Chương 108: Chương 105: episode1
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~5 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 2: Quá Khứ Tôi và Yone chơi thân với nhau từ nhỏ.
Một phần là do nhà gần nhau.
Nhưng lý do lớn hơn là vì hai bên phụ huynh rất thân thiết.
Khác với bây giờ, nghe nói hồi bé tôi là một đứa trẻ rất hiếu động.
Nghe kể lại thì Yone cũng là một đứa trẻ thích chạy nhảy ngoài trời, nên hai đứa chúng tôi đã đi chơi cùng nhau ở rất nhiều nơi.
Tôi không có nhiều ký ức về khoảng thời gian đó nên toàn bộ đều là nghe ba mẹ kể lại thôi...
Tôi vẫn nhớ là kể cả khi vào mẫu giáo, tôi và Yone trông cứ như một cặp bài trùng, đến mức các giáo viên cũng mỉm cười âu yếm dõi theo hai đứa.
Mặc dù hồi đó còn chưa nhận thức được gì nên tôi cũng chẳng suy nghĩ sâu xa.
Năm tháng dần trôi, chúng tôi bước vào cấp 1.
Trường học có sĩ số ít, mỗi khối chỉ có đúng một lớp.
Chắc vì thế mà mọi người có nhiều cơ hội tương tác với nhau, cả lớp ai nấy đều rất thân thiết.
Tôi cũng rất mãn nguyện với cuộc sống lúc bấy giờ.
Nhân tiện thì, tôi quen biết Fuuka cũng vào khoảng thời gian này.
Lúc đó chúng tôi chưa thực sự thân thiết.
Ban đầu, tôi chỉ thi thoảng tiếp xúc với Fuuka vì nhỏ là bạn của Yone.
Thế nên trong nhận thức của tôi, hai đứa chỉ dừng lại ở mức thỉnh thoảng nói chuyện vài câu.
Thế nhưng, vào nửa sau, tầm khoảng năm lớp 4, ba mẹ tôi đột nhiên trở nên bận rộn.
Vì thế, những ngày họ không về nhà cũng đột ngột tăng lên, và tôi bắt đầu phải tự mình làm việc nhà nhiều hơn.
Mặt khác, bên nhà Yone thì nhỏ đã phải ở một mình từ trước đó vài năm nữa cơ.
Ba mẹ nhỏ thường xuyên phải đi công tác nước ngoài nên hiếm khi mới về nhà.
Có lẽ hoàn cảnh của chúng tôi khá giống nhau ở điểm đó.
Chính vì vậy, khi lên các lớp lớn hơn, những ngày tôi và Yone sống chung nhà cũng dần dần tăng lên.
Vì cả hai đều hiểu rằng việc sống một mình sẽ mang lại rất nhiều gánh nặng.
Dù không phải là ngày nào cũng vậy, nhưng tôi nhớ là tần suất cũng khá thường xuyên.
Đến tận bây giờ tôi vẫn tự hỏi sao hồi đó tụi mình lại không bị cả lớp hay những người trong trường phát hiện ra.
Và rồi, sau chuỗi ngày sống trong môi trường như vậy, chúng tôi bước vào cấp 2.
Từ thời điểm đó, quỹ đạo cuộc đời của chúng tôi bắt đầu đảo lộn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn