Chương 130: Chương 127: Lời Kết
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~14 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 2: Quá Khứ
"Sắp đến giờ đi rồi đó~" Tay xách vali, vai đeo balo, tôi cất tiếng gọi khi đang đứng trước nhà Yone.
Nghe tiếng nhỏ vọng ra "Ra ngay đây~", tôi đứng nguyên tại chỗ chờ đợi.
"Quanh đi quẩn lại thì cũng ở đây suốt kỳ nghỉ xuân rồi nhỉ."
Và rốt cuộc thì bố mẹ vẫn không về. Theo lời Yone, mùa hè năm ngoái họ có về, nhưng mùa xuân năm nay thì không. Mà, cũng không hẳn là tôi về đây vì muốn gặp họ, nhưng việc không gặp được thì cũng có chút chạnh lòng.
Nhưng rồi cái suy nghĩ "Cơ mà dù sao thì có gặp cũng làm được gì đâu" xẹt qua trong đầu, và nỗi buồn ấy cũng nhanh chóng biến mất nhường chỗ cho sự mặc kệ.
"Xin lỗiii~" Yone huỳnh huỵch chạy từ cầu thang xuống. Tôi khẽ thở dài một tiếng, rồi mở cửa nhà nhỏ:
"Đi thôi."
Đang định quay gót rời đi thì tôi sực nhớ ra vẫn còn một người mà mình nhất định phải chào hỏi.
"Tính hỏi 'Có chuyện gì?' nhưng mà kỳ nghỉ xuân cũng kết thúc rồi nhỉ."
Fuuka bị gọi ra từ sáng sớm nên trông bộ dạng có vẻ hơi khó ở. Thấy cũng hơi có lỗi, nhưng không thể nào không qua chào tạm biệt được.
Từ phía sau, bố mẹ cậu ấy bước ra và trò chuyện với Yone. Đang mải nhìn Yone vui vẻ nói chuyện, thì Fuuka đã bước đến bên cạnh tôi.
"Mà, tốt quá rồi nhỉ. Mọi chuyện cũng êm xuôi cả."
"Cảm ơn cậu, thực sự đấy. Biết ơn bao nhiêu cho đủ đây."
"Từ giờ hãy cố gắng lên nhé. Về nhiều mặt ấy."
Cảm giác như Fuuka đang ngầm đề cập đến cả chuyện VTuber và Pro Gamer vậy.
"Cứ để đó cho tớ. Nếu là tớ thì chắc chắn sẽ làm được."
Một cảm giác lạc quan chưa từng có bỗng trào dâng trong tôi. Cảm nhận rõ rệt điều đó, tôi hướng mắt về phía Yone đang đứng nói chuyện.
"Lần tới khi nào cậu lại về?"
"Lần tới à... Chắc còn lâu lắm mới về lại."
Lần này tôi về chỉ là vì chuyện đi khám bệnh của Yone mà thôi. Chuyện đó đã giải quyết xong xuôi, giờ tôi chẳng còn lý do gì để về nữa. Mà có gặp bố mẹ cũng...
"Vậy sao. Khi nào cần cứ thoải mái tâm sự với tớ nhé."
"Ừ. Tới lúc đó lại nhờ cậu vậy."
Trong tôi đan xen hai luồng suy nghĩ: một mặt muốn bản thân phải vững vàng hơn để không phải dựa dẫm vào cô bạn này nữa, mặt khác lại càng nhận thức rõ cậu ấy thực sự đáng tin cậy đến nhường nào.
"Vậy, Kaito, đi thôi."
Bên nhỏ có vẻ cũng đã hàn huyên xong, tay đã xách vali lên từ lúc nào.
"Đi nào. Vậy tạm biệt nhé."
Tôi vẫy tay chào Fuuka, rồi cũng nối gót theo sau.
"Hẹn gặp lại nhé!"
Lâu lắm rồi mới lại được nghe giọng nói của Fuuka. Cứ như những ngày tháng cấp hai hoài niệm vậy.
Những ký ức từng bị phong ấn dưới đáy chiếc hộp Pandora, giờ đây có lẽ đã trở thành những kỷ niệm đẹp. Tuyệt nhiên không thể nói đó là những chuyện tốt lành gì, nhưng đó vẫn là những sự kiện đã giúp tôi trưởng thành, và tôi đã chấp nhận rằng đó cũng là một phần của định mệnh.
Cứ thế, tôi rốt cuộc cũng rời xa quê hương đầy hoài niệm ấy.
--
"Ây da~ Cơ mà ở đây cũng có cái thú của nó nhỉ~" Ngay khi vừa trở lại thành phố mà chúng tôi đang sống, Yone liền thốt lên như vậy. Dù nghĩ bụng "Chắc ở đâu bà cũng nói câu đó thôi", nhưng tôi chỉ giữ điều đó trong lòng.
"Thành phố tụi mình từng sống là ở đằng kia, còn thành phố tụi mình sẽ sống từ giờ trở đi là ở đây mà."
"Làm màu cái gì vậy trời."
Nhỏ vừa bật cười khúc khích vừa nói.
"Tạm thời về nhà rồi làm gì đây?"
"Ể~"
"Trước mắt chắc phải dạy Yone việc nhà đã."
"Uầy~ Vào việc luôn đó hả~?"
Nhỏ cất giọng càu nhàu, nhưng biểu cảm thì xem chừng cũng không hẳn là không thích.
"Sao mặt bà lại như thế kia."
"Hơi hóng một chút!"
"Hóng gì?"
"Nhiều thứ!"
Nghe nhỏ bảo hóng cũng làm tôi hơi bất ngờ, nhưng mà có người san sẻ việc nhà thì cũng mừng. Chẳng quan trọng việc nhỏ làm thế là vì có tôi ở đây hay không, chỉ cần hiện tại được như vậy là tốt rồi.
Về đến nhà thì vẫn chưa tới buổi trưa. Sắp xếp hành lý xong xuôi, tôi bắt đầu thử dạy nhỏ vài việc nhà lặt vặt.
Nhỏ chẳng hề vấp váp... ngược lại còn hoàn thành mọi thứ một cách êm ru đến bất ngờ.
Đây là tài năng bẩm sinh à?
- Tôi không giấu nổi sự kinh ngạc. Vừa có tư duy logic, lại vừa có sự khéo léo...
Chắc là bản năng của "Yone trước kia" vẫn còn được giữ lại chăng? Tôi thầm rút ra một kết luận đầy bí ẩn. Dù ký ức đã mất đi, nhưng thế này thì cũng vui và không có gì tệ cả.
"Sao rồi? Nhắm làm được không?"
Tôi thử nhờ nhỏ làm bữa trưa. Chẳng chỉ bảo gì sất, chỉ đơn thuần là muốn biết tay nghề của cô ấy tới đâu.
"Ừm!"
Nhớ lại khuôn mặt tràn đầy tự tin của nhỏ lúc trả lời, tôi xúc một miếng ăn thử.
"A~ Ngon thật..."
Cảm giác cứ giống hệt đồ Yone nấu ngày xưa. Hay nói đúng hơn là cách nêm nếm y như đúc.
"Bà nấu kiểu gì dạ?"
Tôi bất giác lên tiếng hỏi. Nhỏ đang đứng ưỡn ngực tự hào trong bếp liền đáp:
"Kiểu, lúc tui nghĩ muốn làm món này thì công thức tự nhiên nảy số trong đầu ấy. Bằng trực giác chăng? Xong tui cứ thế làm theo thì nó thành ra thế này nè."
"Ra vậy..."
Tôi tự hỏi không biết Yone ngày trước đã nằm lòng bao nhiêu công thức nấu ăn rồi nữa.
"Từ giờ tự lo liệu được không đó?"
"Ừm!"
Nhỏ đáp. Chà, tương lai thế nào thì ai mà biết được. Nhưng hiện tại, tôi phải bảo vệ cuộc sống này...
"Alo. Chào chị."
Tôi thực hiện một cuộc gọi.
"Vâng. Có chuyện gì thế, Nesui-san?"
Người ở đầu dây bên kia là Iwasa-san. Quản lý của tôi.
"Bắt đầu từ hôm nay em sẽ lại nỗ lực hết mình."
"Sao tự dưng lại nói vậy. Đương nhiên là chị cũng mong em sẽ cố gắng rồi..."
"Chỉ là em muốn chị nghe lời tuyên thệ của mình thôi."
"Cái gì vậy trời."
Iwasa-san bật cười. Thú thực chính tôi cũng không hiểu rõ mình đang làm cái quái gì nữa. Nhưng tôi muốn truyền đạt điều đó. Rằng từ nay trở đi, tôi sẽ dốc sức cho công việc VTuber.
Sau đó, tôi gọi cho một người nữa. Không hiểu sao mọi người đều rảnh rỗi thật, hay do những người tôi quen đều rảnh nữa, nhưng máy được kết nối ngay lập tức.
"Chuyện gì thế blanc? Đột ngột vậy."
"lucus này. Tôi sẽ chiến hết mình."
"Ồ? Thật á?"
"Ừ."
Tôi cũng đã đưa ra lời tuyên thệ của một Pro Gamer. Muốn được tái sinh và một lần nữa làm rạng danh tên tuổi trên toàn thế giới. Khát khao ấy cũng đang bừng cháy trong tôi.
"Cùng nhau cố gắng nhé, tất cả chúng ta."
"Ừ."
Quyết tâm từ giờ phải nỗ lực hết mình, tôi tự xốc lại tinh thần.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn