Chương 15: Chương 2: Sau giờ học ở quán cà phê cùng bạn bè
Cô nàng gyaru chẳng thân với ai lại muốn ngủ lại nhà tôi mỗi ngày · QuanVN5765 · 26 chương · ~76 phút đọc · Tạo 11/08/2026
Vol 2 (ĐÃ HOÀN THÀNH)
"Ừm, Kotori-chan. Thật ra tớ có chuyện muốn tâm sự với cậu."
Thứ Hai, sau giờ học.
Tôi đang trò chuyện với Kotori-chan, người vẫn còn mặc đồng phục.
Lúc này, chúng tôi đang ở một cửa hàng Starbucks tại Harajuku.
Là một phần trong công việc của ban lễ hội văn hóa, hai đứa vừa đến một cửa hàng cho thuê trang phục để xem thử đồ hầu gái, nhưng…
"Chuyện trang phục hầu gái à?"
"Đó cũng là một chuyện."
"Vì Lễ hội Ayasaka kéo dài hai ngày nên thuê trong ba ngày hai đêm sẽ mất 3. 950 yên cho mỗi bộ đúng không? Nếu thuê ở cửa hàng ấy thì tổng chi phí khá cao nhỉ?"
"Trên Instagram của họ nhìn cũng ổn, nhưng chất lượng thực tế lại hơi thất vọng. Với giá đó, có lẽ mua loại rẻ hơn còn tốt hơn."
"Tớ vừa nghĩ ra một cách hay hơn! Chúng ta mượn của các chị khóa trên đi!"
"Hả, trang phục của trường sao?"
"Nghe nói năm ngoái đội quần vợt nữ đã tổ chức quán cà phê hầu gái. Họ mua hẳn trang phục nên chắc mọi người vẫn còn giữ."
"Ra vậy. Nếu có thể mượn được…"
"Thì hoàn toàn miễn phí! Chắc các chị ấy sẽ cho đàn em mượn thôi, còn ngân sách có thể dành cho trang phục host."
"Ý tưởng tuyệt thật. Nếu được, Kotori-chan có thể hỏi các chị khóa trên giúp—"
"Tớ vừa nhắn LINE rồi!"
"Khả năng hành động của cậu có hơi mạnh quá không vậy?"
Là một người hướng nội, tôi chỉ có thể mơ đến thứ năng lượng chủ động như vậy.
Hôm nay đội quần vợt được nghỉ nên cô đã giúp chúng tôi thực hiện công việc của ban lễ hội.
Đối với một người đang tuyệt vọng muốn mọi chuyện thành công như tôi, sự giúp đỡ ấy đáng quý vô cùng.
Thế nhưng…
"Có chuyện gì sao? Trông mặt Ayana-chan hơi cứng đấy."
"Chỉ là… đây là lần đầu tiên tớ đến Starbucks. Tớ có… nổi bật quá không? Từ lúc vào đây, tớ cứ cảm giác mọi người đang nhìn mình."
Trong suy nghĩ của tôi, Starbucks luôn giống như thánh địa của những người nổi tiếng và hướng ngoại.
Hơn nữa, đây còn là Harajuku, một trong những tụ điểm hướng ngoại hàng đầu cả nước.
Cứ như có một bức tường vô hình ngăn người hướng nội bước vào, khiến nơi này chẳng khác gì hang ổ yêu ma.
Ngay khi tôi bắt đầu nhớ nhà, Kotori-chan nở nụ cười dịu dàng như một người mẹ rồi nói:
"Mọi người nhìn vì Ayana-chan đẹp quá mức đấy! Ngay cả lúc chúng ta đi trên phố Takeshita, người qua đường cũng chẳng thể rời mắt khỏi cậu!"
"Tớ nghĩ họ nhìn vì Kotori-chan mới là người đáng yêu."
Mái tóc nâu hạt dẻ gợn sóng buông xuống vai.
Gương mặt cân đối hoàn hảo được tô điểm bằng nụ cười thiên thần rạng rỡ.
Cô là một cô gái hướng ngoại bẩm sinh chính hiệu, hoàn toàn đối lập với tôi.
(Mình vẫn không thể tin nổi.) Tôi lại có thể trở thành bạn của cô gái đáng yêu và nổi tiếng nhất khối, rồi còn cùng nhau đến quán cà phê sau giờ học.
Tôi thật sự mắc nợ Iori-kun vì đã giới thiệu hai đứa.
"Cảm ơn nhé! Nhưng chẳng phải cậu còn chuyện khác muốn tâm sự sao?"
"…Ừ. Thật ra…"
"Cậu phải lòng Iori rồi đúng không?"
Bị cô nói trúng tim đen, tôi cảm thấy gương mặt nóng bừng.
"…Dễ nhận ra đến thế sao?"
"Không. Chỉ là đây đâu phải lần đầu có người đến tìm tớ để tâm sự vì thích Iori. Trước khi hai đứa tung tin đồn đang hẹn hò, chắc tớ đã nhận được khoảng năm lời thú nhận kiểu đó rồi."
"Nhiều đến vậy sao?!"
"Ừ, cậu ấy khá nổi tiếng mà."
"Kotori-chan cũng nổi tiếng chẳng kém đâu."
Iori-kun và Kotori-chan là anh em sinh đôi.
Để che giấu sự thật nặng nề rằng họ mang họ khác nhau do cha mẹ ly hôn, cả hai vẫn giữ bí mật với mọi người.
"Ừm, tớ không phủ nhận. Vì thế bọn tớ mới giả làm một cặp để ngăn người khác tỏ tình."
"Hai người thật sự thân thiết nhỉ?"
"Bọn tớ không làm những chuyện tình tứ như hôn nhau đâu nhé?"
"Nhưng hai người thường xuyên đi chơi cùng nhau đúng không?"
Hồi mới trở thành bạn otaku với IORI, cậu thường kể qua tin nhắn về những nơi mình đã đến cùng "em gái".
Khi ấy, tôi hoàn toàn hiểu lầm rằng họ chỉ là hai anh em thân thiết bình thường.
"Chẳng hạn như tháng trước, hai người cùng đến hồ bơi đúng không?"
"Đó là để xây dựng bằng chứng. Tớ có dùng Instagram, đăng ảnh chụp đôi với anh ấy là cách tốt nhất để khiến mọi người tin bọn tớ là một cặp."
Nói rồi, Kotori-chan cho tôi xem điện thoại.
Trong ảnh là cô và Iori-kun…
Ôi trời!
(Cặp đôi hoàn hảo bước ra từ tranh này là sao vậy?) Hai người đẹp nổi bật trong trang phục bơi, rạng rỡ bên hồ bơi của một khu vui chơi trong nhà.
Trông giống hệt bìa một bộ shoujo manga bán chạy, tràn đầy sức sống thanh xuân.
Đối với một người có cuộc sống cấp ba xám xịt như tôi, nó chói lóa đến mức có thể khiến tôi tan chảy.
Thành thật mà nói, tôi ghen tị quá!
Dù căm ghét những nơi đông người, ngay cả tôi cũng…
"Muốn đi hồ bơi không? Hay nói chính xác hơn là muốn đi cùng Iori? Chỉ hai người thôi ấy?"
"Ư… Kotori-chan xấu tính quá."
"Hì hì, xin lỗi nhé. Chỉ vì lúc đỏ mặt Ayana-chan đáng yêu quá nên tớ không nhịn được."
Để xin lỗi, cô đẩy cốc Frappuccino dâu về phía tôi, khiến tôi không thể cưỡng lại mà uống một ngụm.
Sau đó, tôi để những cảm xúc đã dồn nén trong lồng ngực tuôn ra.
"Tớ chưa từng nghĩ mình sẽ yêu một người nhiều đến thế…"
"Tình yêu vốn là vậy đúng không? Giống như một căn bệnh. Dù cố phòng tránh đến đâu, một ngày nào đó cậu vẫn đột nhiên phải lòng ai đó. Đúng nghĩa là bệnh tương tư."
"Cách ví von đó hợp lý quá."
Tôi chưa từng nghĩ một người chưa trải qua mối tình đầu như mình sẽ có ngày biết yêu.
(Nhưng nụ cười ấy…) Khoảnh khắc tôi nhìn thấy nụ cười chân thành từ tận đáy lòng mà cậu dành cho tôi vào ngày hai đứa bắt đầu nói chuyện trong lớp.
(Mỗi ngày mình đều không thể ngừng nghĩ đến Iori-kun.) Lồng ngực đau nhói vì khao khát được nhìn thấy nụ cười ấy thêm lần nữa.
Dù sống cùng cậu đã khiến mỗi ngày hạnh phúc hơn rất nhiều, từng cử chỉ nhỏ của cậu vẫn làm trái tim tôi đập loạn.
Với những triệu chứng rõ ràng đến thế, tôi chỉ còn cách thừa nhận tình cảm của mình.
Mới hôm qua, hai đứa còn trêu chọc nhau, dựa sát vào nhau, tôi cho cậu gối đầu lên đùi, nói ra những câu xấu hổ, rồi gương mặt đang ngủ của cậu đáng yêu đến mức tôi không nhịn được mà hôn nhẹ lên má…
Sau đó— (Cậu đã dựa dẫm vào mình. Còn gọi mình là "Ayana".) Chỉ riêng điều đó đã đủ rồi.
Tối qua khi nằm trên giường, tôi không thể ngăn khóe môi cong lên, cứ liên tục nhớ lại giọng nói của cậu.
"À! Vậy là vì thế chúng ta mới đến cửa hàng kia sao? Muốn chuẩn bị để gây ấn tượng với Iori à?!"
Bị nụ cười tinh nghịch của cô trêu chọc, tôi cảm thấy cả gương mặt nóng bừng lên tận trán.
Cửa hàng chúng tôi vừa ghé qua là một cửa hàng đồ mặc trong.
Hai đứa vào phòng thử riêng rồi gửi ảnh cho nhau qua LINE để chọn món phù hợp.
"Tớ không mua chúng để cho Machikawa-kun xem!"
"Nhưng rất hợp với cậu đấy."
"Ừm… cảm ơn."
"Ayana-chan có vóc dáng đẹp thật."
"Kotori-chan cũng vậy còn gì!"
Dù không lưu ảnh, hình ảnh Kotori-chan trong bộ đồ màu đen với vẻ ngoài vừa thanh thuần vừa trưởng thành vẫn in đậm trong tâm trí tôi.
Làn da khỏe khoắn, vóc dáng cân đối cùng đường nét hoàn mỹ ấy— (Mình muốn vẽ quá.) Có lẽ dòng máu họa sĩ trong người đang sục sôi, khiến tôi không nhịn được mà ghi nhớ hình dáng của cô vào trong đầu.
Cô ấy đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở.
Tôi không đủ khả năng vẽ nên một kiệt tác, nhưng nếu có thể, tôi thật sự muốn phác họa Kotori-chan trong vai trò người mẫu nghệ thuật…
"Bộ đồ đó chắc chắn sẽ khiến Iori vui lắm!"
"Không, tớ chỉ mua vì không còn cách nào khác thôi… Gần đây tớ cứ nằm mơ."
"Nằm mơ?"
"Những giấc mơ về Machikawa-kun."
…Khoan đã, bình tĩnh lại đi, mình!
Vì quá tệ trong việc trò chuyện với bất kỳ ai ngoài Iori-kun, mình vừa thả xuống một quả bom khổng lồ đúng không!?
"Ồ, thật sao? Cậu mơ thấy chuyện gì?"
Kotori-chan nở nụ cười thích thú, sẵn sàng lao vào một cuộc trò chuyện tình yêu, nhưng tôi tuyệt đối không thể kể cho cô biết.
Rằng tôi đã mơ thấy Iori-kun tỏ tình:
"Tớ yêu cậu, Ayana."
Cậu ôm lấy tôi trong phòng, đẩy tôi ngã xuống giường rồi thì thầm những lời ngọt ngào bên tai…
Sau đó dịu dàng ôm ấp tôi.
Chính vì vậy, tôi đã nghĩ:
"Chúng ta đang sống chung, mình phải chuẩn bị cho những trường hợp bất ngờ!"
Rồi nhất thời bốc đồng mua đồ lót để chuẩn bị cho "trận chiến ban đêm"…
Hơn nữa, nếu người khác biết một kẻ hướng nội như tôi lại có những giấc mơ đáng xấu hổ đến vậy, chắc họ sẽ thấy ghê tởm…
"Cậu không cần xấu hổ đâu! Chuyện đó hoàn toàn bình thường."
"…Thật sao?"
"Tớ từng kể rồi đúng không? Tớ cũng có người mình thích."
"Tớ nhớ. Đó là người như thế nào?"
"Một người vừa mạnh mẽ vừa ngầu. Không chỉ dịu dàng, mà còn luôn nỗ lực bảo vệ người khác. Chỉ cần ở bên người ấy là tớ có thêm năng lượng, rồi bất giác muốn ủng hộ họ. Tớ chỉ muốn chăm sóc cho người ấy thôi."
"Ra vậy."
"Tớ cũng thường xuyên mơ thấy người ấy. Chẳng hạn như bị ép sát vào tường."
Đúng là tình huống kinh điển trong shoujo manga!
Một giấc mơ đáng yêu, vô cùng phù hợp với một người trong sáng như Kotori-chan.
"Hoặc mơ thấy hai đứa làm những chuyện người lớn trên giường."
"HẢẢẢ!?"
"Cậu bất ngờ đến vậy sao?"
"Chỉ là… Kotori-chan trông quá trong sáng và thánh thiện, nên tớ hơi bất ngờ…"
"Ha ha, tớ cũng là con người mà. Tớ cũng có những ham muốn của riêng mình."
Bạn cùng lớp của tôi tiếp tục nói với một nụ cười dịu dàng.
"Muốn được người mình thích nói 'Tớ yêu cậu', muốn được đối xử dịu dàng, muốn cùng nhau chia sẻ đủ loại cảm xúc, muốn chạm vào nhau và được đối phương chạm đến, muốn yêu thương lẫn nhau—những điều đó đâu có kỳ lạ đúng không?"
Giọng cô bình thản và đầy bao dung, khiến tôi chẳng có cảm giác hai đứa bằng tuổi.
"Con gái muốn gần gũi với người mình thích là chuyện hoàn toàn bình thường. Vì thế cậu không cần phải bận tâm chỉ vì một giấc mơ đâu!"
Thế nhưng đôi tai nhỏ của cô lại hơi ửng đỏ.
"Kotori-chan thật sự rất dịu dàng."
Có lẽ cô đã nhận ra tôi lỡ lời nên mới chia sẻ bí mật đáng xấu hổ của mình để khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Dù không thuộc ban lễ hội, hôm nay cô vẫn giúp đỡ công việc.
Cô thường xuyên trêu chọc tôi, nhưng với một người nhút nhát và hay nói năng vụng về như tôi, việc cô chủ động dẫn dắt cuộc trò chuyện lại khiến mọi thứ dễ dàng hơn.
(Cô ấy hiểu điều đó nên mới cố tình làm vậy để giúp mình.) Tinh ý, chu đáo và vô cùng chủ động.
Đúng là người khuấy động bầu không khí của cả lớp.
Chẳng trách cô nhận được nhiều lời tỏ tình đến vậy.
"Nếu không phải em gái cậu ấy, chắc chắn Machikawa-kun sẽ phải lòng cậu. Nếu Kotori-chan là tình địch của tớ, tớ hoàn toàn không có cơ hội thắng."
"Hì hì, nếu Iori không phải anh ruột của tớ, có khi tớ cũng đã phải lòng anh ấy."
"Tớ biết ngay mà!"
"Anh ấy chu đáo lắm. Hơn nữa, việc thường xuyên giúp đỡ công việc của mẹ khiến anh ấy trưởng thành hơn phần lớn nam sinh cấp ba."
"Tớ hoàn toàn hiểu. Với lại Machikawa-kun chẳng bao giờ ngần ngại khen người khác đúng không?"
"Đúng vậy! Phần lớn con trai tuổi này đều xấu hổ, không thể thản nhiên nói một cô gái 'đáng yêu'."
"Nhưng Machikawa-kun lại khác."
"Ừ, xin lỗi nhé, đó là lỗi của tớ."
Kotori-chan chắp hai tay, khoa trương cúi đầu.
"Hồi nhỏ tớ khá hay làm nũng. Chẳng hạn khi xem phim kinh dị, tớ sẽ bắt Iori ôm mình từ phía sau."
"…Kotori-chan, đừng nói là…"
"Ừm, với lại tớ còn nhồi vào đầu anh ấy rằng: 'Phải đối xử dịu dàng với con gái! Khi họ thay đổi kiểu tóc thì nhất định phải khen!' Vì vậy Iori dần không còn xấu hổ khi khen con gái nữa…"
"Vậy Machikawa-kun trở thành một tên sát gái vô thức là vì được cậu cải tạo sao?"
"Tớ vô cùng hối hận! Chính tớ đã nuôi anh ấy thành như vậy!"
"Đừng buồn! Machikawa-kun khen con gái cũng vì bản thân cậu ấy vốn dịu dàng. Đó là lý do cậu ấy có nhiều bạn nữ."
Trong lúc an ủi cô, tôi chợt nhớ đến câu Kotori-chan từng nói:
"Gần đây có người đang trở nên vô cùng thân thiết với Iori."
(Là ai nhỉ?) Iori-kun nói cậu cũng không nghĩ ra đó là ai.
"Đúng thật. Ngay cả Kasumi cũng nói cô ấy thích sự dịu dàng của Iori."
"Asahina-san cũng vậy sao?"
"Ừ. Tớ thật sự xin lỗi về chuyện của cô ấy. Là thành viên cùng đội quần vợt, lẽ ra tớ phải thuyết phục Kasumi đừng gây khó dễ cho Ayana-chan. Nhưng bình thường Kasumi rất tốt, chỉ có một khuyết điểm nghiêm trọng."
"Là gì?"
"Cứ dính đến tình yêu là cô ấy mất kiểm soát! Vì thế nếu tớ, với tư cách 'bạn gái' của Iori, kích động cô ấy thì chỉ khiến tình hình tệ hơn."
"Khoan đã… Asahina-san vẫn còn thích Machikawa-kun sao? Vì thế cô ấy mới xem tớ là tình địch?"
"Chính xác. Cậu nhớ mình từng nói với Iori rằng 'Tớ ghét cậu nhất trên đời' đúng không? Thế nhưng giờ hai người lại trở nên thân thiết, nên có lẽ cô ấy đang ghen."
"Nếu vậy, bản chất Asahina-san cũng không hẳn là người xấu đúng không?"
Tôi muốn nghĩ ra một kế hoạch để kéo Asahina-san về phía mình.
Nhưng bằng cách nào?
Không đời nào tôi có thể biến sự ghen tị của cô ấy thành thiện cảm dành cho bản thân.
"Ayana-chan cũng thích sự dịu dàng của Iori sao?"
"À, ừ-ừ. Nhưng… ở trường, tớ cảm giác cậu ấy đang cố gắng quá mức để đối xử tốt với tất cả mọi người."
Có lẽ nguyên nhân là vì quá khứ từng bị bắt nạt.
Hòa mình vào đám đông chính là chiến thuật sinh tồn của Machikawa Iori, một otaku công khai.
"Tớ yêu cả dáng vẻ cậu ấy nỗ lực để trở nên dịu dàng, nhưng cũng yêu con người tự nhiên của Iori."
Cùng nhau ăn uống.
Chơi game đối kháng trên bàn ăn.
Xem bộ anime yêu thích rồi bàn luận.
Hoặc chỉ đơn giản nằm dài trên sofa mà chẳng làm gì…
Con người chân thật, không chút che giấu mà cậu chỉ thể hiện ở nhà vì tin tưởng tôi.
Khoảng cách dễ chịu giữa hai người bạn thân.
Nụ cười chân thành, không hề gượng ép mà cậu chỉ dành cho mình tôi.
"Biểu cảm không chút phòng bị mỗi khi cậu ấy thả lỏng thật sự đáng yêu lắm."
"—Tuyệt thật đấy, Ayana-chan."
"Hả?"
"Trước giờ đã có rất nhiều cô gái đến tìm tớ để tâm sự về Iori, nhưng tất cả đều nói họ thích ngoại hình, sự dịu dàng hoặc vẻ ngầu của anh ấy."
"Thật sao?"
"Nhưng Ayana-chan lại yêu con người bên trong của Iori. Cậu còn nói anh ấy đáng yêu nữa."
"À… Với tư cách em gái, cậu có khó chịu không?"
"Không đời nào! Cậu nói đúng mà—anh ấy cũng có những mặt rất đáng yêu! Chẳng hạn như vẽ cực kỳ tệ, hoặc mỗi khi mệt sẽ cày video mèo!"
"Cứ giao cho tớ!"
Kotori-chan vỗ hai tay vào nhau, nở nụ cười rạng rỡ.
"Cậu tìm tớ để tâm sự nghĩa là muốn tớ giúp hai người tiến gần hơn đúng không? Bình thường tớ luôn nhẹ nhàng từ chối những người đến nhờ, nhưng sau khi nghe cậu nói, tớ đã chắc chắn rồi. Tớ sẽ ủng hộ tình yêu của cậu—"
"Không, hoàn toàn ngược lại."
Lấy hết can đảm, tôi hít một hơi thật sâu.
"Nếu có vẻ như tình cảm của tớ dành cho Machikawa-kun sắp bị phát hiện, xin cậu hãy giúp để cậu ấy không nhận ra."
"Hả?! …Tại sao?"
"Bởi vì tớ không xứng với cậu ấy."
Một học sinh ưu tú, nổi tiếng và hướng ngoại— Cùng một gyaru cô độc chẳng chịu mở lòng với bất kỳ ai.
Là một kẻ hướng nội cô độc, tôi không nghĩ bản thân xứng đáng với Iori-kun.
Tôi cảm thấy tính tiêu cực thường ngày trong lòng sắp tràn ra ngoài…
"Tớ không muốn phá hỏng những gì chúng ta đang có. Hai đứa là bạn bè. Tớ chắc Machikawa-kun cũng không muốn mối quan hệ này đổ vỡ."
Đối với tôi, IORI vừa là một nhà sáng tạo mà tôi ngưỡng mộ, vừa là người bạn thân duy nhất.
Nếu tỏ tình rồi bị từ chối, mọi thứ sẽ trở nên gượng gạo, sau đó hai đứa dần xa cách.
Có lẽ cuộc sống chung cũng sẽ chấm dứt.
(Đó là điều mình tuyệt đối không thể chịu đựng.) Vào đêm cậu ngủ lại nhà tôi— Iori-kun đã nói muốn tiếp tục sống chung để hai đứa cùng trưởng thành.
Khi tạm thời chuyển ra sống một mình, tôi đã hiểu sự cô đơn đáng sợ đến mức nào.
Và khi nhớ lại niềm hạnh phúc lúc hai đứa bắt đầu sống cùng nhau lần nữa— (Mình không thể quay lại cuộc sống không có Iori-kun.) Chúng tôi lệch giờ đến trường để giữ bí mật về việc sống chung.
Vì vậy, mỗi sáng hai đứa luôn trao đổi cùng một vài câu.
"Hẹn gặp lại."
"Tớ đi đây."
Chỉ là một cuộc trò chuyện ngắn ngủi.
Thế nhưng với tôi, đó là thứ hạnh phúc thường ngày mà trước đây tôi cứ nghĩ chỉ tồn tại trong manga và anime.
(Mình không thể tưởng tượng nổi một cuộc sống không ở bên Iori-kun.) Hôm qua tôi thậm chí đã hôn nhẹ lên má cậu, nhưng sẽ không làm thế thêm lần nào nữa.
"Tớ sẽ giữ mọi thứ như hiện tại. Nhất định."
"Nhưng…"
"Có rất nhiều người sẽ không chấp nhận chuyện hai đứa hẹn hò. Mỗi khi trò chuyện với Machikawa-kun trong lớp, tớ cảm nhận được ánh mắt của những bạn nữ khác."
"Ừ, có lẽ khá nhiều người giống Kasumi và đang ghen."
"Chắc họ tức giận vì sau khi lạnh lùng từ chối cậu hồi tháng 6, giờ tớ lại thản nhiên nói chuyện với cậu. Nishino-san cũng là một trong số đó đúng không?"
"Hảả!? Tại sao Gyaru Đơn Độc lại ở đây!?"
Khi được mời ăn trưa cùng nhóm Matsuoka trong lớp, Nishino Moeka-san đã tỏ ra kinh ngạc rõ ràng.
Ngay cả khi tôi lấy hết can đảm bắt chuyện, cô ấy vẫn quay đi rồi phớt lờ.
Nghe nói nhóm LINE của hội Matsuoka đang bàn bạc cách thuyết phục Asahina-san, nhưng có lẽ chỉ vì Iori-kun, bạn của họ, đã nhờ giúp.
"Quả nhiên cô ấy đang giận vì tớ từng đối xử lạnh nhạt với Machikawa-kun."
"Không phải đâu!"
"? Vậy tại sao cô ấy lại phớt lờ tớ…?"
"Xin lỗi, tớ không thể nói chính xác lý do. Nhưng dù trông hào nhoáng, Moeka thật sự là một người rất nghiêm túc. Cô ấy cũng chăm chỉ tham gia hoạt động câu lạc bộ."
"Câu lạc bộ?"
"Câu lạc bộ mỹ thuật. Sau này Moeka muốn học đại học nghệ thuật. Và, ừm, cô ấy từng nói…"
"Ayana-chan là một họa sĩ nổi tiếng đúng không?"
Câu hỏi ấy giống như một mũi băng xuyên thẳng vào tim tôi.
(À, ra vậy.) Đúng là vì hoàn cảnh gia đình— Cụ thể là do mẹ tôi, nữ họa sĩ Suzuhara Ema— Tôi đã phải vẽ tranh ngay từ khi đủ tuổi nhận thức.
Tôi từng giành được một vài giải thưởng tại các cuộc thi quốc tế.
Các nhà phê bình mỹ thuật thậm chí còn đặt cho tôi biệt danh khoa trương là "Dòng máu thiên tài".
(Nhưng nhờ IORI, mình đã có thể yêu thích việc vẽ manga và minh họa. Riêng hội họa thì mình vẫn chưa thể đối mặt.) Trong môn tự chọn, tôi đã chọn thư pháp thay vì mỹ thuật.
Chỉ cần ngửi thấy mùi màu vẽ là tôi buồn nôn.
Tưởng tượng bản thân đứng trước một tấm toan thôi cũng khiến toàn thân run rẩy không kiểm soát.
Bởi nó khiến tôi nhớ lại những ngày bị bà ấy ép phải vẽ.
(Đó là lý do mình chưa từng vẽ tranh kể từ khi rời nhà.) Chắc Nishino-san đang tức giận vì tôi có tài năng nhưng lại không chịu công bố tác phẩm.
Thế nhưng cô ấy là bạn của Iori-kun.
Chính vì vậy, tôi càng không thể trở thành bạn gái của cậu.
Nếu hai đứa hẹn hò, có lẽ mối quan hệ giữa cậu với Nishino-san và những người khác sẽ thay đổi.
(Mình không muốn như vậy.) Tôi không muốn phá hỏng những tình bạn mà người bạn thân đã vất vả xây dựng.
Vì thế, mình phải tìm cách từ bỏ tình cảm dành cho Iori-kun…
"Không sao đâu! Cậu chưa cần tìm ra câu trả lời ngay lập tức."
"Nhưng—"
"Ayana-chan thật sự rất tuyệt. Không chỉ vì cậu nhận ra Iori luôn căng thẳng ở trường, mà còn vì nói thẳng ra, tất cả những cô gái từng tìm tớ để tâm sự trước đây chỉ nghĩ đến bản thân."
Kotori-chan cố gắng động viên tôi.
"Lúc nào cũng là: 'Tớ yêu Iori', 'Tớ muốn Iori làm bạn trai', 'Tớ muốn giữ Iori cho riêng mình!' Nhưng Ayana-chan lại khác. Cậu còn suy nghĩ cho cả Iori."
"……"
"Trước khi Iori giới thiệu hai đứa, tớ đã hiểu lầm cậu. Tớ cứ nghĩ cậu chỉ là một cô gái lạnh lùng. Nhưng sau khi trò chuyện, tớ mới nhận ra! Cậu không chỉ ngầu, mà còn dịu dàng và luôn quan tâm đến cảm xúc của người khác!"
Kotori-chan dịu dàng dùng hai tay nắm lấy bàn tay phải của tôi đang đặt trên bàn.
"Vì vậy, nếu gặp chuyện phiền muộn, cậu đừng ngần ngại tâm sự với tớ. Cậu không cần phải phủ nhận tình cảm dành cho Iori chỉ vì người khác. Cậu có thể chấp nhận nó. Cậu hoàn toàn có quyền trân trọng cảm xúc của chính mình."
"Kotori-chan…"
Từ trước đến giờ, chỉ có Iori-kun nói những lời như vậy với một kẻ cô độc như tôi.
Chính vì thế, tôi vui đến không thể diễn tả.
Không ngờ mình có thể trở nên thân thiết đến vậy với một người bạn ngoài Iori-kun.
Việc cùng nhau chọn đồ sau giờ học, trao đổi đủ loại ý kiến thật sự rất vui.
Trước đây tôi chỉ muốn chạy khỏi quán cà phê dành cho hội hướng ngoại này càng nhanh càng tốt, nhưng giờ tôi lại muốn tiếp tục trò chuyện với Kotori-chan.
"Tớ thật sự rất vui vì có thể trở thành bạn với Kotori-chan."
"Tớ cũng vậy! Vì Ayana-chan biết tớ và Iori là anh em, nên tớ có thể kể với cậu những chuyện không thể nói với người khác. Đối với tớ, Ayana-chan là một người bạn vô cùng đặc biệt!"
Những lời ấm áp như ánh nắng mùa xuân.
Muốn cảm ơn Kotori-chan vì đã động viên mình, tôi không nhịn được mà lên tiếng.
"Nhân tiện, chẳng phải trước đây cậu từng nói mình đang gặp rắc rối trong chuyện tình cảm sao?"
Hồi tháng 10, cô từng nói:
"Người tớ thích hoàn toàn không nhận ra tình cảm của tớ. Sau này tớ nhờ cậu tư vấn được không?"
"Nếu không ngại nói với tớ, cậu muốn tâm sự không?"
"Ôi, dịu dàng quá! Nhưng giờ không sao rồi! Không phải tớ không muốn kể cho Ayana-chan đâu nhé!"
Kotori-chan nở nụ cười rạng rỡ như thường ngày.
"Tình yêu của tớ sẽ hạnh phúc hơn nếu mãi không được đáp lại."
"Hả—?"
Tại sao cô lại nói một câu buồn đến vậy?
"Vì thế bây giờ chúng ta phải tập trung vào chuyện của cậu với Iori!"
Trong lúc tôi vẫn còn bối rối, Kotori-chan có phần gượng ép chuyển chủ đề.
"Trước đây chúng ta từng nói qua LINE đúng không? Gần đây có người đang vô cùng thân thiết với Iori. Cứ tiếp tục thế này, người đó có thể cướp anh ấy đi mất."
"Cậu từng nói có khả năng họ sẽ hẹn hò."
Kotori-chan chắc chắn đến vậy— Người ấy hẳn là một cô gái tuyệt vời, hoàn toàn trái ngược với tôi—
"Tớ vẫn chưa nói tên đúng không? Người đó tên là 'Sabatora'."
"Ayana, có chuyện gì sao?"
Hơn 9 giờ tối một chút.
Iori-kun đang sấy tóc cho tôi khi hai đứa ngồi ở khu vực bàn ăn. Cậu tắt máy sấy rồi cất tiếng hỏi.
Tôi ngồi trên một chiếc đệm dưới sàn, ngay trước sofa, lọt giữa hai chân đang dang rộng của cậu.
(Khoảng cách giống hệt một cặp đôi sống chung.) Cậu thường xuyên sấy tóc cho tôi sau khi tắm.
Mọi chuyện bắt đầu khi cậu nói:
"Tóc dài chắc sấy vất vả lắm nhỉ?"
Khi tôi gật đầu, cậu liền hỏi:
"Muốn tớ làm giúp không? Trước đây tớ thường sấy tóc cho Kotori."
Cậu sấy cẩn thận từ chân tóc, chú ý không làm tổn thương lớp biểu bì.
Quan trọng hơn, được người mình thích chăm sóc không chỉ làm mái tóc mà cả trái tim tôi cũng trở nên ấm áp…
Đến khi nhận ra, cậu đã sấy tóc cho tôi bốn lần mỗi tuần.
Hôm nay, cậu mang vẻ phiền muộn rồi nói:
"Gần đây tớ khá căng thẳng vì chuyện Asahina-san… Tớ sấy tóc cho cậu để thư giãn được không?"
Vì vậy tôi đã nhờ cậu.
"…Không có gì."
"Nhưng hôm nay cậu im lặng hơn bình thường, lại không chịu nhìn vào mắt tớ… Xin lỗi, món bắp cải cuộn hầm tối nay không ngon sao?"
"Không phải!"
Cuộc trò chuyện với Kotori-chan ở Starbucks không ngừng lặp lại trong đầu tôi.
"Ayana-chan biết Iori đang làm web manga đúng không? Họa sĩ sống chung với anh ấy chính là Sabatora-kun."
À, chuyện đó thì tớ biết rõ hơn bất kỳ ai.
Bao gồm cả việc Sabatora không phải con trai, nhưng tôi không thể nói ra.
Kotori-chan vừa cho tôi xem điện thoại vừa bảo:
"Người đó ngày nào cũng ám chỉ mối quan hệ với Iori trên SNS!"
【Bánh croquette kem do IORI tự làm ngon kinh khủng~】 【Đang chơi FPS cùng IORI! Tối nay giết đến tận nửa đêm luôn! 】 【Được đọc tiểu thuyết chưa công bố! Đúng là kiệt tác! Tớ thật sự yêu những câu chuyện của IORI~! 】 【Sống cùng IORI khiến mỗi ngày đều hạnh phúc!! 】
"Thấy chưa! Người đó yêu Iori rõ ràng luôn! Mê mẩn hoàn toàn! Thời nay tình cảm nam-nam cũng khá bình thường mà!"
"Có khi chỉ vì sống cùng người bạn thân quá vui nên cậu ấy không nhịn được mà khoe thôi."
"Người đó còn đăng ảnh hai chiếc tách giống nhau! Ám chỉ lộ liễu đến mức gần như hét thẳng ra rồi! Iori cũng rất thích Sabatora-kun!"
"Hả!?"
"Anh ấy khoe về cậu ta với tớ từ lâu rồi. Một họa sĩ tuyệt vời, có cùng sở thích, người bạn otaku duy nhất có thể tâm sự mọi chuyện."
"Ư…"
"Nhà của Iori là không gian thiêng liêng. Ở đó anh ấy không cần phải đọc bầu không khí như tại trường. Anh ấy luôn nói thời gian ở nhà quá quý giá, nên tuyệt đối không sống cùng ai ngoài gia đình. Thế nhưng Sabatora-kun lại đặc biệt."
Đúng thật.
Ở nhà, Iori-kun thể hiện một khía cạnh mà cậu tuyệt đối không để lộ ở trường.
"Hôm đi hồ bơi, anh ấy cứ liên tục nhắc đến Sabatora-kun. Nói mãi rằng người bạn cùng nhà ấy dịu dàng và tuyệt vời đến mức nào… Khoan đã, cậu ổn chứ?"
"…Ý cậu là sao?"
"Mặt cậu đỏ bừng rồi! Cậu tức giận vì Iori cứ khen cậu ta sao?"
"Đúng, tớ đang tức lắm đây!"
IORI, đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc!
Cậu đã kể những gì với Kotori-chan vậy!?
Nhờ cậu mà từ lúc về nhà đến giờ, tớ xấu hổ đến mức chẳng dám nhìn thẳng vào mặt cậu.
Bởi vì chuyện đó khiến tớ không thể ngăn bản thân hy vọng—
"Tớ không giận cậu. Là chuyện hồ bơi."
"À, chuyện đó sao!? Tớ thật sự xin lỗi! Lẽ ra tớ cũng nên mời Ayana."
"Hả, à—"
"Tớ nghĩ cậu sẽ ghét những nơi như vậy nên mới đi cùng Kotori. Lần sau tớ nhất định sẽ mời cậu!"
Không, tớ chỉ xấu hổ vì cậu đã khen Sabatora ở hồ bơi thôi…
Nhưng tôi không thể nói ra.
(Đúng là mình ghét những nơi đông người.) Thế nhưng nếu đi cùng Iori-kun, hồ bơi nào tôi cũng muốn đến.
"Ừ, lần sau nhớ mời tớ."
"Cảm ơn!"
Sau lời cảm ơn vui vẻ ấy, máy sấy tóc lại được bật lên.
Bàn tay cậu dường như vui vẻ hơn rõ ràng so với lúc trước, khiến tôi cảm thấy hơi nhột.
【Xin lỗi vì chuyện lúc nãy. 】 Một tin nhắn LINE từ Kotori-chan xuất hiện trên điện thoại.
【Tớ không nên nói chuyện ấy ở Starbucks. Nghe rằng có người đang nhắm đến Iori chắc khiến cậu bất an. 】 Tôi nín thở trước chủ đề nhạy cảm, cố hành động bình thường để người bạn cùng nhà phía sau không nhận ra.
Người bạn thân không phải kiểu người nhìn trộm màn hình điện thoại của tôi.
Vì vậy, tôi kìm nén căng thẳng rồi lướt ngón tay trên màn hình.
【Ừm, Kotori-chan có ghét Sabatora-kun không? 】 Tôi lúc nào cũng làm ngập dòng thời gian bằng những bài đăng otaku, thỉnh thoảng còn đăng tranh hơi nhạy cảm về các nhân vật yêu thích.
Có lẽ cô không có ấn tượng tốt về tôi.
【Không đời nào! Tớ rất thích tranh của Sabatora-kun! 】 【Hảảả!? Dù rõ ràng cậu ấy toàn cố tình thu hút sự chú ý… hơn nữa có vài bức khá táo bạo? 】 【Ừm, mẹ tớ trước đây từng vẽ manga tình cảm dành cho thanh thiếu niên, nên nói riêng với cậu thôi nhé, tớ khá quen với loại tranh ấy… thậm chí có khi còn hơi hứng thú. 】 Không ổn rồi, cô ấy đúng là thiên thần.
Vừa trong sáng ngây thơ, vừa khen những bức minh họa táo bạo của tôi.
Với khí chất mẹ hiền 100% ấy, cô đủ sức biến nơi này thành thiên đường của một tên NEET.
【Điều tớ muốn nói là! Tớ hoàn toàn không ghét Sabatora-kun. Ngoài những bức táo bạo, cậu ấy còn vẽ những tác phẩm đẹp đến mức tớ không thể rời mắt! Tớ cũng muốn được cậu ấy vẽ một lần! 】 Mình muốn làm cô ấy sa ngã quá!
Nếu Kotori-chan có hứng thú, tôi muốn truyền giáo về eroge rồi biến cô thành người bạn otaku thứ hai!
【Nhưng giữa Sabatora-kun và Ayana-chan, tớ vẫn ủng hộ cậu! Ayana-chan là một người bạn vô cùng đặc biệt! Tớ sẽ nghĩ ra đủ loại kế hoạch. Chẳng hạn như một buổi hẹn hò tại nhà thì sao? 】 Không, nếu nói về chuyện ấy…
Cuộc sống của mình gần như ngày nào cũng là hẹn hò tại nhà rồi…
【Khi chỉ có hai người, cứ hôn thẳng đi! 】
"Cái gì!?"
Sự bất ngờ trước lời khuyên ngoài dự đoán từ thiên thần vô thức bật ra khỏi miệng.
Iori-kun cất giọng lớn hơn tiếng máy sấy.
"Có chuyện gì sao?"
"Không có gì!"
May mà cậu không thể nhìn thấy gương mặt đỏ bừng từ phía sau, tôi vội trả lời.
【Tớ rất mong chờ tiết sinh hoạt lớp kéo dài vào thứ Năm. 】 【Này, cậu đang lảng tránh chủ đề đúng không!? Chuyện đó quan trọng thật, nhưng hiện giờ chúng ta đang nói về nụ hôn mà! 】 【Ngủ ngon. 】 【Nếu bất ngờ tấn công lúc hai người đang thư giãn ở nhà, chắc chắn cậu sẽ thấy một phản ứng hoàn toàn khác—】 Tôi kết thúc cuộc trò chuyện để tránh khiến Iori-kun nghi ngờ.
Việc người bạn nữ duy nhất đang hết lòng cổ vũ khiến trái tim tôi vô cùng ấm áp.
(Nhưng mình thật sự phải từ bỏ tình cảm này cho đàng hoàng.) Vì thế, tôi muốn dốc toàn lực cho Lễ hội Ayasaka sắp tới.
Cùng người mình yêu tham gia ban lễ hội rồi giúp sự kiện thành công.
Một kỷ niệm như vậy chắc chắn sẽ khiến tôi mãn nguyện.
Chắc nó sẽ đủ để đặt dấu chấm hết cho tình cảm này.
"Xong rồi!"
"Cảm ơn cậu."
"Không, tớ mới là người nên cảm ơn. Tóc cậu mềm mượt nên sấy rất vui. Nhờ vậy tớ thư giãn được rất nhiều. Nhưng xin lỗi nhé."
"Tại sao cậu lại xin lỗi?"
"À… Tớ đã nhìn thấy thứ không nên thấy."
Khi quay lại, tôi thấy Iori-kun mang một biểu cảm nghiêm túc khủng khiếp.
Không lẽ cậu đã nhìn thấy tin nhắn LINE…!?
"Ừm, bộ đồ ngủ tối nay của cậu hơi… hở ở phần cổ đúng không?"
"À!"
"Đừng lo, tớ đã quay mắt đi. Nhưng có lẽ tớ không nên sấy tóc cho cậu khi cậu mặc bộ đồ ngủ ấy nhỉ?"
Dái tai Iori-kun hơi đỏ khi cậu đứng dậy khỏi sofa.
Đúng là rất giống cậu khi thành thật thú nhận một chuyện mà hoàn toàn có thể giữ im lặng…
(Được rồi, mình cũng quá bất cẩn.) Chiếc váy ngủ ngắn tôi đang mặc là món đã mua tại cửa hàng hôm nay.
Kotori-chan còn chấm điểm tuyệt đối, nói rằng:
"Nó hợp với cậu kinh khủng!"
Thế nhưng vì phần cổ khá thấp, khi nhìn từ phía sau chắc cậu đã vô tình thấy nhiều hơn dự kiến.
"—Tớ không thấy phiền."
Nhưng hiện giờ tôi muốn nhìn thấy thêm khía cạnh khác biệt này của cậu.
Tôi đứng dậy, vượt qua sự xấu hổ rồi lên tiếng.
"Dù tớ mặc gì, lần sau cậu vẫn hãy làm giúp nhé."
"Nhưng…"
"Chúng ta là bạn thân nên không sao đúng không? Hay với Iori-kun thì không ổn?"
"Thôi nào, đừng trêu tớ."
Hừm, định dùng nụ cười để cho qua sao?
Không hổ là bậc thầy giao tiếp.
Một chuyện nhỏ như vậy quả nhiên không đủ sức xuyên thủng pháo đài nụ cười này.
Nếu vậy…!
"Nếu muốn nhìn… cậu có thể nhìn bao lâu tùy thích đấy."
Tôi khẽ kéo phần vai phải của chiếc váy ngủ xuống, để lộ bờ vai trần rồi cố tình trêu chọc.
"!"
Lớp phòng thủ bằng nụ cười của người bạn cùng nhà lập tức sụp đổ.
Cậu quay mặt đi, hai má hơi ửng đỏ…
Ôi trời.
(Đ-Đáng yêu quá!) Không ngờ mình có thể nhìn thấy biểu cảm này của Iori-kun!
Nỗ lực thực hiện một nước đi đầy tính toán như nữ chính romcom ngay trong ba trang đầu quả nhiên không hề vô ích!
Bất kể cậu có tình cảm yêu đương với tôi hay không, phản ứng ấy chắc chắn có nghĩa cậu đang nhìn tôi như một cô gái— (Nhưng hành động của mình mâu thuẫn quá đúng không…?) Dù phải từ bỏ tình cảm dành cho Iori-kun, tôi lại đang làm một việc giống như mời gọi vào ban đêm.
Thế nhưng đúng như Kotori-chan nói, một chàng trai nổi tiếng như cậu được vô số người yêu thích.
Dù bất cứ lúc nào cậu cũng có thể có bạn gái cũng chẳng có gì kỳ lạ.
(Đương nhiên, nếu cậu có bạn gái, chúng ta sẽ không thể tiếp tục sống chung.) Tôi cũng không còn cơ hội nhìn thấy biểu cảm như vậy của Iori-kun nữa.
Nếu vậy, ít nhất trong đêm nay…
(Hơn nữa, táo bạo một chút chắc không sao đúng không?) Iori-kun tuyệt đối sẽ không làm gì cả.
Dù là một chàng trai nổi tiếng, cậu vẫn chỉ là một người dịu dàng chưa từng trải qua mối tình đầu.
"!"
Bị tấn công bất ngờ, một tiếng động mềm vang lên.
Cơ thể tôi bị đẩy ngã xuống sofa…
Hả!?
(Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?) Cảm giác giống như một đòn quật trong võ thuật.
Khoảnh khắc tôi nghĩ Iori-kun nắm lấy hai cánh tay mình, cậu đã khéo léo phá vỡ thăng bằng và tư thế, sau đó nhẹ nhàng dẫn cơ thể tôi nằm xuống sofa…!
"Để tớ đính chính lại."
Với gương mặt nghiêm túc hơn bất kỳ lúc nào trước đây— Người bạn cùng nhà của tôi đang ở ngay phía trên, trong khi tôi nằm ngửa trên sofa—
"Khi cậu làm chuyện như vậy, tớ không thể nào bình tĩnh nổi."
Cậu nói ra một câu chẳng khác nào nam chính trong shoujo manga.
"Ayana, cậu đẹp lắm. Mùi dầu gội ngọt ngào còn vương lại sau khi tắm, bộ đồ ngủ mới rất hợp với cậu… Từ lúc sấy tóc đến giờ, tim tớ cứ đập loạn cả lên."
"I-Iori-kun?"
"Ayana đáng yêu lắm."
Lời thì thầm dịu dàng ấy khiến đầu óc tôi như sôi lên.
Khoảng cách gần đến mức tôi có cảm giác bất cứ lúc nào cậu cũng có thể hôn mình.
Dù đã thề sẽ không bao giờ hôn má cậu nữa, nhưng bây giờ có khi lại xảy ra chuyện còn hơn thế…!
"Nhắm mắt lại đi."
"!"
Tôi ngoan ngoãn khép mắt theo lời cậu.
Trong bóng tối, tiếng tim đập dồn dập vang lên rõ đến mức không thể chịu nổi.
Nhưng— Cảm giác này không phải lần đầu.
Đêm tôi để cậu ngủ lại căn hộ của mình lần đầu tiên—
"Ayana."
Trong căn phòng tối, tôi từng định cùng cậu trở thành người lớn.
Khác với lần ấy, bây giờ tôi vẫn mặc quần áo, nhưng bên dưới chiếc váy ngủ này là bộ đồ màu trắng tinh vừa mua hôm nay.
"Tớ muốn người mình yêu nói rằng họ yêu mình. Muốn được đối xử dịu dàng. Muốn chia sẻ đủ mọi cảm xúc. Muốn chạm vào nhau thật nhiều, muốn yêu thương lẫn nhau. Những điều đó đâu có kỳ lạ đúng không?"
Kotori-chan đã nói đúng.
Dù biết như vậy là không ổn, trái tim tôi vẫn đau nhói vì mong chờ.
(Mình đã thề sẽ không hôn má cậu nữa, nhưng…) Nếu Iori-kun muốn— Ngay cả chuyện hơn thế nữa…!
"Đùa thôi."
Một đầu ngón tay nhẹ nhàng chọc vào má tôi.
Khi mở mắt, thứ xuất hiện trước mặt là nụ cười rạng rỡ của người bạn cùng nhà.
"Nếu tiếp tục trêu kiểu đó, cậu có thể thật sự bị vồ lấy đấy. Từ giờ đừng làm vậy nữa nhé?"
"K-Khoan đã… cậu vừa trêu tớ—"
"Được rồi, đến giờ tớ đi tắm!"
"Iori-kun!"
Tôi dùng cả hai tay đấm liên tục vào lưng cậu.
Bộp bộp bộp bộp.
Ư, thật tình!
Tôi còn tưởng cậu thật sự định ra tay với mình!
Mình thậm chí đã chuẩn bị tinh thần với tư cách con gái rồi!
"Người trêu trước là Ayana mà."
"Nhưng đâu có nghĩa cậu được đẩy tớ xuống!"
"Cậu học được gì đó rồi đúng không? Trong light novel hay anime, nhân vật chính thường dừng lại ở những cảnh như thế, nhưng hiện thực thì khác. Nếu không phải tớ, có khi cậu đã thật sự gặp nguy hiểm."
"Điều đó đúng, nhưng… dù là bạn thân, bị đột ngột đẩy ngã vẫn đáng sợ lắm! Hoàn toàn không có gợi ý gì từ trước!"
"Gợi ý từ trước?"
"Trước đây cậu từng nói qua tin nhắn đúng không? Khi để nhân vật chính hành động bốc đồng trong truyện, nếu cài gợi ý từ trước thì độc giả sẽ thấy thuyết phục! Nhưng hành động ban nãy của cậu hoàn toàn không có gợi ý gì cả—"
"Khoan đã."
Iori-kun ngắt lời tôi.
Cậu đưa tay phải lên che miệng, chìm sâu vào suy nghĩ…
"Hay lắm, Ayana."
"Hả?"
"Nhờ cậu, tớ nghĩ ra cách kéo Asahina-san về phía mình rồi. Chính là gợi ý từ trước. Nếu dùng gợi ý từ trước… Ư, mình đúng là đồ ngốc! Thất bại với tư cách tác giả tiểu thuyết mạng! Chỉ cần dùng sự kiện đó làm gợi ý, toàn bộ câu chuyện sẽ nối liền hoàn hảo! Không thể tin mình lại không nhận ra…!"
"Tớ không hiểu lắm, nhưng lời vừa rồi của tớ giúp ích cho cậu sao?"
"Giúp rất nhiều! Cậu cứu tớ thật đấy. Như vậy tớ không cần dùng kế hoạch kia nữa!"
"Kế hoạch kia?"
"À, ừm, không có gì!"
"Để tớ suy nghĩ kỹ hơn trong lúc tắm rồi lát nữa sẽ kể!"
Iori-kun nói với tâm trạng phấn khởi.
Nhìn gương mặt vui vẻ của cậu, chuyện bị đẩy xuống rồi trêu chọc dường như chẳng còn đáng bận tâm.
Không chỉ vì cậu đã tìm ra cách thuyết phục Asahina-san.
Việc bản thân có thể giúp ích cho người bạn thân khiến tôi vui đến không thể chịu nổi— —Một đứa trẻ không thể tạo ra kết quả thì chẳng còn giá trị.
Một ký ức tồi tệ bất ngờ hiện lên, nhưng không sao.
Chỉ cần có thể tạo ra kết quả, ngay cả một kẻ hướng nội cô độc như tôi cũng sẽ được Iori-kun và mọi người cần đến.
(Hơn nữa, vì là bạn thân nên mình hiểu.) Với tính cách của Iori-kun, chắc lát nữa cậu sẽ dịu dàng mắng tôi vì đã trêu như vậy.
—Từ giờ đừng nói những câu kiểu đó nữa nhé.
Vẫn với nụ cười quen thuộc như mọi khi—
"Với lại, từ giờ tuyệt đối đừng nói những câu như vậy với ai ngoài tớ."
…Hả?
Ngoài cậu ấy?
Vậy nghĩa là…
Nói với Iori-kun thì vẫn được sao?
"…Lát gặp lại."
Không hề quay đầu một lần nào.
Như thể muốn giấu biểu cảm, Iori-kun rời khỏi phòng ăn.
"Ư!"
Tôi ôm chặt chiếc gối để che gương mặt nóng bừng rồi đổ người xuống sofa.
Tôi liên tục đạp chân trên đệm ghế, cố làm trái tim đang đập loạn bình tĩnh lại, nhưng hoàn toàn vô ích.
Tin nhắn LINE của Kotori-chan vang lên trong đầu.
【Khi hai người đang thư giãn ở nhà, nếu bất ngờ tấn công, cậu chắc chắn sẽ nhìn thấy một mặt khác của anh ấy. 】 Quả nhiên, việc tiếp cận cậu trong chiếc váy ngủ đã giúp tôi nhìn thấy một khía cạnh đáng yêu chưa từng thấy của Iori-kun.
Nhưng tôi cũng bị đòn phản công bất ngờ ấy đánh cho không kịp trở tay…!
"…Không công bằng."
Mình phải từ bỏ tình cảm dành cho cậu.
Thế nhưng khi cậu nói những lời như vậy, tôi không thể ngăn bản thân hy vọng.
"Có khi nào… chỉ là có khi thôi, Iori-kun…"
Cũng thích mình hay không?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn