Chương 117: Chương 114: realize
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~8 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 2: Quá Khứ
"Mấy năm rồi mới đi thủy cung lại nhỉ..."
Tôi khẽ lẩm bẩm.
Đúng như kế hoạch, hôm nay cả hai đi thủy cung cùng nhau.
Buổi sáng, Yone bảo muốn dọn dẹp lại phòng ốc nên chúng tôi quyết định đi vào buổi chiều.
Dù hiện tại tôi cần phải giải quyết chuyện kia càng sớm càng tốt, nhưng chắc đi chơi chừng này cũng không sao đâu nhỉ.
"Mình chưa từng đến đây bao giờ luôn. Háo hức quá đi!"
Với Yone thì chắc nhỏ đang có cảm giác như vừa được du hành vượt thời gian đến tương lai nhỉ?
Đang nghĩ vẩn vơ vài chuyện linh tinh thì,
"Kaito!"
Cô ấy gọi tôi từ phía trước.
"A, xin lỗi, tớ tới liền" Nghĩ bụng giờ không phải lúc để bận tâm mấy chuyện đó, tôi chạy vội về phía Yone.
"Uwaa. Bể cá lớn quá ha."
Ngay khi vừa bước vào, đập vào mắt chúng tôi là một bể cá khổng lồ.
Bên trong có đủ loại cá đang tung tăng bơi lội, nhìn rõ mồn một.
"A, con cá kia bự ghê."
Theo hướng tay nhỏ chỉ là một con cá rất to màu xanh.
Tuy chẳng biết tên là gì, nhưng tôi cũng thầm nghĩ "Chà, công nhận cá cũng có dăm bảy loại thật."
"A, bên này hình như cũng có gì đó nè?"
Có một lối đi dẫn vào một nơi trông giống như đường hầm tranh tối tranh sáng.
Vào đó thì thấy trưng bày toàn là sứa với mấy loài cá biển sâu.
Ngày xưa tôi từng nghĩ "Đi thủy cung thì có gì vui chứ".
Nhưng giờ được tự mình đến trải nghiệm thì lại thấy nó có một sự thú vị riêng.
"Hế... Nghe bảo sắp có cả biểu diễn cá heo nữa kìa?"
"Vậy đi xem thôi."
Tính ra thì nãy giờ tôi chỉ toàn đi theo những nơi mà Yone muốn đến.
Cơ mà vui nên thôi kệ đi.
"A, đằng kia có rùa kìa!"
"Có cả chim cánh cụt nữa kìa!!"
Chà, đi cùng Yone quả thực bận rộn phết.
Đã bao lâu rồi tôi mới lại cùng Yone đi đến những nơi thế này nhỉ.
Chí ít thì cũng phải từ hồi tôi còn đi học đàng hoàng.
Khoảng 3 năm trước sao...?
Thời gian trôi qua nhanh thật đấy.
"Nè nè. Tụi mình sang bên kia nữa đi!?"
Hừm. Đúng là bận rộn thật đấy.
"Đã tới giờ này rồi cơ à."
Lúc này chắc cũng đã hơn 17: 00 rồi.
Lượng người tham quan cũng đang thưa thớt dần.
"Sao đây. Tính về chưa?"
"Gần đây có biển, mình muốn ra đó."
Cô ấy nói vậy.
Dù sao thì cũng chẳng thiếu thời gian, nên tôi đành gật đầu "Đi thì đi".
"Haa. Biển đẹp thật đấy. Cảm giác như chẳng cần phải suy nghĩ điều gì nữa."
Đứng trên bãi cát, Yone lên tiếng.
"Kaito này, mình sợ lắm."
Tôi bất giác quay sang nhìn nhỏ.
Khác hẳn với dáng vẻ thường ngày, Yone lúc này trông hệt như một chú sói đơn độc sắp sửa chực trào nước mắt.
"Một ngày nọ khi vừa mở mắt ra, mình bỗng nhận ra bản thân đang ở trong tương lai."
Tôi không biết nói gì, chỉ lặng thinh lắng nghe cô ấy trút bầu tâm sự.
"Kaito đột nhiên thay đổi, bản thân mình cũng đột nhiên thay đổi. Trong khi chẳng có lấy một chút ký ức nào."
"Thế nên, mình đã không biết phải làm sao."
"Dù cố tỏ ra bình thường trước mặt mọi người, nhưng thực tâm mình lo sợ vô cùng."
"Thực sự rất đáng sợ..."
Nói rồi, cô ấy quay sang nhìn tôi.
Và bất thình lình ôm chầm lấy tôi.
"Cho mình cảm nhận chút hơi ấm nhé."
Cô ấy nói, rồi gục đầu vào ngực tôi.
"Xin lỗi."
Nói rồi, tôi chỉ biết vuốt ve bờ vai cô ấy.
Có thể nghe thấy tiếng nức nở nhè nhẹ phát ra từ Yone.
Tôi chẳng hề thấy vui khi được ôm.
Ngược lại, trong lòng chỉ ngập tràn sự cắn rứt vì đã đẩy cô ấy vào tình cảnh này.
"Cảm ơn nha."
Sau khoảng 2, 3 phút im lặng.
Yone lại một lần nữa hướng ánh mắt về phía tôi.
"Mình đã lờ mờ nhận ra một chuyện."
Không hiểu cô ấy định nói gì, tôi nhìn thẳng vào mắt nhỏ.
Ánh mắt dường như đã hạ quyết tâm.
"Sắp tới, ý thức này của mình sẽ chết đi, đúng không?"
Ra là vậy.
Yone vốn rất thông minh, khả năng quan sát cũng vô cùng nhạy bén.
Sao có thể không nhận ra chuyện này được chứ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn