Chương 123: Chương 120: true
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~14 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 2: Quá Khứ
"Thời gian của cô ấy có lẽ không còn nhiều nữa."
Nghe câu nói ấy, tôi tưởng chừng như thời gian xung quanh mình vừa ngừng trôi.
Yone ngã gục xuống rồi được đưa đi bằng xe cấp cứu, còn tôi thì đạp xe theo sau.
Đội ngũ cấp cứu cũng đành chấp thuận cái lý do chẳng giống ai, rằng tôi không muốn nhìn thấy cảnh cô ấy đau đớn trên xe.
Khi đến được bệnh viện, nhỏ đã được đưa vào phòng bệnh. Có vẻ như quá trình cấp cứu đã xong.
Hay nói đúng hơn, tôi lại mang cái suy nghĩ rằng có khi chẳng còn cách nào để cứu chữa nữa rồi.
"Yone... còn trụ được bao lâu nữa vậy bác sĩ?"
"Còn... chà."
Một khoảng lặng khá dài bao trùm.
Tôi nín thở chờ đợi câu trả lời, trong lòng vẫn le lói tia hy vọng mong manh rằng thời gian sẽ càng dài càng tốt.
"Chắc 3 ngày nữa là giới hạn rồi."
3 ngày...
Liệu có nên coi đây là chút thời gian ân hạn ngắn ngủi mà số phận đã ban cho Yone không.
"Chúng tôi dự định sẽ tiến hành phẫu thuật vào ngày thứ ba."
"Vậy sao ạ..."
Cái tật hay suy nghĩ ngợi ngợi của tôi đến lúc này bỗng dưng tan biến sạch.
Ngay lúc đầu óc trở nên trống rỗng, chẳng thể chứa được thêm bất kỳ luồng suy nghĩ nào nữa, thì...
"Hãy chuẩn bị tinh thần đi. Đây là số phận rồi."
Phải rồi.
Chuẩn bị tâm lý... đó chính là thứ mà tôi còn thiếu.
"Cháu hiểu rồi ạ..."
"Cháu có thể nói chuyện với Yone thêm một lần nữa không ạ?"
"Được. Có lẽ là được. Nhưng hôm nay e là con bé đã quá mệt rồi."
Bác sĩ đáp lời.
Dù trong lòng vẫn nuôi chút hy vọng mong manh, nhưng lúc này tốt nhất là tôi nên ngoan ngoãn lùi bước.
"Cháu hiểu rồi ạ. Vậy ngày mai cháu xin phép ghé lại sau."
Nói rồi, tôi bước chân rời khỏi bệnh viện.
Nụ cười rạng rỡ của cô ấy ngày hôm qua vẫn cứ vương vấn mãi trong tâm trí tôi chẳng chịu rời.
Dưới bầu trời hãy còn sáng tỏ, chưa ngả hẳn sang bóng chiều tà, chiếc điện thoại nằm gọn trong túi quần tôi chợt rung lên báo có tin nhắn.
"Fuuka...?"
Có vẻ như cậu ấy muốn gọi tôi ra ngoài gặp mặt.
Vừa lững thững bước tới điểm hẹn, tôi vừa thầm nghĩ giữa chúng tôi giờ chẳng còn chuyện gì để nói nữa rồi.
"Có chuyện gì thế?"
Vì Fuuka luôn mang lại ấn tượng là kiểu người thích ở nhà, nên việc cậu ấy hẹn tôi ra một khu công viên rộng lớn ngập tràn ánh nắng thế này quả thực mang đến một cảm giác sai sai khó tả.
"A, cậu đến sớm nhỉ."
Cậu ấy đang ngồi trên ghế đá, thong thả ngắm nhìn xung quanh. Tôi cũng buông mình xuống khoảng trống bên cạnh, đưa mắt nhìn bao quát cả công viên.
Chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, tôi cứ thế nhìn bầy trẻ nhỏ đang vui đùa một cách vô tư lự. Xích đu rồi cầu trượt,... vốn dĩ ở chỗ này có một cái công viên thế này cơ à? Ôm mớ suy nghĩ ấy, tôi cứ ngồi ngẩn ngơ.
"Thực ra thì..."
Sau một khoảng lặng ngắn, Fuuka mới chịu mở lời. Tôi chỉ ậm ừ một tiếng "Ưm" đáp lại trong khi ánh mắt vẫn dán chặt vào đám trẻ.
"Tớ hay nghe Yone tâm sự nhiều chuyện lắm."
"Là dạo gần đây à?"
"Cả bây giờ lẫn ngày xưa. Mà nói đúng ra thì tớ cảm giác ngày xưa cậu ấy tìm tớ tâm sự nhiều hơn cơ."
"Vậy sao."
Dù không rõ mức độ thường xuyên là bao nhiêu, nhưng nghe cách nói của Fuuka thì có vẻ Yone đã tìm đến cậu ấy khá nhiều.
"Cậu ấy hay xin tớ lời khuyên về chuyện của Kaito lắm đấy."
"Tớ á?"
Cái tên của mình đột ngột bị réo lên khiến tôi có chút bối rối. Dù đã cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể để che giấu sự ngạc nhiên, nhưng có lẽ nó vẫn lộ ra ngoài mất rồi.
"Ừm. Cậu ấy bàn bạc về cậu nhiều lắm luôn."
"Cậu kể chuyện đó liệu có ổn không đấy?"
Việc Yone thường xuyên xin lời khuyên về tôi đã đủ khiến tôi bất ngờ, nhưng trên hết, liệu Fuuka tiết lộ điều đó cho tôi biết thì có sao không cơ chứ.
"Lần cuối gặp Yone, cậu ấy đã dặn tớ thế mà."
"Cậu ấy bảo là 'hãy kể cho Kaito nghe tất cả mọi chuyện về mình'."
"Cơ mà đương nhiên là tớ không thể khai tuốt tuồn tuột mọi thứ được rồi."
Nói câu chốt hạ, Fuuka khẽ bật cười. Nói là cười vậy thôi, chứ tôi có cảm giác nó giống một nụ cười khổ hơn.
"Đặc biệt là ba cái chuyện Kaito nên dự tính thế nào cho tương lai, tớ bị bắt nghe không biết bao nhiêu lần luôn ấy."
"... Xin lỗi nha."
"Tớ đâu có bảo lỗi là do Kaito đâu. Cậu cũng đã trải qua nhiều chuyện mà, đúng chứ?"
Quả thực là đã có rất nhiều chuyện xảy ra. Hoàn toàn không thể hòa nhập được với bạn bè trong lớp...
Cứ thế, dần vắng bóng ở trường học. Thế nhưng, tôi không thể lôi chuyện đó ra làm cái cớ để bao biện cho việc mình đã trở thành gánh nặng của nhỏ.
"Đúng là có nhiều chuyện thật, nhưng người có lỗi vẫn là tớ thôi."
"Vậy sao?"
Xung quanh tôi, nói sao nhỉ, có cảm giác toàn là những người bênh vực tôi thì phải.
Cái gì không được thì cứ bảo thẳng là không được.
Thường thì tôi luôn mong mọi người cứ thẳng thắn phê bình như vậy.
"Nếu nói tới mức đó thì hoàn cảnh gia đình của cả hai cậu mới gọi là đáng thương đấy."
Fuuka cất giọng trầm buồn xen lẫn vẻ đầy áy náy.
"Ừm."
Bản thân tôi cũng nghĩ như vậy. Ba mẹ tôi hiện đang ở đâu tôi còn chẳng biết. Họ cứ thế gửi tiền vào tài khoản ngân hàng, và tháng nào may thì được một cuộc gọi liên lạc, không thì mất tăm mất tích.
Đã không biết bao nhiêu lần tôi từng ước giá như ba mẹ mình giống ba mẹ của Fuuka...
Hoàn cảnh gia đình của Yone cũng chẳng phải ngoại lệ. Mang cái mác là phụ huynh theo chủ nghĩa tự do, nhưng thực chất lại chẳng khác nào bỏ bê con cái. Có thể bản thân Yone không có chút cảm giác chán ghét hay oán hận nào đối với ba mẹ mình, nhưng trong mắt người ngoài thì nhìn cô ấy đáng thương vô cùng.
Kể cả với biến cố lần này, cái thái độ coi nhẹ, không coi đó là chuyện gì to tát của ba mẹ cô ấy mới thực sự rõ ràng làm sao. Có khi đối với họ, sự sống chết của con gái mình cũng chỉ như bèo dạt mây trôi mà thôi.
"Cũng đúng."
Giờ có nói gì đi nữa thì tôi cũng chỉ biết xót xa đồng cảm với hoàn cảnh của nhỏ. Tuyệt nhiên chẳng tìm được lời nào hơn để thốt ra.
"Thế nhưng, dẫu có ở trong hoàn cảnh đó, Yone vẫn luôn nỗ lực hết mình đấy."
Đây là lần đầu tiên, tôi nghiêm túc suy nghĩ về Yone đến vậy.
Tôi đã cảm nhận được điều đó từ tận đáy lòng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn