Chương 115: Chương 112: new morning
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~9 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 2: Quá Khứ (Chủ thớt Note: Xưng hô của Kaito với Yone quá khứ sẽ thay đổi để phân biệt với Yone hiện tại) Ngày hôm sau, sau buổi stream ở căn nhà cũ sau một thời gian dài.
"Hả!?"
Tôi choàng tỉnh giấc bởi cuộc điện thoại từ bệnh viện.
Tôi vội vã sửa soạn rồi lao ra khỏi nhà.
Có vẻ như ý thức của Yone đã hồi phục.
"Hộc…… hộc."
Vì còn quá sớm nên trong bệnh viện chẳng có bóng người.
Nơi này tĩnh lặng đến mức tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dốc của chính mình.
"A, Kaito-kun. Lối này."
Tôi được bác sĩ gọi và cứ thế bước theo ông ấy.
Trên đường đi, bác sĩ đã nói với tôi thế này:
"Về phần Yone-chan, con bé đã nắm bắt tình hình rất nhanh."
Bác sĩ nói vậy.
Việc tiếp thu nhanh như thế...
Có lẽ nào cô gái tài năng xuất chúng của lúc đó thực sự đã trở lại.
Tôi khẽ mở cửa phòng bệnh.
Trong căn phòng chỉ dành cho một người.
Ở góc trong cùng là một bóng người duy nhất.
Yone của ngày xưa đang ngồi đó.
Thậm chí chẳng cần nghe giọng, chỉ cần nhìn thoáng qua những cử chỉ ấy là tôi đã biết ngay đó chính là cô ấy của trước kia.
"Yone……"
Tôi bất giác thốt lên, và cô ấy quay mặt về phía này.
"Kaito? Mới sáng sớm mà sao thế?"
Cô ấy cất giọng nói quen thuộc.
Tôi thấy vô cùng hoài niệm, và cũng thật trống vắng.
Chính vì vậy, việc được gặp lại cô ấy ở đây ngay lúc này khiến tôi vô cùng hạnh phúc.
"Này, Kaito. Sao cậu lại khóc?"
Ơ kìa, có vẻ như nước mắt tôi đang trào ra.
Nỗi buồn vì không thể gặp được cô ấy cho đến tận bây giờ hóa ra vẫn luôn đọng lại trong tôi.
"Tớ xin lỗi……"
"Sao cậu lại xin lỗi……"
"Tớ xin lỗi!!!!"
Giờ tôi mới nhận ra rằng mình vốn chẳng có tư cách gì để gặp cô ấy.
Không phải là muốn cầu xin sự tha thứ cho bằng được.
Mà là chẳng thể làm gì khác ngoài việc nói lời xin lỗi.
"Kaito, lại đây."
Yone khẽ vẫy tay gọi.
Tôi mang theo cảm giác đầy tội lỗi bước lại gần.
"Cậu trưởng thành rồi nhỉ."
Yone khẽ xoa đầu tôi và nói.
"Ừm…"
Chắc hẳn cô ấy vẫn chưa thể hiểu hết được tình trạng của chính mình lúc này.
Vậy mà vẫn ưu tiên quan tâm đến tôi.
Một người vô cùng dịu dàng, và tôi đã đánh mất một người như vậy sao.
"Tớ cũng rất vui vì được gặp lại Yone……"
"Mình cũng rất vui."
Bàn tay của Yone thật ấm áp.
Cảm giác chẳng khác gì ngày xưa.
"Mình đã biến mất hơn 1 năm rồi nhỉ."
"Ừm... hoài niệm thật đấy."
Tôi ngẩng đầu lên.
Cứ bị xoa đầu mãi thế này cũng hơi ngại.
"Kaito, cậu có đi học đều không?"
"Có chứ. Tớ đã không còn như trước đây nữa rồi."
"Vậy à. Thế còn mình thì sao?"
Tôi tò mò không biết cô ấy đã được nghe giải thích tình hình đến đâu rồi, nhưng có vẻ bác sĩ cũng đã nói kha khá.
Chà, về cơ bản thì nếu là cô ấy, dù có nói ra hết thì chắc cũng không sao đâu.
"Yone có nhiều bạn lắm đấy."
Yone mãn nguyện gật đầu.
Cử chỉ đáng yêu đó suýt chút nữa khiến tôi xiêu lòng.
"A."
"Sao thế?"
Cô ấy lên tiếng như vừa sực nhớ ra điều gì.
"Fuuka sao rồi? Cơ mà, mình muốn nghe cậu kể nhiều chuyện lắm."
Có vẻ trong đầu cô ấy vẫn chưa sắp xếp lại xong mọi chuyện.
Nhưng việc vẫn cố gắng thu thập thông tin một cách cẩn thận thế này quả thực rất đúng chất Yone.
"Chà, tớ sẽ kể cho cậu nghe những chuyện từ sau khi Yone thay đổi nhé."
"Vậy à. Mình cũng thay đổi nhiều nhỉ."
Nếu tôi đoán không lầm thì cô ấy hoàn toàn chưa biết chuyện mình đang làm VTuber.
Có lẽ đó là công việc mới bắt đầu từ sau khi Yone thay đổi.
Giữa lúc Yone đang say sưa lắng nghe câu chuyện đầy vẻ hứng thú, cánh cửa phòng bệnh bật mở.
"Yone!!!!"
Vừa gọi tên, Fuuka vừa chạy ào tới.
"Kaito, sao cậu không gọi điện hả."
À, nhắc mới nhớ, vì vội quá nên tôi chỉ gửi tin nhắn.
Tính lát nữa gọi mà lại quên béng mất.
"Xin lỗi, xin lỗi."
"Fuuka cũng lớn hơn chút rồi nhỉ."
"Ehehe."
Yone xoa đầu Fuuka.
Fuuka lộ rõ vẻ mặt đầy vui sướng.
"A, nghe tớ kể này! Tớ đã cố gắng rất nhiều chuyện đó!!!!"
Nói rồi, Fuuka bắt đầu thao thao bất tuyệt về câu chuyện của 1 năm qua.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn