Chương 101: Chương 99: Chuyện Chưa Từng Kết Thúc
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~10 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 1: Thời kỳ Bùng Nổ của VTuber
"Tôi về rồi đây."
Trời vẫn đang nhá nhem tối, tôi đã về đến nhà.
Khác hẳn với căn biệt phủ sang trọng quá mức của Mana, đây chỉ là một căn hộ cực kỳ bình thường.
"A, mừng ông về nha~" Và tất nhiên, như mọi khi, Yone đang ở đó.
"Bà ở đây à. Sao đây? Có tính đi ăn gì không?"
"Đi!"
Nói thật là tôi cũng chả còn sức đâu mà nấu nướng.
Mà thi thoảng ra ngoài ăn chắc cũng chẳng ai cằn nhằn gì đâu.
Nhân tiện thì tiền ăn ngoài đa phần đều là do Yone lo.
Dù sao thì cô nàng cũng có vẻ rủng rỉnh tiền tiết kiệm, còn tôi thì lo tiền ăn uống sinh hoạt hàng ngày ở nhà.
Nên chắc gọi là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi cũng được.
"Ông chờ tui chuẩn bị chút nha!"
Nói rồi, cô nàng tất tả chạy về nhà mình.
Nghĩ bụng mình cũng nên sửa soạn một chút, tôi nhìn quanh phòng.
"Ủa?"
Có cảm giác vị trí đồ đạc hơi khác so với mọi khi.
Mà thôi, Yone đời nào lại đi làm mấy chuyện bới móc đồ đạc người khác cơ chứ.
Nhưng mà đúng là lạ thật.
"Chẳng lẽ... nhỏ đó vào phòng mình thật à...?"
Mà phòng tôi cũng có cái quái gì thú vị đâu, thích lục lọi thì cứ việc.
Thôi, càng nghĩ càng đau đầu, tốt nhất là bỏ đi.
Nghĩ vậy, nhưng có một chuyện khiến tôi không thể không bận tâm.
"Quả nhiên là thế……………"
Là phòng chơi game của tôi.
Chiếc tai nghe bị lệch đi một chút, nên tôi nhận ra ngay.
Phòng chơi game của tôi cũng chẳng rộng rãi gì cho cam.
Chắc chỉ đủ chỗ đặt cỡ hai dàn PC là cùng.
"Có sao không trời."
Lo lắng không biết liệu có bị xem trộm gì trong PC không, tôi bèn đăng nhập thử nhưng chẳng thấy dấu vết gì.
Mà có cài mật khẩu đàng hoàng thì làm gì có chuyện dễ bị xem trộm đến thế.
Chắc là cô ấy cũng có lý do riêng nào đó.
Tốt nhất là tôi không nên gặng hỏi thì hơn.
Ngay khi tôi vừa rời khỏi phòng, Yone cũng tới nơi.
"Kaito! Nhanh đi thôi!!"
Nói rồi, hai đứa chúng tôi ghé vào một quán ăn nào đó gần nhà.
Chà, đó là một quán ăn gia đình theo kiểu phổ thông.
Cô nàng đang ăn món cơm cuộn trứng trông cực kỳ ngon miệng.
Vừa ngắm nhìn cô ấy, tôi vừa chậm rãi thưởng thức phần thịt viên của mình.
Bất chợt,
"Nhắc mới nhớ, hôm nay thế nào?"
Giọng cô ấy có vẻ hơi chùng xuống.
"Thú vị lắm. Bà có xem không?"
"Đương nhiên rồi. Phải nói là cả cái HESKAL này đều xem ấy chứ."
Cái HESKAL này rảnh rỗi thế à? Tôi thầm nghĩ vậy nhưng quyết định giữ kín trong lòng.
"Vậy à~ tiếc là không thắng được."
"Vậy sao? Tui thấy ông chơi hay lắm mà. Đánh 3vs4 đến nước đó là đỉnh lắm rồi."
Yone hết lời khen ngợi.
Thôi thì cô nàng thấy vui là được rồi.
"Lần tới chắc chắn sẽ thắng."
"Lần tới tui cũng muốn tham gia cơ."
Giọng Yone nghe có vẻ hơi ghen tị.
"Vậy hả? Vậy bữa nào tôi rủ bà nhé."
Chứ chơi 3vs4 quả thực là địa ngục trần gian, tôi cũng muốn có người lấp chỗ trống lắm.
"Cảm ơn nha!"
Cô nàng lại vui vẻ xúc cơm cuộn trứng ăn tiếp.
"Nè, Kaito. Ông có đang giấu tui chuyện gì không?"
Đúng lúc tôi quay sang nhìn thì cô nàng hỏi một câu như vậy.
"Hả? Làm gì... có chuyện đó?"
Nói thật là có quá nhiều chuyện để giấu, nên tôi còn chẳng biết nhỏ đang nói đến chuyện nào.
"Ể? Ví dụ như là…………"
Ngay lúc Yone định nói tiếp thì điện thoại tôi bỗng rung lên.
"A, có điện thoại. Xin lỗi nha."
Nửa lấy cớ để tẩu thoát, tôi bước ra khỏi quán.
"Alo. Sakamine xin nghe."
『A, Kaito-kun đấy à? 』 Hửm? Giọng nghe quen quen.
Nhưng tôi không nhớ ra là ai.
"Đúng rồi ạ, nhưng mà……………"
『Kỳ nghỉ xuân tới, cháu có về không? 』
"A, dạ có."
Nhắc mới nhớ, từ kỳ nghỉ xuân năm ngoái tới giờ tôi vẫn chưa về đó.
Cứ định bụng sẽ đi, rồi ngoảnh đi ngoảnh lại kỳ nghỉ đông cũng hết vèo.
『Vậy thì, cô có chuyện này muốn nhờ cháu một chút... 』 Và rồi tôi lặng lẽ lắng nghe yêu cầu đó.
Và tôi đã dám chắc một điều.
(Người này, là mẹ của Yone)
『Cháu làm được chứ? 』
"Cháu sẽ cố gắng hết sức ạ……………"
Một nhiệm vụ quá đỗi nặng nề khiến dạ dày tôi lại bắt đầu quặn thắt.
Và rồi, những ký ức tưởng chừng đã đóng băng lại dần dần ùa về.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh rồi bước vào trong quán.
"A, ông xong rồi hả! Người ta gọi có chuyện gì thế?"
"À, ờm, thằng bạn gọi hỏi mượn vở ghi chép ấy mà."
Từ đoạn đó trở đi, tôi gần như chẳng còn nhớ gì nữa.
Nói đúng hơn là, tâm trí tôi đã hoàn toàn bay đi đâu mất rồi.
Tôi chẳng còn chút tâm trí nào để suy nghĩ về bất cứ điều gì nữa.
Trước mắt cứ phải cố gắng thôi……………
Có vẻ như bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời đã ập đến rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn