Chương 110: Chương 107: episode3
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~6 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 2: Quá Khứ Tôi ngày càng khép kín bản thân khi lên lớp 9.
Cũng vì là học sinh cuối cấp nên số lần tôi nhờ Yone kèm cặp việc học cũng tăng lên.
Yone thường hay nói với tôi:
"Kaito rõ ràng là có tố chất thông minh mà. Cậu mà chịu khó học thêm chút nữa thì tốt biết mấy."
Đúng là tôi không hề ghét việc học.
Thế nhưng thời gian của tôi đã bị chèn ép bởi thứ cảm giác nghĩa vụ rằng mình phải chơi game.
Chính vì vậy, khi được Yone rủ thi chung vào một trường cấp ba, tôi đã suy nghĩ rất nhiều.
Và rồi vào một ngày trong lúc tôi còn đang trăn trở.
Chuyện đó đột ngột xảy ra.
"Yone? Không sao chứ?"
Yone ngã gục trong nhà.
Ban đầu tôi tưởng cô ấy đang ngủ nên chỉ lay nhẹ, nhưng hoàn toàn không có phản ứng.
Đến lúc này, tôi mới nhận ra tình trạng của cô ấy có điều gì đó bất thường.
Dù muốn gọi người tới giúp nhưng vì quá hoảng loạn nên tôi chẳng biết phải làm gì.
Trước mắt, tôi lướt danh bạ tìm xem có ai đáng tin cậy để nhờ vả không.
Ba mẹ thì rõ ràng là không trông mong gì được rồi.
Người duy nhất tôi có thể dựa dẫm lúc này chỉ có Fuuka.
Tôi vội gọi cho Fuuka.
"Hửm? Chuyện gì?"
Cô ấy đáp lại bằng một câu trống không.
Nhưng khi tôi cuống cuồng giải thích tình hình, tông giọng của cô ấy lập tức thay đổi.
"Cậu đang làm cái quái gì vậy? Gọi cấp cứu mau lên!!!!"
Cô ấy hét lên đầy hốt hoảng, pha lẫn chút giận dữ.
Tôi vội làm theo những gì nhân viên trực tổng đài cấp cứu hướng dẫn.
Trước tiên, dù thấy hơi có lỗi, tôi vẫn đặt tay lên ngực cô ấy.
(Tim vẫn còn đập...) Có vẻ như cô ấy chưa bị ngừng tim.
Trong lúc chờ xe cứu thương tới, tôi mới chợt nhận ra.
(Ra là, mình chẳng làm được tích sự gì cả...) Ngay cả việc gọi cấp cứu thôi mà tôi cũng không tự mình lo liệu nổi.
Không những thế, tôi thậm chí còn chẳng nhận ra việc Yone bị ngất ngay từ đầu.
Vừa tự trách sự hèn nhát và bất lực của bản thân khi không thể tự mình đưa ra bất kỳ quyết định nào, tôi vừa chờ đợi xe cứu thương tới.
Tôi lên xe cứu thương cùng Yone và đến thẳng bệnh viện.
Và rồi, tôi chờ đợi kết quả chẩn đoán của cô ấy.
Trong lúc đầu óc tôi còn đang trống rỗng, không thể suy nghĩ được gì, bác sĩ phụ trách của Yone bước ra.
Nhắc mới nhớ, bác ấy tên là Inoue.
Và hiện tại, bác ấy vẫn là người phụ trách điều trị cho Yone.
Câu đầu tiên bác sĩ nói với tôi là:
"Tình trạng của con bé tương đối ổn định. Tuy nhiên, ý thức thì vẫn chưa khôi phục."
Bác ấy đã nói như vậy.
"Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này ạ..."
Có vẻ như đến cả cảm giác bất an trong tôi lúc đó cũng đã tan biến mất rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn