Chương 135: Chương 132: Tôi Về Rồi Đây.........?
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 4: Theo Đuổi Giấc Mơ Lần Thứ Hai Pikon Một người chơi vừa join vào kênh voice chat, đó chính là tôi.
『Ể!? blanc!? 』[note98848] Người đầu tiên cất tiếng kêu lên là wart.
lucus có lẽ đã lường trước được việc tôi sắp vào nên không ngạc nhiên cho lắm. Còn endm, tuy không đến mức hét lên nhưng giọng cô ấy cũng hơi nghẹn lại một chút.
『Lâu rồi không gặp, blanc』 Giọng nói dịu dàng của endm vang lên, mang đến cho tôi cảm giác như mình thực sự đã trở về với White Stella.
"Tôi về rồi đây."
『Mừng trở lại, blanc. 』
『Tự nhiên blanc quay lại bất ngờ ghê! 』 Tôi chưa báo tin mình sắp trở lại cho wart và endm biết. Vì tôi mới chỉ nói với lucus, nên cứ tưởng cậu ấy đã báo cho hai người kia rồi cơ, nhưng nhìn phản ứng của họ thì có vẻ là không phải.
"Tự dưng tôi nổi hứng muốn chơi lại ấy mà."
Tất nhiên là phải giữ bí mật về "chuyện đó" rồi. Kể ra lúc này thì chỉ tổ làm loạn thêm thôi.
『Chơi chứ... 』 Có vẻ ba người họ nãy giờ vẫn đang bắn và chỉ đợi mỗi mình tôi.
Vừa online, tôi liền nhận được lời mời vào tổ đội và lập tức ấn chấp nhận.
Sau đó, âm thanh đầu tiên tôi nghe thấy lại là giọng nói đầy hoài nghi của wart: "Ểê".
『Rank của anh thấp quá vậy.........? 』
"A— dạo này hơi bận."
『Tuy bận nhưng mà mình thấy thế này cũng là cao rồi đấy. 』 Cùng với lời bào chữa của tôi là tiếng cười mỉm của endm.
"Mấy người không nghĩ là tôi bị kẹt ở rank đó do tay nghề đi xuống đấy chứ?"
Tưởng đâu mọi người hiểu lầm nên tôi phải đính chính lại một chút. Dù nói vậy, nhưng hiện tại tôi cũng không tự tin có thể leo lên được top đầu của rank Legend – mức rank cao nhất.
Cùng lắm là lên được Legend là ngon lành lắm rồi.
"Mà thì, hiện tại cảm giác yếu hơn hồi đỉnh cao nên sẽ ráng luyện tập thêm vậy."
『Luyện tập? 』 wart có vẻ hơi thắc mắc trước câu nói của tôi.
"À~ Tôi đang tính nhắm tới giải đấu một lần nữa."
『Ể!? 』 Giọng nói ngạc nhiên vang lên... không phải từ wart, mà là từ endm.
『Thật vậy sao!? 』
"Ừm. Cứ từ từ mà cố gắng thôi."
Mặc kệ endm đang lẩm bẩm "Yay yay" ở phía sau, tôi nhắn tin riêng cho lucus:
"Tôi dạo này hơi gà nên có gì nương tay chút nha."
Cậu ấy chỉ rep lại gọn lỏn là "ok", nhưng mà nếu là cậu ấy thì chắc chắn sẽ ổn thôi.
『Rồi rồi~』 Lúc wart vừa dứt lời thì trận đấu cũng sắp sửa bắt đầu.
『A, nhắc mới nhớ~』
『Hiện tại rank thế giới của endm đang lọt top 5 nên tụi mình sẽ bị ghép chung với mấy người ngang tầm đó nha~』
"Hả?"
Vừa mới trận mở màn đã bị ném thẳng vào rank của top server, cũng phải biết nghĩ cho tôi chút chứ, nhưng mà cũng đành chịu thôi.
"Sao cũng được."
Nghĩ nhiều cũng vô ích. Tự nhủ rằng đối thủ chỉ mạnh hơn một chút thôi, tôi bắt đầu trận đấu.
Vừa đáp xuống thành phố là lao vào giao tranh ngay lập tức, quả nhiên là có vài tên địch ở đây. Trước mắt cứ nhặt đại vũ khí đã, trận chiến đã bắt đầu ngay từ khâu nhắm bắn những kẻ thù đang nhảy dù xuống rồi.
『Hạ một tên. 』 Khả năng bắn ổn định của endm luôn mang lại lợi thế về quân số. Cách di chuyển và bao quát bản đồ của cô ấy dường như chẳng hề thay đổi.
Chính vì đã có lợi thế quân số ngay từ đầu nên chúng tôi mới có thể bình tĩnh hành động.
"Chỗ này có vẻ có địch nè."
Tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng bước chân. Việc đợi các thành viên khác đến hỗ trợ cũng là một cách, nhưng có vẻ cả ba người bọn họ vẫn chưa loot đủ vũ khí.
Trang bị đầy đủ cộng thêm một khẩu Shotgun và một khẩu SMG, có lẽ chỉ mình tôi là có đủ đồ để đẩy lên lúc này.
『Bọn tôi sẽ đến sau, ông cứ lên trước đi. 』 Nhận được chỉ thị của lucus, tôi bắt đầu tiến công.
Ngay khi tôi di chuyển, kẻ địch cũng lập tức hành động. Nghe tiếng bước chân thì có vẻ chúng đang cố gắng giữ khoảng cách với tôi.
Cũng may là bọn chúng vẫn chưa loot đủ đồ.
"Bên này xong một tên rồi nha."
Vì mới là đầu game nên tôi hạ gục hắn khá dễ dàng.
Hai tên địch còn lại có vẻ đã bị ba người kia hội đồng tiêu diệt gọn lẹ.
『Nice~』 Sau khi dọn dẹp sạch sẽ khu vực, chúng tôi bắt đầu đi loot đồ và dò tìm mục tiêu.
Thông thường, việc hạ gục đối thủ ở giai đoạn cuối trận sẽ mang lại nhiều điểm số hơn so với giai đoạn giữa trận. Thế nên đa số các đội đều ưu tiên việc sống sót qua giai đoạn giữa trận. Nếu cố tình đi tìm diệt ở giai đoạn này thì rủi ro bị loại sớm là rất cao, vô cùng mạo hiểm.
Nhưng White Stella thì khác. Tổ đội này đã nổi tiếng trong giới nhờ lối chơi luôn khao khát săn kill ở mọi giai đoạn của trận đấu.
『Có tiếng bước chân dưới hầm này. 』 Dù vẫn luôn kinh ngạc trước khả năng dò tìm tựa như quái vật của wart, cả đội vẫn đồng loạt di chuyển đến đó. endm càn quét mọi chướng ngại phía trước, trong khi tôi ở phía sau hỗ trợ hỏa lực.
Thực lòng mà nói, chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ sức hủy diệt một tổ đội rồi, đằng này lại còn thêm wart – một tồn tại chẳng khác nào máy quét có thể tìm ra kẻ thù dù chúng có trốn kỹ đến đâu, cùng với một lucus sở hữu khả năng phán đoán nhạy bén nữa.
Đây có lẽ chính là điểm đáng sợ nhất của White Stella.
"Tui lên trước đây."
Tôi chạy lên dẫn đầu cả bốn người.
『Ở bức tường kia kìa! 』 Ngay khi wart vừa hét lên, một kẻ địch dùng AR nã đạn về phía chúng tôi.
Tuy nhận thức được nguy hiểm, nhưng phản xạ thần kinh của tôi vẫn hoạt động cực kỳ nhạy bén, giúp tôi liên tục né được đường đạn.
Kẻ địch xả đạn không ngừng nghỉ, nhưng có lẽ vì không thể chống lại kỹ năng né đạn chẳng cần thời gian thay đạn này nên hắn đành tạm rút ra sau bức tường.
Ngay khoảnh khắc đó, nhóm endm đang đợi sẵn phía sau lập tức tràn lên áp sát.
『Nice! Em nắm hòm hòm vị trí của tụi nó rồi. 』 Chỉ câu được một chút thời gian mà wart đã có thể xác định được vị trí của địch, thật sự quá đáng sợ. Theo lời cô ấy, kẻ địch đang giao tranh với tôi đang bị cô lập. Ba tên còn lại dường như vẫn đang ở trên mặt đất.
Nhận thấy đây là thời cơ chín muồi, endm lập tức xông vào và kẻ địch bị hạ gục chỉ trong chớp mắt.
『Địch nhảy xuống rồi! 』 Tiếng bước chân vang lên khá rõ nên ngay cả tôi cũng có thể nhận ra.
『blanc, câu giờ được không? 』 Đáp lại câu hỏi của lucus, tôi đương nhiên trả lời là "Được".
Cuộc chiến né tránh những đợt tấn công từ kẻ thù lại bắt đầu. Một tên cầm Sniper, tên còn lại dùng AR. Còn một tên nữa không thấy tăm hơi đâu nên cũng chẳng rõ hắn đang giở trò gì.
Đang mải suy nghĩ thì...
『Bên hông! 』 Cùng lúc với tiếng hô của lucus, tôi quay sang nhìn thì thấy kẻ địch vốn tàng hình nãy giờ đã áp sát ngay sát bên sườn. Hắn lăm lăm khẩu Shotgun trong tay, như thể chực chờ tiễn tôi lên bảng đếm số.
"Xin lỗ..."
Tôi còn chưa kịp thốt lên câu xin lỗi thì đối phương đã bị "đăng xuất" ngay trước mắt.
『Em hạ hắn rồi! 』
『Bên này cũng hạ một tên. 』 Có vẻ wart đã tỉa tên địch bên hông tôi. Tranh thủ sơ hở đó, lucus cũng hạ luôn tên định bắn lén.
Và tên cuối cùng còn lại cũng dễ dàng bị xử đẹp khi endm áp sát với tốc độ chóng mặt.
"Uầy~ Đỉnh quá."
Là một kẻ trắng tay không kiếm được mạng nào, tôi chẳng biết giấu mặt vào đâu.
『Kỹ năng của blanc đúng là vẫn ổn định ghê. 』
"Mà thì."
Đang lúc tôi còn thấy hơi ngượng trước lời khen của wart thì...
『Đó là kỹ năng có một không hai của blanc-san mà. Nói gì thì nói, chỉ cần không trúng đạn thì cậu ấy là bất tử rồi còn gì. 』 Chà, nghe cũng có lý. Kỹ năng này có lẽ chính là một loại bản sắc riêng. Tôi cũng không muốn ai khác phải đảm đương vai trò này. [note98849] Mà thật ra thì đây là thứ bản thân phải mất gần một năm trời rèn luyện mới thành thạo được, nên cũng chẳng dễ gì mà học lỏm được đâu.
Liệu mình có thể đối đầu với top server bằng kỹ năng độc nhất vô nhị này đến đâu đây.
Nỗi băn khoăn ấy trong tôi ngày càng lớn dần lên.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn