Chương 147: Chương 144: Biện Pháp Cứu Trợ do Nesui Chủ Đạo
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~10 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 4: Theo Đuổi Giấc Mơ Lần Thứ Hai Chà, vào dịp cuối tuần sau khi buổi stream cùng Aoi-san kết thúc.
Tôi đành phải lôi cái suy nghĩ "chắc đến lúc phải làm rồi" vốn đang cất sâu trong tâm trí ra.
Đó chính là...
『Không chịu đâauuuuuuuuuuuuuu!!!!! 』
『Sao lại là game kinh dị nữa vậy!? Tha cho tụi này đi mà! 』 Trò chơi trừng phạt thứ 3 dành cho hai người họ.
"Tại thấy view tăng ngon hơn dự tính nên tôi định làm thành một series luôn ấy mà"
『Làm cái khác cũng được mà! 』
『Chuẩn luôn đấy!!!! 』 Phớt lờ lời kháng nghị hai người kia, cơ mà chắc cũng nên suy nghĩ lại một chút nhỉ...
Thực tế thì trò chơi trừng phạt chỉ cần làm một lần là đủ rồi.
"Vậy, chơi nốt lần này nữa rồi tôi sẽ nghĩ series khác nhé?"
『Ế, vẫn phải chơi nữa à... 』
『Toang rồi... 』
"Không, thêm đúng 1 lần nữa là xong cơ mà?"
Theo lời quản lý, có vẻ như lượt xem đang tăng chóng mặt.
Mà, cũng chẳng cần thiết phải ép buộc làm gì, chỉ đơn giản là bản thân tôi thấy thú vị thôi.
Với lại có một tiền đề là hai người này vẫn cứ ngoan ngoãn vác mặt lên stream đấy chứ.
『Ư ư... 』
『Hina... triển thôi』
『Ừm... 』 Tạm gác lại sự chênh lệch năng lượng của hai bả, có vẻ như vẫn triển được.
Nhưng lần này chắc phải tung cho một cái phao cứu sinh nho nhỏ thôi nhỉ...
Tôi sẽ trực tiếp tham gia vậy.
"Konshiro~ Shirokai Nesui của HESKAL Gen 4. 5 đây!"
『Purimu xuất hiện rồi đây~』
『Sao đọc như trả bài vậy!? Kiyoshiro Hina đây! 』 — Đọc như cái máy lmao — Chào hỏi hời hợt vãi w — Cười xỉu — Năng lượng tụt xuống đáy xã hội luôn rồi — Còn chưa thèm bắt đầu game nữa mà
"Vâng, và thế là buổi stream game kinh dị phần 3 bắt đầu~!!"
『... 』
『... 』
"Này, ai đó lên tiếng đi chứ" — Lmao — Im phăng phắc — Quả này tương lai đen như mõm chó
"Lần này đích thân tôi sẽ chơi. Phải chứng minh cho mọi người thấy tôi hoàn toàn có sức đề kháng với game kinh dị mới được"
『Ư ư. Chắc chắn là có đề kháng rồi』
『Đúng thế đấy... 』 Đã gáy trước như thế rồi thì chắc chắn không có chuyện "thực ra tôi cũng rén game kinh dị lắm" đâu, nên cứ yên tâm đi.
"Chà, chiến thôi nhỉ."
Cầm lấy chiếc controller ở ngay bên cạnh, tôi lập tức bắt đầu chơi.
Con game kinh dị mà hai con người kia chơi vẫn còn cốt truyện dài dằng dặc, nhưng nếu cứ tiếp tục thì vẫn sẽ hét ồn tới mức chả ra thể thống gì nữa.
Thế nên, tôi quyết định chọn một con game đơn giản, không có cốt truyện gì sất.
Chỉ là một tựa game chạy trốn khỏi các loại quỷ trong một khu chung cư.
Người chơi không thể rời khỏi tòa nhà, mà phải xoay sở đủ đường ở bên trong đó.
"Vòng 1. Triển thôi" Vì là lần đầu chơi nên tôi cũng khá háo hức.
Nghe đồn game này gài bẫy lính mới khá nhiều, và độ khó cũng hơi khoai.
Mới vào game, tôi được cho vào một căn phòng nằm trong góc chung cư.
Trước mắt, tôi đi một vòng xem xét căn phòng.
『Đầu tư chi tiết một cách thừa thãi ghê』
『Không, sao đồ họa lại đẹp thế nhỉ? 』
"Công nhận là đẹp hơn tôi tưởng..."
— Game kinh dị mà đồ họa xịn phết — Chuẩn cmnr — Sao chỗ này lại đầu tư thế — Ai chơi cũng nói câu đó — Công nhận
"Có vẻ không có gì đặc biệt cả..."
Chắc trong phòng chẳng có manh mối gì đâu.
Ngay khi tôi vừa bước tới sảnh ngoài định rời khỏi nhà, sự kiện bắt đầu kích hoạt.
『Ế, gì thế!? 』
『Có tin nhắn tới...? 』 Chiếc smartphone phát sáng.
Và nhân vật nhìn vào màn hình.
"Ờm, tin nhắn từ mẹ à?"
"Tuyệt đối không được ra khỏi phòng. Bên ngoài bây giờ rất nguy hiểm... bả bảo thế"
『Hê~ Vậy ra ngoài thôi』 — Ra ngoài luôn mới chịu — Chà, từ khúc này trở đi — Bắt đầu rồi đấy...
— Vòng 1 không khó cơ mà rén lắm
"Ra đấy nhé?"
Vừa ra khỏi phòng, BGM đột ngột chuyển sang âm điệu rùng rợn.
Và tôi cũng không thể quay lại căn phòng lúc nãy được nữa.
"Trốn khỏi quỷ à... Không biết qua nổi không đây"
『Quỷ á...? 』
『Không không, làm gì có chuyện... 』
"A, đang tới gần kìa."
Độ rung của tay cầm đang lớn dần lên.
Và tôi cũng loáng thoáng nghe thấy tiếng bước chân.
"Tiến lên chút xem sao" Tôi đi về phía phát ra tiếng bước chân.
『A』
『A』
"Thằng này à" Con <quỷ> đó đột ngột xuất hiện ngay trước mắt tôi.
Nhưng hơn cả chuyện đó, màng nhĩ tôi vừa phải hứng chịu tiếng hét đinh tai nhức óc của cả hai cùng một lúc.
— Tèo rồi — Ồn vãi — Điếc tai thực sự — Chết mất — Cảm giác thủng luôn màng nhĩ rồi — Hội đeo tai nghe xin vĩnh biệt cụ
"A~ ra là vậy. Phải cắt đuôi nó à" Mạng đầu tiên, do chưa biết phải làm gì nên tôi đã đi bán muối.
Nhìn qua thì có nút gợi ý, cùng lắm thì bấm vào xem vậy...
『Cái quái gì thế hả!? 』
『Quỷ mà đáng sợ đến mức đó luôn á!? 』 Ổn không đây? Kiểu này tôi e là màng nhĩ mình không trụ nổi mất.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn