Chương 121: Chương 118: back abillity
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~14 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 2: Quá Khứ
"Này~, Kaito không chơi game nữa à?"
Đầu buổi chiều, ngay lúc vừa ăn xong bữa trưa và đang đứng rửa bát, Yone bỗng buông một câu như vậy.
"Tự dưng hỏi vậy là sao?"
Tay vẫn không ngừng rửa bát, tôi chỉ tiện miệng hỏi lại. Cô ấy khẽ "Ưm~" một tiếng rồi đáp.
"Tại hiếm khi được xem Kaito chơi game mà."
"A, nghe cậu nói mới để ý."
Chà, giả sử cô ấy có theo dõi buổi stream của tôi đi chăng nữa, thì chắc cũng chẳng mang lại cảm giác giống như được xem trực tiếp ngoài đời.
Điều kiện tiên quyết là tôi không hề lộ mặt, nên nếu chỉ nhìn thao tác tay thì khó mà biết được biểu cảm ra sao.
"Vậy... muốn xem thử không?"
"Ừm!!"
Nói rồi nhỏ hớn hở chạy tót lên cầu thang. Tôi cũng nhanh chóng dọn dẹp khu vực bếp núc rồi đi theo sau.
Vừa bước vào phòng mình, tôi đã thấy Yone ngồi sẵn trên ghế.
"Hóng ghê á~" Nhỏ cất giọng, đôi mắt có phần lấp lánh sự mong chờ.
"Chà, chơi thôi."
Dù hơi lo lắng không biết vắng bóng thiết bị VR thì mình có thể hiện tốt được không, tôi vẫn bật màn hình lên.
Khởi động game, rồi tôi lần lượt kết nối bàn phím và chuột.
"Được rồi, quất thôi nào."
Tôi bắt đầu tìm trận Rank.
"Ủa?"
Yone ngồi bên cạnh đột nhiên thốt lên với vẻ đầy nghi hoặc.
"Sao thế?"
"Rank thấp vậy?"
"À—" Bị soi kỹ thật đấy. Tôi thoáng nghĩ không biết có cách nào lấp liếm cho qua chuyện không, nhưng có vẻ vô vọng rồi.
"Sao lại thế?"
Nhỏ nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt nhạy bén đến mức có cảm giác chỉ cần nói dối là sẽ bị vạch trần ngay lập tức.
"Dạo này tớ bận quá nên có chơi được đâu."
"Cả stream cũng không à?"
"Ừm."
"Ể~" Yone thở dài đầy thất vọng. Tôi định buột miệng bào chữa là do dạo này bận làm VTuber, nhưng sực nhớ ra mình còn chưa từng kể cho cô ấy nghe về chuyện đó. Phiền phức quá, thôi cứ ngậm miệng lại cho xong.
"Sắp vào trận rồi kìa."
"Chờ xíu, mình xuống lấy pudding đã."
Yone bất chợt nói rồi lật đật chạy ù xuống cầu thang.
Nhắc mới nhớ, món yêu thích của cô ấy là pudding nhỉ?
Đến cái việc cỏn con ấy mà cũng không nhớ nổi, tôi tự thấy bản thân mình thật đáng trách.
"Lên rồi đây~" Chỉ chừng một phút sau nhỏ đã quay lại. Yone yên vị trên chiếc ghế bên cạnh và bắt đầu thưởng thức hộp pudding.
"Cậu định ngồi xem như coi giải luôn đấy à?"
"Đúng vậy đó~"
"Haa."
"Có ý kiến gì à!?"
"Không, ý kiến gì đâu..."
Cảm giác lúc này quả thật khó tả thành lời.
Dù sao thì cũng đang đứng trước mặt Yone, tôi muốn thể hiện cho đàng hoàng một chút.
"A, có địch kìa."
Trận đấu vừa bắt đầu chưa được bao lâu, tôi đã phát hiện ra một tên địch ở vị trí cực kỳ hớ hênh. Chắc do đang ở bậc Rank thấp nên chuyển động của chúng cũng rất dễ bắt bài. Ít ra thì những sai lầm nhỏ nhặt sẽ không đến mức phải trả giá bằng cả mạng sống, điều đó cũng coi như là một sự an ủi.
"Okie."
Nói thế thôi chứ vì có Yone đang ngồi ngay cạnh, tôi tuyệt đối không thể để lộ những pha xử lý mù mắt được.
Dùng khẩu Sniper tự tin nhắm thẳng vào đầu đối phương, tôi thành công lấy được 1 kill đầu tiên.
"Ôôôô~" Tốt nhất là tôi cứ nên lờ đi tiếng trầm trồ thán phục vừa lọt ra khỏi miệng cô ấy.
"Kia cũng là địch sao."
Bọn chúng di chuyển cồng kềnh và dễ đoán hơn tôi nghĩ. Tôi nhanh chóng kết liễu mục tiêu rồi chạy tới nhặt vật phẩm. Ấy thế mà, có vẻ một tên địch khác cũng chung suy nghĩ nên đã nẫng tay trên đống đồ của tôi trước một bước.
"Hả? Đồ của tôi bị lấy mất rồi..."
Tôi và kẻ địch đang có sự chênh lệch về độ cao. Và tất nhiên, người chịu bất lợi là tôi.
Chính vì thế, tôi đang định lùi lại thì...
"Ủa? Cậu định bỏ chạy á?"
Cái con người đang ngồi bên cạnh tôi tự dưng lên tiếng rõ to.
"Hể?"
Ôm trong lòng tám phần hoang mang, tôi nhận ra mình chẳng còn cách nào khác ngoài việc lao lên tấn công. Kẻ địch xả AR từ trên cao xuống. Chà, đại khái cũng đúng như dự đoán, tôi di chuyển sao cho hắn không thể chiếm được ưu thế từ trên cao.
"Giờ sao đây ta."
Tôi lẩm bẩm trong khi nấp sau tảng đá.
Một sự thật đơn giản và hiển nhiên, lùi lại lúc này mới là thượng sách.
Vậy mà liếc nhìn sang bên cạnh, tôi lại bắt gặp nhỏ đang làm cái vẻ mặt như thể muốn nói 'Cậu mà dám chạy à'.
Trong lúc tôi còn đang rối rắm chưa biết tính sao thì...
"Này, không xài cái đó à?"
"Cái đó?"
"Thì cái đó đó. Cái trò né đạn ấy."
"À, cái đó."
Quả thực, nếu muốn khô máu ở đây thì chỉ còn đúng một cách đó.
Thôi thì đành đâm lao phải theo lao vậy.
"Biết rồi. Chẳng dám chắc là làm được đâu nhé."
Dù nỗi bất an trong lòng đang phình to, nhưng tôi không thể thoái lui được nữa. Ngay khoảnh khắc kẻ địch núp vào bóng đá để nạp đạn, tôi lập tức xông lên. Hắn nạp đạn xong cũng nhanh chóng thò mặt ra xả đạn.
Trước tiên, tôi nghiêng người né loạt đạn từ bên phải, sau đó tiếp tục luồn lách tránh đường đạn bên trái. Có vẻ tên địch này không có thói quen bắn đuổi theo mục tiêu, nên việc né tránh cũng trở nên khó nhằn hơn đôi chút.
Dẫu vậy, tôi vẫn xuất sắc né hết và dần thu hẹp khoảng cách với hắn.
"Ngon, ngay lúc này!"
Vừa canh đúng thời điểm kẻ địch hết đạn, tôi lập tức sấy thẳng một phát Shotgun vào người hắn.
"Ôôôô~" Yone cũng phải trầm trồ cất tiếng khiến tôi cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Cứ đinh ninh là toang đến nơi rồi, ai ngờ pha đó lại mượt mà thế cơ chứ. Trút được gánh nặng trong lòng, tôi lại tiếp tục di chuyển.
Y như rằng, tiếng súng nổ lúc nãy đã dụ thêm một đám địch khác kéo tới.
"Đông quá đáng..."
Cái đám hễ cứ nghe thấy tiếng súng là máu chiến xông lên quả nhiên không ít. Hậu quả là, có tới tầm 5 đứa đang giao tranh với nhau tại đây. Tôi liền lấy khẩu Sniper ra, bắt đầu đứng từ ngoài rìa tỉa từng đứa một.
Kẻ địch máu chiến nhất đã bị tôi cho nằm xuống đầu tiên. Tiếp đó, một gã đang nhăm nhe định cướp đồ của tên vừa chết cũng bị tôi tiễn lên bảng đếm số.
Khi quân số chỉ còn lại 3, những kẻ đứng gần nhau bắt đầu lao vào tàn sát lẫn nhau. Nhờ vậy, tôi lại dễ dàng làm gỏi tên đang đứng chực chờ để nẫng tay trên con mồi. Giờ thì chỉ việc thịt nốt hai đứa đang bận cấu xé nhau nữa là xong.
"Ngonnn!"
Vậy là ôm trọn 5 kill ngon ơ.
"Hả..."
Tôi khẽ liếc sang ngang, chỉ thấy bàn tay đang xúc pudding của nhỏ đã khựng lại tự bao giờ.
"Kaito... cậu bắn hay hơn mình nghĩ đấy..."
Tôi vừa thầm nghĩ 'cậu tưởng tớ là ai', vừa trả lời lại.
"Đâu đùa được, từng là Top 1 Thế giới đó nha."
Tôi buông một câu tự đắc.
"À quên mất..."
Nhìn bộ dạng cứ như thể cậu ấy quên béng mất chuyện đó thật, tôi không nhịn được mà bật cười khúc khích.
Mang theo quyết tâm bắt buộc phải đoạt Top 1 trận này, tôi tiếp tục càn quét chiến trường.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn