Chương 113: Chương 110: Sometimes taking a breather brings happiness
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~11 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 2: Quá Khứ Bầu trời đã nhuộm một màu đỏ rực.
Có vẻ như tôi đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
Bất chợt nhìn sang bên cạnh, tôi thấy có một tờ giấy đặt trên bàn.
《Chào buổi sáng. Tớ về trước đây. Fuuka》 Có vẻ như Yone vẫn chưa tỉnh lại.
Không phải là không có khả năng nhỏ sẽ tỉnh lại trong ngày hôm nay.
Thế nhưng, việc sắp xếp lại cái mớ bòng bong trong đầu tôi lúc này cũng là một điều vô cùng cần thiết.
"Vậy, mai lại đến thăm nhé."
Tôi nói với Yone đang say giấc nồng rồi lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh.
Về đến nhà, dĩ nhiên chẳng có ai ở đó cả.
Mọi khi vẫn có Yone ở nhà, nay nhỏ không có mặt càng khiến căn nhà trở nên im ắng lạ thường.
Ở một mình cũng chẳng có gì đặc biệt để làm.
Bình thường giờ này chắc tôi đang ngồi chơi game rồi...
Nhắc mới nhớ, giờ mình có thể stream game được không nhỉ?
Tôi vội vã bước vào phòng mình.
Trên bàn là hai chiếc màn hình cùng bộ bàn phím và chuột lúc nãy tôi vừa lôi ra.
Thế này là có thể chơi được rồi đúng không?
Bật màn hình lên, tôi đăng nhập vào kênh stream của mình.
【Bắt đầu phát trực tiếp】 Có vẻ như tôi có thể stream được.
"Làm sao đây ta."
Đúng là hiện tại chuyện của Yone vẫn đang đè nặng trong lòng tôi.
Đáng lẽ tôi phải suy nghĩ xem xét đủ thứ chuyện mới phải.
Nhưng mà, thi thoảng để bản thân thư giãn một chút chẳng phải cũng rất quan trọng sao?
Thật may là hiện tại thứ duy nhất tôi có thể làm là đóng vai blanc.
Chắc là... làm một buổi stream sau khoảng thời gian dài vắng bóng vậy.
Tôi chuẩn bị xong xuôi rồi nhấn nút bắt đầu phát trực tiếp.
【Buổi stream game đã lâu không gặp của blanc】 — Đường đột quá zậy!?
— Đã lâu không gặp aaaa — Tui chờ bữa giờ luôn á!!!!!!!
— Cuối cùng cũng tới — Tín hiệu tái xuất giang hồ à?
— Hoài niệm ghê
"Vậy là, blanc đây! Đã lâu không gặp mọi người!!"
Tính ra cũng bỏ bê cỡ nửa năm rồi thì phải.
Cảm thấy hơi có lỗi với khán giả một chút.
"Stream trở lại sau một thời gian dài, nhưng chắc vẫn là 【world war】nhỉ."
Tựa game này. Dù không có kính VR thì vẫn chơi được.
Bình thường tôi cũng hay chơi kiểu không cần kính nên cũng khá quen tay.
Chỉ có điều là chưa quen xài bàn phím với chuột nên hơi lo khoản đó thôi. [note97529]
"Nên nhảy xuống đâu đây ta."
— Nãy giờ ổng lặn mất tăm đi đâu thế — Thiệt sự luôn — Tự dưng nghỉ vô thời hạn mà — Tin đồn nói ổng là cái đó đó — Khéo ổng đi làm VTuber rồi cũng nên — Đâu ra chuyện hoang đường thế Nhắc mới nhớ, lúc thông báo tạm ngừng hoạt động, tôi chẳng nói rõ ràng gì cả.
Chỉ lấy lý do bận rộn làm cái cớ thôi.
Ăn nói thiếu muối quá nên chắc cũng có người lờ mờ đoán ra rồi cũng nên.
Có khi chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Bữa nào rảnh rỗi phải suy tính kỹ vụ này mới được.
"Chà, dạo này việc học hành hơi bị quá tải ấy mà."
Tôi quyết định bịa đại một lý do như thế.
"Vừa đi học vừa stream khó cân bằng lắm."
Mấy người chơi chuyên nghiệp xung quanh tôi đa phần đều làm rất tốt cả hai việc đó.
Nên tôi thực sự rất nể phục họ, lại còn chơi game siêu giỏi nữa chứ.
So với họ thì tôi vẫn còn kém xa.
Thực tế là từ dạo đó tôi chẳng thèm đụng vào Rank, nên giờ còn chả có tên trên bảng xếp hạng nữa là.
"A, có địch kìa."
Vì Rank đã bị reset nên hiện tại tôi đang ở mức Rank thấp nhất.
Chắc là vẫn dễ xơi thôi, nhưng thi thoảng cũng sẽ có mấy cao thủ đang ẩn mình ở mức này.
"Ngon~!"
Chà, chỉ cần hạ gục đối phương trước khi bị bắn là chẳng có vấn đề gì.
Tôi dùng Sniper hạ gục đối thủ gọn gàng.
Cứ tưởng trải qua bao nhiêu chuyện thì phong độ sẽ bị giảm sút, nhưng xem ra cũng không đến nỗi nào.
— Khét lẹt — Độ ổn định ghê thật — Quả nhiên là ổng nên đi đánh giải mà — Cỡ blanc thì chắc vẫn múa tốt — Tui nghĩ ổng ăn chặt — Mong ổng tham gia giải
"Giải đấu à."
Quả nhiên là không thể chạy trốn khỏi hai chữ giải đấu được.
Thế nhưng, tôi không hề muốn dẫm lại lên vết xe đổ đó một lần nào nữa.
Nên hiện tại bản thân không muốn tham gia.
"Chắc là hơi khó ha."
Vẫn tiếp tục đánh trống lảng.
Đến cuối cùng, tôi vẫn nhận ra mình phụ thuộc vào Yone nhiều đến nhường nào.
Bất cứ chuyện gì cũng đều có bóng dáng của cô ấy.
Vì là một sự hiện diện quá đỗi quan trọng đối với tôi, nên đành chịu thôi.
"A, địch."
Khi tôi vừa nhận ra thì có vẻ đối phương cũng đã phát giác.
Chúng chĩa súng về phía tôi và bắt đầu xả đạn.
Nếu là AR thì tôi vẫn có thể né được đôi chút.
Và rồi, ngay khoảnh khắc đối phương khựng lại, tôi lập tức phản công bằng Sniper.
Chỉ một viên là tiễn chúng lên bảng đếm số.
"Nhưng mà, tên này cũng mạnh phết đấy."
Tuy tôi né được trong gang tấc, nhưng đường đạn của hắn vô cùng chuẩn xác.
Không biết có phải do tên này quá mạnh hay không, nhưng lượng người còn sống đang dần giảm bớt.
"Dù sao thì cũng phải hạ hắn thôi."
Dần dà, những suy nghĩ về Yone trong đầu tôi tạm thời lắng xuống.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn