Chương 22: Cẩm Nang Kinh Doanh ở Dị Giới
Cẩm Nang Kinh Doanh ở Dị Giới · tho299 · 214 chương · ~36 phút đọc · Tạo 11/08/2026
Cửa tiệm thứ nhất: Quán Ăn Vặt ở Thế Giới Linh Dị Quán ăn nhỏ nơi rìa thế giới.
"Thế rốt cuộc chỗ này ở đâu chứ? Ít nhất cũng phải cho cái địa chỉ chứ!"
Hành khách trên tàu lúc này chẳng khác nào những khán giả đang xem đến tập ba của một bộ phim trinh thám gay cấn, nín thở chờ đợi hồi kết để vén bức màn sự thật.
Tạch — Cắt — Quảng cáo kết thúc.
Có người quay sang hỏi anh chàng vừa lên tiếng lúc nãy: "Cậu bảo cậu biết chỗ này ở đâu đúng không, chỗ nào thế?"
Dù phần lớn mọi người vẫn dính mắt vào màn hình, nhưng một phần chú ý của họ đã chuyển hướng sang phía người vừa được hỏi.
Chàng trai trẻ đáp: "Chắc là tiệm ăn vặt nằm ở tầng 99 của công viên giải trí Khu A đấy."
"Tiệm ăn vặt á?"
"Ở đó có đồ ăn thật như trong video luôn hả?"
Chàng trai gãi đầu gãi tai, nhíu mày bảo: "Tôi cũng không rõ nữa. Cái tiệm đó đông khách dã man con ngan. Tôi với mấy đứa bạn ghé qua mấy lần mà lần nào cũng thấy thông báo hết hàng đóng cửa rồi. Hôm nay tụi tôi cũng tính ghé lại xem sao, ai ngờ lại thấy quảng cáo của tiệm phát trên tàu luôn."
Tiệm ăn vặt này đã bắt tay hợp tác với cả Trưởng tàu điện ngầm rồi cơ mà. Đồ ăn của tiệm vốn đã khó mua, giờ có khi còn khó tranh cướp hơn gấp vạn lần.
Càng nghĩ, anh chàng lại càng thấy sốt ruột và ấm ức.
Đám đông trong toa tàu bắt đầu rục rịch náo loạn.
"Tầng 99 à, hay là tụi mình qua đó xem thử đi?"
"Liệu có phải là chiêu trò dàn dựng gì không?"
"Tôi đi đây! Thèm ăn quá rồi!"
"Đoạn cuối là thật hay đùa vậy? Đồ ăn ở đó chữa được hội chứng thất hồn thật à?""
Hội chứng thất hồn là vô phương cứu chữa mà, ngay cả công viên giải trí cũng bó tay thôi."
"Thế thì giải thích sao về phản ứng của người bệnh trong video vừa rồi?"
Không một ai nghi ngờ đó là diễn viên đóng thế, bởi vì trạng thái suy kiệt linh hồn, mấp mé bên bờ vực cái chết sinh học của một người bệnh là thứ tuyệt đối không cách nào làm giả được.
Dư Thải và Mặc Thành nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy vẻ tò mò phấn khích trong mắt đối phương.
Tiệm ăn vặt này xem ra thú vị đấy — họ nhất định phải tới xem thử mới được!
Giữa lúc bầu không khí thảo luận đang rôm rả, trên màn hình nhỏ bỗng xuất hiện một phân cảnh mới, bên trên có hai chữ màu đỏ rất lớn — Easter Egg.
Phía dưới là một dòng chữ nhỏ tinh nghịch — "Bọn mình đã quay trộm một bữa cơm nhân viên của tiệm ăn vặt đó nha. Đoạn này hơi dài xíu, xem mỏi mắt quá thì cũng đừng đấm mình nha!"
Giọng điệu nhí nhố, nghịch ngợm như sắp tràn ra khỏi màn hình.
Giây tiếp theo, gương mặt góc cạnh, điển trai của Cao Dương xuất hiện cận cảnh trên màn hình.
"Trưởng tàu kìa! Anh ấy cũng đến đó ăn sao?"
"Đích thân Trưởng tàu lên sóng thế này, cửa tiệm này chắc chắn lai lịch không phải dạng vừa đâu."
Nhớ lại thuở hệ thống tàu điện ngầm mới ra mắt, cơn chấn động mà nó tạo ra cũng chẳng hề kém cạnh sức nóng của tiệm ăn vặt lúc này.
Trong khắp Mộng Cảnh, Cao Dương vốn nổi danh là "Cha đẻ của hệ thống tàu điện ngầm".
Cửa thang máy mở ra, Cao Dương bước ra trước tiên, ống kính máy quay lại một lần nữa hướng về phía tiệm ăn vặt sừng sững phía trước.
Khi ống kính từ từ phóng to, mọi người cuối cùng cũng được chiêm ngưỡng toàn cảnh tiệm ăn vặt — một tòa nhà hai tầng với tông màu tươi sáng, rực rỡ và tràn đầy sức sống.
Trông nó giống như một con thuyền nhỏ bồng bềnh giữa đại dương xám xịt, vô cùng nổi bật và bắt mắt.
Phía trên cánh cửa, một tấm biển hiệu lớn màu xanh lam nổi bật năm chữ màu trắng dứt khoát — Tiệm Ăn Vặt Lục Dao.
Lúc này trời đã ngả bóng xế tà, cửa tiệm đã treo biển đóng cửa.
Cao Dương tiến lại gần gõ cửa. Cửa mở ra, một cậu thanh niên với mái tóc tím nổi loạn xuất hiện ở lối vào: "Trưởng tàu đến sớm thế."
Nhác thấy đống thiết bị lỉnh kỉnh phía sau anh, cậu nhóc khẽ nhíu mày: "Vẫn còn vác máy quay cơ à? Đi ăn trực mà cũng quay phim nữa hả?"
Cao Dương thản nhiên bảo: "Tôi chỉ muốn ghi lại tình hữu nghị với chủ tiệm thôi, không cho phép quay phim sao?"
Cậu thiếu niên tóc tím đáp: "Đợi tí, tôi vào hỏi đã."
Hành khách trên tàu được một phen phì cười khi thấy vị Trưởng tàu điện ngầm uy quyền lại ngoan ngoãn đứng ngoài cửa đợi chờ.
Một lát sau, Tiểu Thiết quay trở lại, đẩy rộng cánh cửa ra: "Chủ tiệm vẫn đang bận, mọi người cứ tự nhiên ngồi đâu thì ngồi."
Cao Dương bước vào trong rồi đi thẳng hướng về phía nhà bếp, máy quay cũng theo góc nhìn của anh ghi lại trọn vẹn không gian bài trí bên trong tiệm ăn vặt.
Trong bếp, Lục Dao đang thoăn thoắt thái lát cá, Toàn Thịnh Cự đứng bên cạnh phụ tá đắc lực cho cô.
Vì hôm nay đông người ăn nên cô đã mua hẳn ba con cá trắm cỏ lớn. Cô nhờ người bán ngoài chợ lọc bỏ xương hộ, giờ chỉ việc tự tay thái thành những lát cá mỏng.
Bạch Minh, Hạnh Tử, Kỳ Thận và cả Tiểu Thiết vừa đóng cửa tiệm xong cũng kéo nhau đứng xếp hàng bên cửa sổ bếp, tò mò ngó nghiêng xem.
Cao Dương cũng lặng lẽ đứng chen vào giữa họ, ánh mắt anh đổ dồn vào đôi bàn tay của cô chủ tiệm.
Ống kính máy quay cũng rất biết ý mà bắt cận cảnh đôi tay của Lục Dao.
Đôi bàn tay cô trắng trẻo, mịn màng như ngọc thạch, dưới ánh đèn và ống kính có thể nhìn rõ những đường gân xanh nhạt ẩn hiện dưới làn da mỏng manh. Những ngón tay thuôn dài, thanh mảnh đưa dao vô cùng điêu luyện, dứt khoát và chuẩn xác cắt từng lát cá mỏng đều tăm tắp, xếp đầy đặn trong một chiếc bát sứ trắng lớn.
Phần thịt cá phi-lê sau đó được rửa sạch bằng bia và muối để khử sạch mùi tanh và giữ được độ ngọt mềm tự nhiên. Sau khi vắt ráo nước, cô nêm thêm chút muối, bột năng và lòng trắng trứng, đảo đều tay cho ngấm gia vị để chuẩn bị chế biến.
Động tác của Lục Dao vô cùng nhanh nhẹn và dứt khoát. Cô đun nóng dầu trong chảo, cho xương cá vào đảo đều để ninh lấy nước dùng ngọt lịm, sau đó lọc bỏ bã xương, thả các lát cá mỏng vào chần sơ rồi vớt ra, mọi thứ diễn ra trơn tru, mượt mà chỉ trong một nốt nhạc.
Ở đáy một chiếc niêu đất lớn, cô đã xếp sẵn giá đỗ chần sơ và măng tre xanh mướt. Những lát cá phi-lê trắng nõn được xếp khéo léo lên trên, kế đó là tỏi băm nhuyễn, ớt khô đỏ rực cùng tiêu Tứ Xuyên xanh đỏ khô.
Chưa dừng lại ở đó, Lục Dao lấy thêm một túi tiêu xanh Tứ Xuyên tươi được hút chân không từ tủ lạnh ra. Những hạt tiêu tròn trịa, xanh mướt mắt, vừa cắt miệng túi ra là một mùi thơm nồng ấm, tê cay đặc trưng lập tức lan tỏa khắp không gian phòng bếp.
Cô bốc lấy một vốc nhỏ, rửa sạch rồi rải đều lên đĩa cá phi-lê. Tiếp đến, cô rưới một muôi dầu nóng già đang sôi sùng sục trực tiếp lên bề mặt — xèo xèo xèo — Lớp hơi nước tan đi, dầu nóng vẫn còn sủi bọt lăn tăn trong chiếc niêu đất đen nhánh. Sắc đỏ rực rỡ của ớt khô hòa quyện cùng sắc xanh tươi mới của tiêu tươi, làm nổi bật lên những lát cá phi-lê trắng ngần, hơi cong nhẹ vô cùng bắt mắt. Mùi thơm nồng nàn, ngào ngạt ấy như có thể len lỏi qua màn hình mà xộc thẳng vào mũi người xem.
Lục Dao tiện tay bốc một nắm hành lá thái nhỏ, rau mùi cùng chút vừng rang thơm phức rắc đều lên trên, rồi đẩy niêu đất ra bậu cửa sổ bếp: "Cá phi-lê nấu dầu ớt xong rồi đây, dọn ra ăn thôi."
Khắp các toa tàu vang lên những tiếng nuốt nước bọt ực ực. Món cá phi-lê nấu dầu ớt này trông ngon mắt đến mức không lối thoát.
Đồ ăn ở tiệm này rõ ràng không phải là ảo ảnh — tất cả đều được chế biến từ những nguyên liệu tươi ngon có thật 100%.
Hơn nữa, tay nghề nấu nướng của cô chủ tiệm điêu luyện tới mức chỉ cần ngồi nhìn cô chế biến thôi cũng là một sự hưởng thụ thị giác cực kỳ lớn rồi.
Bốn chiếc bàn dài được ghép lại với nhau tạo thành một bàn ăn cỡ lớn, và niêu cá nhúng dầu ớt khổng lồ kia chỉ chiếm một góc nhỏ. Ở chính giữa bàn là một chiếc bếp nướng điện, xung quanh bày biện đủ loại nguyên liệu đã được rửa sạch và sơ chế tươm tất chỉ chờ lên vỉ — tôm tươi roi rói, thịt bò thái lát, ba chỉ bò ngập mỡ...
Có cá ăn thôi vẫn chưa đủ, họ còn chuẩn bị cả đại tiệc đồ nướng nữa chứ.
Như thế này thì có quá là xa hoa, phong phú không cơ chứ!
Bên ngoài cửa sổ, những vì sao đêm bắt đầu lấp lánh, còn bên trong phòng, mọi người quây quần ấm cúng bên bàn ăn lớn.
Cao Dương là người đầu tiên gắp một lát cá. Thịt cá mềm mịn như nhung, vừa chạm vào đầu lưỡi đã lập tức tan chảy, giải phóng vị ngọt thanh tự nhiên hòa quyện với vị cay nồng, tê tê đầu lưỡi của lớp dầu ớt rưới nóng. Cảm giác vừa kích thích vừa thỏa mãn vô cùng.
Tiểu Kỳ và Nhậm Mẫn thì không tài nào dừng đũa nổi, đôi đũa thoăn thoắt gắp hết lát cá này đến lát cá khác bỏ vào bát của mình.
Món cá này thực sự quá xuất sắc. Dù dùng rất nhiều gia vị cay nóng và dầu mè nhưng hương vị đậm đà ấy không hề lấn át đi vị ngọt thanh tự nhiên của thịt cá. Kết cấu thịt cá săn chắc mà vẫn giữ được độ mềm ẩm, mùi thơm nồng nàn lan tỏa khắp gian phòng.
Đám nhân viên trong tiệm ăn uống có phần nhã nhặn, lịch sự hơn ba vị khách kia một chút, nhưng tốc độ đưa đũa thì tuyệt đối chẳng kém cạnh chút nào.
Ban đầu mọi người còn trò chuyện khách sáo vài câu, nhưng chẳng mấy chốc, bầu không khí chỉ còn lại tiếng bát đũa va chạm lách cách cùng tiếng nhai nuốt rột soạt đầy ngon lành.
Từng đợt đồ nướng nghi ngút khói cứ thế bốc hơi khỏi vỉ nướng, và niêu cá khổng lồ cũng dần dần cạn sạch tới đáy.
…
Phần Easter egg này quả thực rất dài, kéo dài tới gần nửa tiếng đồng hồ.
Đến cuối đoạn phim, vị Trưởng tàu cùng hai đồng nghiệp của mình bước ra khỏi tiệm ăn vặt với dáng vẻ lảo đảo, phải tựa lưng vào vách tường, hai tai và gương mặt đỏ bừng lên vì say sưa.
Hóa ra giữa chừng bữa ăn, vì quá phấn khích nên họ đã khui thêm mấy chai rượu để chung vui.
Khung hình cuối cùng cuối cùng cũng hiển thị tên và địa chỉ cụ thể của tiệm ăn vặt.
Hành khách: "..."
Toàn bộ toa tàu im lặng như tờ, cứ như thể không ai mảy may dao động trước nội dung hấp dẫn của phần Easter Eggvậy.
Sự im lặng kỳ quái ấy kéo dài vài phút, cho đến khi đoàn tàu đột ngột phanh lại và dừng hẳn.
Đây là một ga trung chuyển giao giữa hai tuyến tàu — một tuyến hướng về Khu A, tuyến còn lại đi sang Khu C lân cận.
Ngay khi cửa toa tàu vừa mở ra, hành khách như chợt bừng tỉnh sau một giấc mộng dài, đồng loạt điên cuồng chen chúc ùa ra phía cửa.
"Tránh ra! Cho tôi xuống với!"
"Tôi phải chuyển tuyến sang Khu A, tôi muốn tới tiệm ăn vặt ở tầng 99!"
"Đừng đẩy! Tôi cũng cần xuống tàu!"
Mặc Thành và Dư Thải chật vật lắm mới lách được xuống tàu, thế nhưng lại bị kẹt cứng ngay tại lối lên xuống của sân ga, không thể nhích thêm được một bước nào.
Bình thường vào giờ này ga tàu điện ngầm làm gì có chuyện đông đúc thế này, nhưng giờ đây, tất cả mọi người đều có chung một mục tiêu duy nhất — Tiệm Ăn Vặt Lục Dao ở tầng 99 của Khu A.
Tình hình ở các khu vực khác cũng diễn ra hoàn toàn tương tự. Bất kỳ ai vô tình xem được đoạn quảng cáo trên tàu đều dấy lên lòng tò mò tột độ đối với tiệm ăn vặt và muốn đến tận nơi mục sở thị ngay lập tức.
Khu K.
Ở những khu vực không có công viên giải trí, người dân nơi đây phụ thuộc vào tàu điện ngầm nhiều hơn hẳn những nơi khác. Thông thường, số lượng người chọn đi tàu điện ngầm để thư giãn, giải trí ở đây cũng đông hơn các khu vực lân cận.
Sáng sớm hôm ấy, những chiếc màn hình nhỏ ở hai bên toa tàu đột ngột sáng bừng lên, ngay lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của hành khách có mặt trên chuyến tàu.
Mạnh Tần ngồi gần cửa toa, một bên khuỷu tay gác lên bệ tỳ tay, đôi lông mày khẽ nhíu lại, chăm chú quan sát màn hình không chớp mắt lấy một cái.
Cảnh tượng ăn uống ngon lành của Tiểu Kỳ và Nhậm Mẫn, khung cảnh mùa xuân tràn đầy sức sống bên ngoài cửa sổ, rồi cả nhóm bốn người thư thái thưởng thức trà chiều trên gác hai... tất cả những thước phim chân thực, sống động ấy đã tạo nên một làn sóng xôn xao mạnh mẽ trong lòng hành khách, nhưng Mạnh Tần vẫn chỉ im lặng theo dõi, cơ thể không mảy may dịch chuyển.
Chỉ đến khi đoạn phim quay cảnh một bệnh nhân mắc hội chứng thất hồn ăn đồ ăn của tiệm xuất hiện, vẻ lười nhác trong ánh mắt Mạnh Tần mới hoàn toàn biến mất, anh khẽ ngồi thẳng lưng lên dỏng tai lắng nghe.
Đồ ăn ở tiệm này có thể chữa khỏi hội chứng thất hồn thật sao?
Tín hiệu phát trực tiếp không phủ sóng tới khu vực này, lại thêm Khu K không có cả công viên giải trí lẫn rạp chiếu phim nên nơi đây gần như bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài, nguồn thông tin nhận được vô cùng hạn chế.
Phần lớn hành khách sau khi xem xong quảng cáo đều hoang mang tột độ, họ không rõ đây là buổi phát sóng của một trò chơi nào đó hay thực sự có một cửa tiệm kỳ diệu như vậy tồn tại ngoài đời thực thế.
Chỉ sau khi phần Easter Egg kết thúc, họ mới lờ mờ hiểu ra điều gì đó, và hầu như tất cả mọi người đều chuẩn bị tinh thần chuyển sang tuyến Khu A để xác thực.
Trước khi ga tàu điện ngầm rơi vào cảnh tê liệt hoàn toàn, Mạnh Tần đã nhanh chân bước xuống tàu, đi ngược lại dòng người hối hả để hướng về phía Khu J.
Tình hình ở Khu J cũng chẳng khấm khá hơn Khu K là bao — lượng người đổi tuyến quá đông khiến các sân ga rơi vào tình trạng quá tải nghiêm trọng.
May mắn thay, điểm đến của anh không quá xa — Mạnh Tần đang hướng tới công viên giải trí duy nhất tại Khu J.
Công viên giải trí này được xây dựng dành riêng cho các bệnh nhân mắc hội chứng thất hồn, tuy nhiên người ngoài vẫn được phép vào thăm.
Sau khi hoàn tất thủ tục đăng ký ở cổng vào, Mạnh Tần rảo bước đi vào bên trong khuôn viên công viên.
Đầu tiên anh tìm kiếm khắp một lượt trong công viên nhưng không thấy bóng dáng người thương đâu, sau đó lại vội vã chạy sang rạp chiếu phim đối diện để tìm kiếm.
Lùng sục khắp hai nơi vẫn không tìm được chút dấu vết, anh đứng trơ trọi giữa khoảng đất trống, gương mặt lộ rõ vẻ hoang mang xen lẫn nỗi đau đớn tột cùng.
"Anh Mạnh Tần, anh làm gì ở đây thế?"
Một giọng nữ dịu dàng vang lên từ phía sau lưng anh. Mạnh Tần đột ngột quay đầu lại, vừa nhìn rõ bóng hình quen thuộc kia, anh mới thở phào nhẹ nhõm: "Ninh Vân, em vẫn ở đây."
Anh đã lùng sục khắp nơi mà không thấy em đâu, anh cứ sợ em đã...
Ninh Vân chậm rãi bước về phía anh: "Em vừa lên sân thượng sưởi nắng một chút thôi mà. Sao anh lại đột ngột qua đây thế?"
Mạnh Tần không trả lời thẳng vào câu hỏi mà lo lắng hỏi dồn: "Tình hình của em có đỡ hơn chút nào không?"
Ninh Vân khẽ mỉm cười, lắc đầu một cách chậm rãi.
Thân hình cô gầy gò ốm yếu vô cùng, nhưng nụ cười của cô thì vẫn rạng rỡ và đẹp đẽ như xưa.
Giống hệt như... dãy sen đá nhỏ xinh mà anh vừa nhìn thấy trên tàu vậy — tuy nhỏ bé nhưng lại kiên cường và vô cùng đáng yêu.
Ninh Vân khẽ thở dài bảo: "Mấy trò chơi quá dễ thì chẳng có tác dụng gì, còn những trò chơi khó quá thì cơ thể em lại không gánh nổi. Cứ bước chân vào là em lại thấy khó chịu vô cùng. Em cũng xem rất nhiều buổi phát trực tiếp rồi nhưng đều vô thưởng vô phạt thôi."
Cô cũng khát khao mình được khỏe mạnh trở lại, khát khao được ở bên anh mãi mãi, thế nhưng một khi đã vướng phải căn bệnh quái ác này, làm sao có thể dễ dàng chữa khỏi được chứ.
Hiện tại triệu chứng của cô vẫn còn ở mức độ nhẹ, nhưng cứ đà này thì chẳng mấy chốc cô cũng sẽ bị căn bệnh ấy nuốt chửng hoàn toàn.
Mạnh Tần bước tới một bước, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của cô: "Nếu không gánh nổi thì đừng ép buộc bản thân nữa em ạ. Anh vừa tìm được một nơi, không cần em phải vào phó bản công viên giải trí chơi game mà vẫn có thể giúp bệnh tình của em tiến triển tốt hơn đấy. Đi theo anh."
Ninh Vân ngơ ngác, khẽ níu tay anh lại hỏi: "Làm sao có thể có một nơi kỳ diệu như vậy chứ? Là viện điều dưỡng hả anh?"
Mạnh Tần lắc đầu, vẻ mặt nôn nóng muốn đưa cô đi ngay: "Đến nơi rồi em sẽ rõ thôi, nhưng tụi mình phải đi nhanh lên — có rất nhiều người đang đổ xô tới đó đấy."
Mạnh Tần dắt tay Ninh Vân bước nhanh ra khỏi công viên giải trí, anh lái chiếc xe sedan màu đen ra khỏi nhà kho gần đó, chở cô đi thẳng hướng về phía Khu A.
Chiếc xe hơi này do chính tay Mạnh Tần chế tạo ra, bởi lẽ ở thế giới này, tàu điện ngầm là phương tiện di chuyển thuận tiện và nhanh chóng hơn nhiều, nên anh rất hiếm khi tự lái xe.
Thế nhưng hôm nay là một trường hợp ngoại lệ. Ga tàu điện ngầm chắc chắn đã rơi vào cảnh quá tải nghẹt thở, muốn đưa Ninh Vân tới tiệm ăn vặt một cách nhanh chóng nhất thì tự lái xe là sự lựa chọn duy nhất của anh.
Anh thầm cảm thấy may mắn vô cùng khi ngày trước đưa Ninh Vân tới công viên giải trí này dưỡng bệnh, anh đã cẩn thận chuẩn bị trước một nơi ở mới gần đây, thậm chí còn sắm sẵn một chiếc ô tô để phòng hờ.
[note101743]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn