên cũng chả rõ nữa.
Thử bật lại xem sao.
『Uwaaaaaaaaa』
『Vẫn còn đuổi theo nữaaaaa』 Dù là đang ở trong bóng tối đen đặc, nhưng bộ đáng sợ đến thế cơ à?
"A~ chắc tôi hiểu rồi" Một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi.
Trước mắt, tôi cố gắng kéo giãn khoảng cách với con quỷ hết mức có thể.
Quỷ di chuyển trên cầu thang rất chậm.
Thế nên tôi chạy thục mạng xuống cầu thang để câu giờ.
"Chính là cái này đúng không?"
Mục tiêu mà tôi nhắm tới chính là thang máy.
『Mau lên đi chứ!!!!!! 』 Bị tiếng hét bi thương của Hina hối thúc, tôi bước vào thang máy.
《Hoàn thành Vòng 1》 Dòng chữ hiện lên trên màn hình một cách nhạt nhẽo.
"Ồ~ ra là làm vậy"
『Ngon!!!!! 』
『Ngon, dẹp nghỉ thôi. 』 — Ồ~ — Đỉnh!
— Xử lý mượt quá — Nhận ra lẹ thật đấy?
— Không có gợi ý nào mà qua được, ghê thật
"Cái này đi tới đâu vậy?"
Nghĩ kỹ lại thì, vừa bước vào thang máy là nó đã tự động di chuyển.
Chỉ có điều cái BGM rùng rợn vẫn cứ phát mãi.
"A, dừng rồi" Nơi chúng tôi đến sau khi vượt qua cả đống tầng lầu có tên là,
『Tầng X...? 』
『Gì đây』 Không thể gọi là sân thượng, có lẽ diễn tả là bãi đỗ xe thì đúng hơn.
Bức tường bị khoét thủng, mở ra một không gian rộng rãi trông giống như chỗ đậu xe.
"A, chỗ này phát sáng kìa" Chạy lại gần xem thử, thì ra là một bức thư.
『Ờm, hãy tìm tôi? Cái gì đây. Purimu nghĩ sao』
『... 』
『Ủa? 』 — Hồn lìa khỏi xác rồi lmao — Cười xỉu — Tụt mood tận đáy xã hội rồi — Purimu đúng là bó tay với game kinh dị thật — Cười xỉu, như kiểu tra tấn ấy
"Chà, thử xem Vòng 2 thế nào nào" Dù sao thì trăm nghe không bằng một thấy, cứ đi thử thôi.
Vừa đóng bức thư lại, tầm nhìn bắt đầu vặn vẹo.
Và chẳng biết từ lúc nào, tôi đã quay trở lại căn phòng ban nãy.
《Vòng 2》
"Trước mắt cứ cố lết tới Vòng 3 vậy"
『Cứ vậy điiiiiiii!!!!!!! 』
『... Ừm』 Mà, với cái đội hình này thì làm sao mà phá đảo hết được, nên mục tiêu như vậy là hợp lý rồi chứ gì?
"Vậy... ra khỏi phòng đây" Vòng 2 bắt đầu.
Chà, bối cảnh vẫn không có gì thay đổi, vẫn ở trong khu chung cư ban nãy.
"Hình như nghe thấy tiếng ai đó thì phải" Dù rất nhỏ, nhưng có thể nghe thấy một giọng cười âm u vọng lại.
『Đáng sợ quá điiiiii』
『Sợ quá!!!! 』
"A~ quả nhiên là không xài thang máy được à" Hệ thống báo chưa đủ điều kiện nên hiển nhiên không thể bấm thang máy.
Cụm từ "Hãy tìm tôi" rốt cuộc có nghĩa là gì cơ chứ...
— Trò này nghĩ kỹ lại thì thú vị phết — Chịu khó suy nghĩ là hiểu ngay — Cuốn đấy — Vòng 2 hay lắm
『Cái câu "Hãy tìm tôi" là gợi ý chăng...? 』
『Chắc là vậy rồi~』
"Vậy thì đi tìm cái kẻ xưng 'tôi' đó thôi" Nói là vậy chứ tôi cũng chẳng biết manh mối về địa điểm nằm ở đâu, nên chỉ còn cách cắm đầu đi lòng vòng khắp nơi.
Đồng thời cố gắng tránh xa kẻ địch của vòng này nhất có thể.
Mới nghĩ thế xong, ai dè lại đụng mặt nhanh ngoài dự kiến.
Tạm thời cứ mute mic hai bả lại đã, ok.
"Đúng là phù thủy à" Càng nhìn càng thấy rùng rợn.
Ôm một cái vại, cộng thêm bối cảnh chung cư tối tăm thế này nên có lẽ càng đáng sợ hơn.
— Phù thủy hơ~ — Cảm giác sắp thủng màng nhĩ tới nơi — Mà thủng cmnr — Nesui ơi~ tắt mic mấy bả đi — Lựa chọn sáng suốt đấy — Ồn ào vãi — Cỡ này là thành anti luôn rồi
"Ồ~ kiểu tấn công thế này à" Mụ phù thủy di chuyển bằng cách lơ lửng trên không.
Sau đó mụ hất một thứ chất lỏng bí ẩn từ trong cái vại đang ôm vào người chơi.
Khả năng cao là trúng đòn sẽ game over ngay.
Mà, trước mắt cứ bỏ chạy để thăm dò tình hình đã.
Nãy giờ tôi đang ở tầng dưới, thế nên tôi quyết định cắm đầu chạy lên trên.
Ngay sau đó, Cứu với Một giọng nói thều thào vang lên.
Càng lên cao âm thanh càng rõ dần, và khi lên tới tầng cao nhất, tôi nhận ra nó phát ra từ căn phòng ở cuối dãy.
"A, phòng này vào được" Trong lúc mụ phù thủy vẫn đang rượt đuổi phía sau, tôi lao tọt vào trong phòng.
Ở bên trong là hai đứa trẻ.
"Có đứa nào ở đây này"
『Sợ quá điiii』
『Chết dở rồiiiii』 Tại mấy bả ồn quá nên tôi không nghe rõ, nhưng BGM lần này toát lên vẻ rùng rợn khác hẳn so với Vòng 1.
Nếu game có bán OST chắc tôi mua luôn đấy.
"Thử bắt chuyện xem sao" Tôi chạy lại gần hai đứa trẻ.
Có vẻ như mụ phù thủy không thể vào phòng nên tôi có thể từ từ lắng nghe cốt truyện.
『Ờm gì đây, hãy đưa chúng cháu đến nơi an toàn, tụi nó bảo vậy này』
"Nơi an toàn à... Nhắc tới thì quả nhiên là phải dùng thang máy để lên tầng trên rồi."
『Đúng vậy! 』
"Thế đi thôi nhỉ"
『Nhanh vậy!? 』
『Chờ đã Nesui từ từ hẳn đi! 』
"Nào~" Bỏ ngoài tai lời khẩn cầu, tôi lao ra khỏi phòng.
Thang máy có vẻ như chỉ dừng ở một số điểm cố định, và lần này là ở tầng 1, tức là tầng trệt.
"Sao tiếng mụ phù thủy nghe to thế nhỉ."
Có vẻ mụ ta ở gần hơn tôi tưởng, vừa lùi lại một chút là bị phát hiện ngay.
Trước mắt cứ cắm đầu chạy xuống cầu thang cái đã, nhưng mà.
"Ủa, sao nhanh thế?"
Tốc độ rõ ràng đã tăng lên.
Đã vậy phạm vi tấn công còn rộng hơn nữa.
Cuối cùng, cuối cùng cũng tìm thấy rồi Ngay khi loáng thoáng nghe thấy âm thanh đó, tôi bất chợt ngoái đầu lại nhìn.
『Gyaaaaaaaaaaaaaaaaa』
『Uwaaaaaaaaaaaaaaaaa』 Không ngờ mụ ta đã lù lù ngay sát sau lưng, thế là game over.
— Bất cẩn rồi w — Quả đó giật mình thật sự — Nesui đéo thèm giật mình luôn mới sợ — Công nhận — Sức đề kháng ghê thật
"Ây da~ đùa à~"
『Hộc, sợ muốn chết. 』
『Chuẩn~ Nhưng mà tui phát hiện ra một chuyện! 』 Purimu có vẻ như muốn nói điều gì đó.
"Chuyện gì?"
『Giống hệt Hansel và Gretel nhỉ』 Công nhận.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn