Chương 64: Công viên chủ đề (5)
Câu Chuyện Vật Thể Seoul · Calibus · 543 chương · ~23 phút đọc · Tạo 19/08/2026
Toàn chương Công viên chủ đề (5) Khi con búp bê vung nắm đấm vào bức tường ngoài của phòng cách ly, toàn bộ viện nghiên cứu rung chuyển như thể vừa xảy ra một trận động đất.
Vì chấn động bất ngờ không quen thuộc, tôi đã bị ngã.
"Chị Seo-ah! Chị có sao không?"
Được sự hỗ trợ của Oh Ye-rin, tôi đứng dậy, đúng lúc đó một tiếng cười quái dị vang lên.
Khục khục.
Bên trong phòng cách ly, con búp bê với kích thước khác hẳn so với trước đây đang làm loạn.
Giờ đây, bất cứ ai nhìn vào cũng có thể thấy con [Búp bê mời gọi Công viên chủ đề] kia có gì đó không ổn.
Con búp bê vốn chỉ cao khoảng 1m giờ đã biến thành một con búp bê khổng lồ cao tới 3m.
"Viện trưởng Lee Se-hee. Cứ đà này chúng ta sẽ mất kiểm soát mất. Nếu kích thước của con búp bê đó vượt quá 10m, phòng cách ly của viện chúng ta sẽ không thể giữ chân nó được nữa đâu."
"Ư, đau đầu thật đấy. Việc vội vàng đưa tử tù vào là một sai lầm sao?"
Ngay sau khi đưa các tử tù vào, con búp bê bắt đầu to ra, và khi vượt quá 2m, nó bắt đầu làm loạn.
"Không sao đâu mà. Chắc chắn bé Tử Thần sẽ làm gì đó thôi!"
Trong khi mọi người đều mang vẻ mặt nghiêm trọng trước sự náo loạn của Object, chỉ có nghiên cứu viên Oh Ye-rin là vẫn tươi tỉnh.
Tôi nên cân nhắc nghiêm túc việc kiểm tra xem Tử Thần Xám có năng lực ô nhiễm tinh thần hay không mới được….
Khục khục.
Từ miệng con búp bê văng ra một thứ gì đó kỳ quái.
Những ngón tay bị chặt đứt và đẫm máu.
Con búp bê công viên chủ đề giờ đây bắt đầu nôn ra máu và những mảnh cơ thể người.
Những mẩu thịt bị nghiền nát và những ngón tay bị chặt lìa tuôn ra xối xả.
"Ơ? Em từng thấy chiếc nhẫn trên ngón tay kia rồi!"
Nghiên cứu viên Oh Ye-rin vừa chỉ vào ngón tay rơi trên sàn vừa nói.
"Hình như nó thuộc về người đàn ông to lớn với vẻ mặt nhút nhát ấy."
May mắn thay, sau khi nôn ra một đợt máu, hiện tượng tăng kích thước của con búp bê đã dừng lại.
"Gay rồi đây. Nếu cứ mỗi tử tù chết là nó lại to ra như thế kia, thì viện nghiên cứu không thể chịu đựng nổi đâu."
"Nếu tính mỗi người tăng thêm 2m, nó có thể cao thêm tận 18m nữa đấy ạ."
Vì giới hạn chịu đựng của bức tường ngoài phòng cách ly viện nghiên cứu cùng lắm chỉ là một con búp bê cao 10m, nên chúng tôi cần khẩn trương lập kế hoạch cho trường hợp cách ly thất bại.
"Bé Tử Thần ơi! Mau rạch bụng nó mà chui ra đi con."
Thế nhưng, viện trưởng Lee Se-hee dường như không có ý định đó.
Có vẻ như Tử Thần Xám thực sự có năng lực ô nhiễm tinh thần rồi?
Tôi mở mắt ra trong một căn phòng khách được trang hoàng lộng lẫy.
"Phùuu."
Tôi hít một hơi thật sâu.
Dù bầu không khí rất ấm cúng, nhưng tôi luôn nhắc nhở bản thân rằng đây là bên trong miệng của một Object giết người.
Object quan tâm đến con người? Theo các báo cáo, hầu hết chúng đều là Object giết người.
Object gửi thiệp mời cho con người? Chắc chắn là Object giết người rồi.
Đột nhiên cửa phòng mở ra, một con ma nơ canh mang khuôn mặt của con búp bê đáng ghét mà tôi đã thấy ở phòng cách ly lịch sự cúi chào.
"Vị khách lần này là một quý cô với những hình xăm thật ngầu. Chào mừng quý khách. Chào mừng ngài đã đến với Smile Theme Park!"
Dù con ma nơ canh mang vẻ thân thiện, nhưng trông nó lại càng nguy hiểm hơn.
"Hừm, một vị khách ít nói nhỉ. Trước khi tận hưởng công viên chủ đề, xin hãy nhận lấy thứ này."
Thứ mà con ma nơ canh đưa cho tôi là một tờ giấy để đóng dấu mộc.
"Tờ giấy này là gì? Có bắt buộc phải có không?"
"Chà, tôi không thể nói là bắt buộc, nhưng nếu muốn rời khỏi công viên chủ đề này thì ngài sẽ cần đến nó đấy."
Theo lời giải thích của con ma nơ canh, có vẻ như cấu trúc ở đây là phải thu thập đủ 9 dấu mộc mới có thể thoát ra.
"Vậy thì, mau dẫn đường đi. Đến chỗ những "trò chơi vui vẻ" để lấy dấu mộc đó."
Không cần phải kéo dài thời gian làm gì.
Sống hay chết thì chưa biết, nhưng cứ phải hiên ngang mà tiến bước thôi.
"Hừm, chà. Thật đáng tiếc là căn phòng khách này cũng là một "trò chơi vui vẻ" để nhận dấu mộc, nên hiện tại ngài chưa thể ra ngoài ngay được."
Nơi con ma nơ canh chỉ vào là một tờ giấy ghi quy tắc phòng khách được treo trên tường.
[Quy tắc phòng khách Smile Theme Park.] [Lược bỏ] [Hãy xóa bỏ một dòng trong số các quy tắc tiếp theo.] [Trong số thức ăn của bảy loại màu sắc, có ít nhất 6 loại có chứa độc.] [Thức ăn màu đỏ, cam, vàng đều có độc.] [Thức ăn màu đỏ, vàng, lam đều có độc.] [Thức ăn màu cam, lam, tím đều có độc.] [Thức ăn màu lục, lam, chàm đều có độc.] [Thức ăn màu cam, lục, chàm đều có độc.] Đây giống như một câu đố mẹo vặt vãnh hơn là một câu đố thực sự.
Tất nhiên, nếu tính mạng bị đặt cược vào đó thì nó chẳng còn là trò đùa nữa.
May mà không thấy có giới hạn thời gian gì cả.
Cứ thong thả mà đưa ra kết luận chính xác thôi.
Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi đã đưa ra kết luận.
Đáp án là màu tím.
Bởi vì các màu khác đều xuất hiện ít nhất 2 lần, nên dù có xóa đi một dòng thì chúng vẫn còn lại ở các dòng khác.
Tuy nhiên, điểm khiến tôi lấn cấn là nó không hề khẳng định chắc chắn rằng "Màu tím không có độc!".
"Này, ma nơ canh. Ta hỏi một câu được không?"
"Tất nhiên rồi. Chúng tôi ở đây là để trả lời câu hỏi của quý khách và hướng dẫn ngài tham quan công viên mà."
Tôi vừa vẫy vẫy tờ giấy ghi quy tắc vừa nói.
"Cái này không khẳng định là màu tím không có độc, vậy lỡ nó có độc thì sao?"
"Hừm, chúng tôi bị cấm không được đưa ra sự trợ giúp trực tiếp. Tuy nhiên, câu nói này có thể là một gợi ý cho ngài."
Và rồi con ma nơ canh nói với một tông giọng như trong mấy bài hát quảng cáo.
"Tại Smile Theme Park vui vẻ, không có trò chơi nào khiến quý khách phải chết 100% đâu ạ."
Ra là vậy.
Vậy nghĩa là cứ lấy thức ăn màu tím ra ăn là được chứ gì?
Tôi mở tủ và lấy ra một món ăn có nhãn màu tím.
Đó là một thanh năng lượng dán nhãn tím, khá tiện để ăn lót dạ.
Đang định bóc vỏ ra ăn thì ánh mắt của con ma nơ canh khiến tôi khó chịu.
Nó cứ nhìn chằm chằm vào tôi một cách lộ liễu.
Sao nó lại nhìn như vậy? Có gì đó không ổn sao.
"Này, nếu ta giải được câu đố này thì chỉ cần ăn món ăn tương ứng là đúng phải không?"
"Hừm, chà. Quy tắc không phải là câu đố, mà là quy tắc. Những gì được viết ra đều là sự thật."
"Cái gì?"
Những gì được viết ra đều là sự thật sao?
Vậy chẳng phải nghĩa là màu tím cũng có độc sao?
Tôi ném thanh năng lượng định ăn đi và đọc lại quy tắc một cách kỹ lưỡng.
Phải rồi, xóa bỏ.
Phải thực hiện hành động xóa bỏ.
Nhìn quanh một lượt, tôi thấy có một cục tẩy có ghi chữ "Xóa bỏ" ở gần đó.
"Cái trò quái quỷ gì thế này."
Tôi dùng cục tẩy xóa đi dòng chữ [Thức ăn màu cam, lam, tím đều có độc.].
Sau khi xóa xong, dòng chữ [Hãy xóa bỏ một dòng trong số các quy tắc tiếp theo.] cũng biến mất.
Tôi lấy một thanh năng lượng khác từ trong tủ ra và cắn một miếng.
Không có độc.
"Chúc mừng quý khách. Ngài đã vượt qua trò chơi đầu tiên rồi. Ngài thấy có vui không ạ?"
Tôi giơ ngón tay thối đáp lại con ma nơ canh đang vỗ tay bôm bốp.
"Hừm, có vẻ như ngài không hài lòng lắm nhỉ. Vậy tôi xin giới thiệu trò chơi khác cho ngài nhé? Có một trò chơi với quy tắc cực kỳ giống với phòng khách đấy ạ!"
"Không, ta tuyệt đối không chơi cái gì do các ngươi tự giới thiệu đâu, nghe mùi ám muội lắm."
Theo sự hướng dẫn của con ma nơ canh, tôi mở cửa phòng khách ra, những chùm pháo hoa lớn rực rỡ trên bầu trời đêm choán hết tầm mắt tôi.
"Chào mừng ngài một lần nữa đến với "Smile Theme Park", nơi lễ hội diễn ra suốt 365 ngày trong năm!"
Tiếng pháo hoa nổ không ngớt và một quầy bán vé vắng tanh không một bóng người.
Chỉ có tôi và con ma nơ canh đứng trơ trọi ở đó.
Cái bầu không khí kỳ quái đó đúng chất là của một Object.
Oa, suýt chút nữa là rụng đầu rồi.
Chạch chạch.
Tôi thong thả bước ra khỏi trò chơi mang tên "Smile Drop Tower" và xoa xoa quanh cổ.
Không có vết thương nào đáng kể, nhưng thực sự là đã lâu rồi tôi mới bị giật mình như vậy.
Vì Smile Theme Park cũng là một công viên giải trí nên nó có trò chơi "tháp rơi tự do" mà tôi thích nhất.
Tôi hào hứng chạy đến xem thì thấy trò tháp rơi này thật bất ngờ khi không hề giới hạn chiều cao.
Tất nhiên là tôi vui vẻ ngồi vào chỗ, hạ thanh an toàn xuống và bắt đầu trải nghiệm!
Nhưng thật đáng buồn, trò chơi này không phải là tháp rơi tự do mà là một giá treo cổ dạng tháp rơi.
Một trò chơi khắc nghiệt mà khi đạt đến độ cao cao nhất, một thòng lọng sẽ được tròng vào cổ bạn.
Thanh an toàn ghì chặt vai xuống, còn thòng lọng bằng dây thép thì kéo cổ lên trên.
Không phải là treo cổ làm gãy xương cổ, mà là một loại trò chơi khái niệm mới nhằm nhổ phăng cả cái đầu ra luôn!
Nhìn qua hình thức thì ngoại trừ những ghế an toàn không có thòng lọng xuất hiện, tất cả các ghế còn lại đều sẽ bị treo cổ.
Đó là một trò chơi mà bạn phải giải đố để tìm ra ghế an toàn rồi mới tận hưởng, nhưng vì thấy câu đố có vẻ mơ hồ nên tôi đã phớt lờ và cứ thế ngồi lên, kết quả là ra nông nỗi này.
Nếu không phải là Object thì chắc tôi đã chết rồi.
Dù sao thì cũng đã thu thập được hai dấu mộc!
Tôi ngước nhìn lên bầu trời vì những tiếng ồn ào.
Trên bầu trời đêm, những chùm pháo hoa khổng lồ vẫn không ngừng nổ rực rỡ.
Quay lại nhìn thì thấy con ma nơ canh có vẻ đang rất vui.
Kể từ khi rời khỏi phòng khách, nó cứ lẽo đẽo đi theo sau tôi, và có vẻ như nó rất mừng khi thấy tôi nhận được dấu mộc.
Việc tôi nhận được nhiều dấu mộc là chuyện tốt đối với nó sao?
"Quý khách thật sự rất tuyệt vời. Thậm chí tôi còn tự hỏi liệu con búp bê làm nhiệm vụ tiếp tân có "đưa nhầm thiệp mời" hay không nữa. Rốt cuộc tại sao nó lại đưa thiệp mời cho ngài nhỉ?"
Chà, tại sao lại đưa nhỉ.
Chắc là do con búp bê định đưa lúc đầu đã làm sai thôi.
Có thể coi đó là một sai sót của con búp bê chăng?
Vừa xoa nắn quanh cổ, tôi vừa suy nghĩ về điểm đến tiếp theo.
Dù không đau lắm nhưng vì đã bị giật mình nên tôi phải đi ăn gì đó ngon ngon để đổi tâm trạng mới được!
Nhìn lên tấm bản đồ lớn được lắp đặt khắp nơi trong công viên, tôi thấy một nơi khá phù hợp.
Đó là một nhà hàng lớn được đặt tên là "Food Court".

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn