Chương 2: Otaku hướng ngoại và Gyaru Đơn Độc
Cô nàng gyaru chẳng thân với ai lại muốn ngủ lại nhà tôi mỗi ngày · QuanVN5765 · 26 chương · ~10 phút đọc · Tạo 11/08/2026
Vol 1 (ĐÃ HOÀN THÀNH) Tôi có một chuyện muốn thú nhận.
Tôi, Suzuhara Ayana, cực kỳ không ưa người bạn cùng lớp tên Machikawa Iori.
Cậu ta cao 175 cm, nhỉnh hơn chiều cao trung bình của nam sinh năm nhất cấp ba một chút. Mái tóc nâu lúc nào cũng được vuốt sáp gọn gàng.
Theo đánh giá của những bạn nữ khá khắt khe về ngoại hình trong lớp, diện mạo của cậu ta thuộc dạng trên trung bình. Tuy chưa đến mức được mọi người tung hô là một "siêu mỹ nam", nhưng— Cậu ta lại cực kỳ giỏi mỉm cười.
Nụ cười ấy mang cảm giác sảng khoái, mát lạnh như một cốc soda trong ngày hè — một biểu cảm mà người mắc chứng ngại giao tiếp như tôi có nằm mơ cũng chẳng thể làm nổi.
Cậu ta còn sở hữu nhiều "vũ khí" khác nữa.
Giỏi quan sát sắc mặt người khác và luôn biết quan tâm đúng lúc.
Là một otaku công khai, có thể thoải mái trò chuyện về những bộ manga hay trò chơi nổi tiếng.
Không chỉ vậy, cậu ta còn là một học sinh nghiêm túc chính hiệu, xuất sắc cả học tập lẫn thể thao. Trong bài kiểm tra thể lực mùa xuân và kỳ thi học lực đầu học kỳ, cậu ta đều đứng hạng ba toàn khối.
Tận dụng những "vũ khí" ấy trong các mối quan hệ, Machikawa-kun không ngừng kết bạn và mở rộng vòng tròn giao tiếp của mình.
Những lời ngưỡng mộ dành cho cậu ta chưa bao giờ dứt.
"Machikawa-kun dễ nói chuyện lắm, lúc nào cũng cười nữa!"
"Mẹ cậu ấy là họa sĩ manga đúng không? Không chỉ anime với game, cậu ấy còn hiểu biết rất nhiều về manga đấy."
"Thành tích chỉ đứng sau Matsuoka-kun một chút thôi, mà thể thao lẫn học tập đều giỏi thật sự!"
"Mặt đẹp, tính tốt, khả năng giao tiếp lại đỉnh nữa — hoàn hảo quá mức rồi!"
"A~ Tớ nghĩ mình thích Iori-kun mất rồi~! Hay là tỏ tình nhỉ?"
Chết hết đi, lũ ngốc.
Mùa xuân năm nay, khi nghe đám con gái bàn tán trong phòng thay đồ trước tiết thể dục, tôi hoàn toàn chìm đắm trong những suy nghĩ u ám của một đứa hướng nội.
Tôi sẽ không bị một nụ cười như thế mê hoặc đâu.
Tôi tin chắc Machikawa-kun chỉ đang phô trương sở thích otaku để làm thân với con gái mà thôi.
Dù sao cậu ta cũng là thành viên trong nhóm nổi bật nhất lớp 1-A, do lớp trưởng Matsuoka Mitsuya dẫn đầu. Bản thân cậu ta không hẳn thuộc kiểu người thích tiệc tùng náo nhiệt.
Nhưng trong mắt một kẻ cô độc không có lấy một người bạn ở trường như tôi, cậu ta chắc chắn vẫn là một tên quảng giao chính hiệu.
Tôi hoàn toàn không thể đồng cảm với cậu ta.
Có lẽ chính vì vậy—
"Rất vui được làm quen, Suzuhara-san."
Vào đầu tháng Sáu năm nay— Khi Machikawa-kun ngồi bên cạnh bắt chuyện với tôi, tôi đã thẳng thừng gạt bỏ nụ cười sảng khoái ấy.
—Nhưng mà.
Có lẽ tận sâu trong lòng, tôi vẫn luôn ngưỡng mộ cậu ta…
Ngưỡng mộ hình ảnh cậu ta vui vẻ và tự tin trò chuyện về những sở thích otaku với bạn bè trong lớp.
"Khoan đã, cậu tỏ tình với Machikawa-kun thật à!?"
"…Ừ."
Cô gái kia lí nhí đáp.
"Cậu ấy từ chối tớ, nên tớ đã tát cậu ấy thật mạnh."
"Hả!? Tại sao chứ!?"
"Bởi vì… cậu ấy lúc nào cũng dịu dàng với tớ. Tớ cứ nghĩ cậu ấy thích mình, nên không ngờ lại bị từ chối…"
"Cậu đúng là đồ ngốc. Iori-kun vốn tốt với tất cả mọi người mà."
"Chưa ai từng thấy cậu ấy nổi nóng hay để lộ cảm xúc mạnh bao giờ cả."
"Chính vì thế nên tớ mới tát cậu ấy! Tớ còn nói: 'Đừng có tử tế với người mà cậu không có hứng thú! Đừng nói những lời khiến người ta hiểu lầm!'"
Làm vậy chẳng phải quá đáng lắm sao?
Mùa hè năm nay, trong lúc nghe một cuộc trò chuyện khác của đám con gái ở phòng thay đồ trước tiết bơi, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác khó chịu không sao diễn tả được.
Dù Machikawa-kun có là một otaku phong trào đi nữa, tát người ta chỉ vì lời tỏ tình bị từ chối vẫn quá bạo lực.
Nếu không muốn cảm xúc của mình bị người khác làm cho xáo trộn, ngay từ đầu đừng kết bạn ngoài đời thì hơn.
"Đúng vậy… bạn bè…"
Tôi khẽ lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức chẳng ai nghe thấy.
Chỉ cần có một người thật sự thân thiết là đủ.
Như vậy, ta sẽ không còn cô đơn nữa— Người bạn duy nhất của tôi.
Người bạn otaku quen qua mạng, đồng thời cũng là cộng sự sáng tác của tôi — IORI.
Không giống Machikawa Iori, cô ấy là một otaku chân chính.
Qua những tin nhắn riêng, IORI có vẻ là một người rất giỏi giao tiếp. Thế nhưng, đằng sau đó lại tồn tại một bí mật khiến ngay cả một kẻ hướng nội cô độc như tôi cũng có thể đồng cảm.
Cô ấy từng nói: 【Chỉ có Sabatora-san là người duy nhất tớ có thể tâm sự những chuyện như thế này. 】 Và bí mật mà cô ấy đã kể cho tôi chính là—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn