Chương 114: Chương 111: condition is not good day
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~13 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 2: Quá Khứ
"Hừm" Số lượng người chơi giảm nhanh nên không dễ gì tìm thấy địch ngay được.
Game này điểm từ việc hạ gục rất cao nên việc dò tìm địch là rất cần thiết.
"Thật sự là không có mống địch nào luôn."
Chiến thuật cơ bản là hễ nghe thấy tiếng súng thì sẽ lao tới tấn công, cơ mà.
"Đúng là im ắng quá mức rồi."
Ngay từ đầu đã chẳng nghe thấy tiếng súng nào cả.
Thế nên có muốn công cũng chẳng biết công kiểu gì.
"Chắc phải lên chỗ nào cao cao thôi."
— Nhìn là biết lâu rồi chưa chơi~ — Gần đây Nesui không chơi à?
— Trông có vẻ lâu rồi chưa đụng tới — Ổng chưa nhận ra kìa — Nghe bảo tiếng súng bị chỉnh cho khó nghe hơn rồi thì phải — Phạm vi nghe bị thu hẹp rồi
"Hả? Không nghe được tiếng súng á?"
Có vẻ như phạm vi nghe thấy tiếng súng đã bị thu hẹp lại.
Quả thực là tôi không hề nhận ra chuyện đó.
Lần gần nhất chơi trò này cũng là trên stream VTuber.
Chắc tôi bị tối cổ rồi.
"A, thấy rồi."
Cuối cùng cũng thấy.
Nhưng tên địch vẫn cứ chạy mà không hề nhận ra tôi.
"Đứng lại nào" Dù khoảng cách xa nhưng với Sniper thì chỉ cần một viên... tôi đã nghĩ vậy nhưng đời không như là mơ.
Tên địch như không có chuyện gì xảy ra, quay sang nã đạn về phía tôi.
"Hả? Pha đó mà không trúng á?"
Tôi dám chắc mẩm là phát đó đã trúng rồi cơ.
— Độ lệch của Sniper tăng lên rồi ông ơi — Gần đây ổng không chơi rồi — Lệch to lắm — Đạn rớt xuống tít dưới luôn — Khó vãi — Độ khó của Sniper tăng rồi
"Thật luôn..."
Nếu độ lệch bị giảm thì chắc phải luyện tập lại thôi.
Dạo này không chơi nên cảm giác tay cũng xuống dốc, toang thật.
"Bữa nào phải luyện tập lại mới được."
Tệ đến mức này thì căng thật.
Dù gì trước đây tôi cũng đã cố gắng lọt vào top mà.
"Nhưng mà số lượng người giảm nhanh thật đấy."
Bình thường với nhịp độ này thì phải còn cỡ 30 người, đằng này còn có 10 người, ít thật.
Chà, chắc do điểm hạ gục tăng lên cộng với mức rank hiện tại đang thấp chăng.
Trước mắt cứ phải liên tục săn mạng thì mới leo rank nổi.
"Kia là địch à."
Tôi đưa khẩu Sniper lên ngắm.
Chú ý tính toán độ rớt đạn, dự đoán đường đạn dựa vào cảm giác ban nãy.
Và bóp cò.
Viên đạn vạch một đường vòng cung rồi găm thẳng vào kẻ địch.
Thế nhưng vì trúng vào phần thân nên vẫn chưa thể hạ gục hắn.
"Hừm. Chắc phải nghiên cứu thêm chút nữa."
— Bắt nhịp nhanh vãi — Mới đó đã bắn trúng rồi á — Mà khoảng cách cũng xa phết đấy — Thấy sợ rồi đấy — Khả năng thích nghi quá khủng — Đỉnh quá
"Trước mắt cứ lấy Top 1 đã."
Dù sao thì cũng có điểm xếp hạng mà.
Nếu lấy Top 1 thì chắc cũng được kha khá điểm nên cứ nhắm tới đã.
Tôi đuổi theo tên địch vừa bắn trúng.
Chợt nghe thấy tiếng Sniper vang lên từ phía sau.
"Mém nữa."
Nhờ phản xạ nên tôi né được trong tấc tắc rồi quay đầu lại.
Kẻ địch bám sát ngay phía sau hệt như đã bám đuôi từ trước.
"Uwoa."
Tên địch chuyển sang Shotgun và bắn trúng tôi.
Tôi cũng vội đổi sang Shotgun, nã một viên rồi lùi lại.
Đạn trúng đích nhưng hắn không có vẻ gì là sẽ lùi bước, cứ thế lao lên tấn công.
"Từ từ đã. Đừng có qua đây!"
Tôi chạy thục mạng trốn vào một cơ sở dưới lòng đất gần đó.
Dù né được sát nút phát đạn thứ hai của đối phương nhưng HP của tôi đã báo động đỏ.
Ăn thêm một viên nữa thì chắc chắn lên bảng đếm số.
"Làm sao đây."
Kẻ địch hoàn toàn không có ý định lùi bước.
Nếu đoán không lầm thì sắp đến ngõ cụt rồi.
Tôi luân phiên tận dụng vật cản và các căn phòng khác để di chuyển nhưng hắn vẫn bám riết không buông.
Có vẻ hắn đang lần theo tiếng bước chân.
"Hết cách rồi, khô máu thôi."
Tôi dừng lại, nấp mình sau vật cản.
Và trong chớp mắt khi kẻ địch vừa tới, tôi giương khẩu Sniper lên.
Dùng Shotgun cũng được, nhưng tốc độ đạn của Sniper vẫn nhanh hơn.
"Xin đấy~" Tôi đợi chờ với khí thế như đang cầu nguyện thần linh, và đúng như dự đoán, kẻ địch đã xuất hiện.
"Trúng đi!!!"
Ngay khi lộ diện trước mặt hắn, tôi bóp cò trước cả khi đối phương kịp phản ứng.
Vì nếu không bắn nhanh hơn tốc độ nã đạn của hắn thì tôi sẽ thua.
Viên đạn găm thẳng vào đầu địch, hạ gục hắn.
"Nguy hiểm thật."
Tôi tranh thủ hồi máu trước khi bọn nghe thấy tiếng súng mà chạy tới xuất hiện.
Với tốc độ giảm người chơi nhanh thế này thì cảm giác những kẻ thích tấn công chủ động cũng khá nhiều.
"Ngon, quay lại thôi."
Hồi phục xong xuôi, tôi đã ở trạng thái sẵn sàng.
Vừa quay lại mặt đất, tôi đã nghe thấy khá nhiều tiếng súng.
Có lẽ do vòng bo thu hẹp lại nên tần suất chạm trán địch cũng tăng lên.
Tôi cầm Sniper đứng từ ngoài quan sát, thủ thế sẵn sàng nã đạn bất cứ khi nào thấy sơ hở.
"Chơi hay thật."
Cả hai tên địch đều quản lý góc bắn rất tốt.
Bọn chúng tận dụng vật cản cực khéo để không bị bắn lén từ xung quanh.
"Không, pha này chịu rồi."
Bất chợt nhìn lên, số người sống sót chỉ còn 6.
Chỗ tôi vừa quan sát có 2 người, vậy là còn 3 kẻ nữa đang lẩn khuất ở đâu đó.
Phải cảnh giác mới được... Nhưng khi tôi nhận ra điều đó thì đã quá muộn.
Ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng súng từ một hướng khác và định quay sang, tôi đã bị hạ gục.
"Uwa, Sniper à."
— Tiếc quá — Ông chơi cũng mượt lắm rồi — Địch cũng khét phết — Quả nhiên là mức rank cao nhất — Chuẩn chuẩn — Khốc liệt thật
"Hửm? Khoan, hiện tại tui đang ở rank Beginner mà... A."
Mức rank hiển thị của tôi là Legend.
Thứ hạng thì có tụt thật nhưng mức rank thì vẫn giữ nguyên.
"A, không lẽ rank không bị reset à...?"
— Tui biết ngay là ổng chưa nhận ra mà — Hài w — Hèn gì nãy giờ cứ thấy ổng lầm bầm cái gì đó, ra là vậy — Tui cũng thấy lạ lạ rồi — Hài ẻ
"Thật luôn. Tại Legend tụi nó diệt nhau lẹ quá nên không nhận ra."
"Mà thôi kệ đi, làm ván nữa nào."
Sau đó hình như tôi đã cày thêm kha khá ván nữa thì phải.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn