Chương 1: Cẩm Nang Kinh Doanh ở Dị Giới
Cẩm Nang Kinh Doanh ở Dị Giới · tho299 · 214 chương · ~40 phút đọc · Tạo 11/08/2026
Cửa tiệm thứ nhất: Quán Ăn Vặt ở Thế Giới Linh Dị Trên tầng 99, Lục Dao tựa người vào lan can. Gió gào rít xung quanh thổi tung mái tóc cô, bay toán loạn như những cánh tay quỷ.
Bên dưới, những đám mây dày đặc cuộn xoáy, che khuất hoàn toàn tầm nhìn xuống mặt đất. Đôi bàn tay cô chạm vào thành lan can bê tông lạnh ngắt và thô ráp. Vừa bước qua cánh cửa tiệm của mình, cô đã thấy mình đứng ở nơi này.
Hệ thống thông báo rằng đây chính là dị giới và cũng là địa điểm thực tế của cửa hàng đầu tiên của cô.
Ngay trước khi tốt nghiệp năm cuối đại học, Lục Dao cùng bạn bè đi du lịch nhưng không may gặp tai nạn dọc đường.
Khi tỉnh lại trong bệnh viện, cô phát hiện mình đã liên kết với "Hệ thống Viên Mộng" chuyên về quản lý kinh doanh ở dị giới.
Cuốn sổ tay hướng dẫn của hệ thống giải thích rằng bằng cách liên tục khai trương các cửa hàng ở dị giới, cô rốt cuộc sẽ thực hiện được tâm nguyện của mình.
Hơn nữa, hệ thống hiển thị rằng ngay khi Lục Dao đồng ý liên kết, cô đã đưa ra một ước nguyện rồi.
Thế nhưng, có vẻ như vụ tai nạn đã khiến Lục Dao mất đi một phần ký ức. Cô không nhớ nổi bất cứ điều gì về việc liên kết với hệ thống, cũng chẳng thể nhớ ra tâm nguyện mình đã ước là gì.
Hệ thống chẳng buồn bận tâm đến việc cô mất trí nhớ. Vừa nhận thấy cô đã tỉnh táo, nó liền bắt đầu hối thúc cô mở tiệm để thực hiện tâm nguyện.
Vào cái ngày Lục Dao đồng ý mở tiệm ở dị giới, cô nhận được cuộc gọi từ một luật sư. Một người họ hàng xa mà cô thậm chí còn không biết tên vừa qua đời, để lại cho cô một con phố thương mại bỏ hoang, trong di chúc có ghi rõ tên cô là người thừa kế.
Con phố này nằm ở Thành phố Dao Quang. Lục Dao đã cùng luật sư đến tận nơi khảo sát, sau khi xác nhận không có vấn đề gì thì ký tên vào hợp đồng.
Sau khi tiếp quản con phố, Lục Dao chọn ra một cửa tiệm nhỏ, tự tay dọn dẹp và sửa sang lại.
Trải qua một tuần chuẩn bị, cửa tiệm trông đã hoàn toàn lột xác, mới toanh.
Đúng ngày khai trương, cô đẩy cánh cửa tiệm ra, cảnh tượng bên ngoài đã thay đổi chóng mặt—cô đã đặt chân tới dị giới.
Bầu trời mang một màu xám xịt ảm đạm, vầng thái dương trông tựa như một nắm cơm mờ mịt treo lơ lửng chính giữa không trung, chẳng tỏa ra chút hơi ấm nào.
Đằng xa, những tòa nhà cao tầng ẩn hiện trong làn sương mù trắng xóa, chỉ còn thấy lờ mờ những đường nét viền ngoài.
Thế giới này trông gần như y hệt nơi Lục Dao đang sống, ngoại trừ việc không hề có một tiếng động nào, và cũng chẳng thấy bóng dáng một ai.
Vị trí cửa tiệm của cô cũng thật là hiểm hóc—liệu có vị khách nào chịu mò lên một nơi cao chót vót thế này không chứ?
Nén lại nỗi lo âu đang nhen nhóm, Lục Dao quay vào trong tiệm để dọn đồ ra ngoài.
Cô đẩy lò nướng ra ngoài, than bên trong đã cháy đỏ hồng. Cạnh lò nướng là một bàn bếp, bày biện đủ các loại hũ gia vị và dụng cụ nấu nướng.
Cửa hàng đầu tiên này của cô là một quán ăn vặt, và hiện tại, thực đơn mới chỉ có món cánh gà nướng.
Bày biện lò nướng xong xuôi, Lục Dao lấy những chiếc cánh gà cỡ lớn đã được tẩm ướp suốt một ngày một đêm ra. Cô phết một lớp dầu lên rồi đặt chúng lên bếp than đỏ hồng. Dầu mỡ nhỏ xuống những viên than nóng rực, phát ra những tiếng xèo xèo vui tai.
Sau đó, cô mở một chiếc bàn xếp nhỏ, dựng ngay bên ngoài cửa tiệm, xếp bốn chiếc ghế đẩu xung quanh, rồi bày biện khăn giấy cùng bát đũa lên bàn.
Công đoạn chuẩn bị đã hoàn tất.
Đơn thương độc mã ở nơi đất khách quê người này, không quen biết ai, cũng chẳng quảng cáo gì, lại nằm ở một vị trí hẻo lánh thế này, Lục Dao không dám hy vọng ngày đầu khai trương sẽ đắt hàng.
Đang mải suy nghĩ, một giọng nói mảnh và sắc lạnh bỗng vang lên từ phía sau cô: "Cánh gà bán thế nào đây?"
Lục Dao quay người lại, đập vào mắt cô là một vị khách đang đứng trước gian hàng mới mở của mình.
Đó là một thanh niên cao gầy, mặc chiếc áo mặc một chiếc trường bào màu thanh. Mái tóc đen hơi dài rủ trước trán, gương mặt nhợt nhạt hốc hác nổi bật với quầng thâm đậm quanh đôi mắt to đen láy, gần như không có lòng trắng.
Tim Lục Dao hụt mất một nhịp. Anh ta xuất hiện từ lúc nào thế? Chẳng nghe thấy tiếng bước chân nào cả.
Chàng thanh niên khẽ nhíu mày, đưa mắt nhìn bảng thực đơn vốn chỉ vỏn vẹn một món duy nhất: cánh gà nướng siêu cay, được chia làm bốn cấp độ cay—cay nhẹ, cay vừa, cay tê tái và cay địa ngục.
Anh ta nhanh chóng đưa ra quyết định, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên tấm menu: "Cho một cặp cánh gà cay địa ngục."
Lục Dao giật mình bừng tỉnh: "Có ngay ạ!"
Cô chọn lấy một cặp cánh gà trên vỉ nướng, lớp da đã chín vàng rụm, mỡ màng xèo xèo. Cô phết lên một lớp dầu ớt đỏ tươi roi rói rồi đặt lại lên bếp, rắc thêm chút bột thì là, bột tiêu Tứ Xuyên và bột ớt siêu cay tự làm.
Cô lặp lại quy trình phết dầu ớt và rắc gia vị này ba lần, sau đó gắp cánh gà ra khỏi lò, bày lên đĩa, phết thêm một lớp dầu ớt cuối cùng cho bóng bẩy, rồi trang trí bằng một ít vừng trắng cùng hành lá thái nhỏ.
"Anh ăn ở đây hay mang về ạ?" Lục Dao hỏi.
Chàng thanh niên liếc nhìn chiếc bàn bên cạnh, hơi ngập ngừng một chút: "Tôi ăn ở đây."
"Vâng ạ." Lục Dao bưng đĩa cánh gà đưa cho anh, đồng thời rót thêm một cốc nước đá mát lạnh.
[Bán thành công một cặp cánh gà. Hoàn thành nhiệm vụ ban đầu! Độ nổi tiếng +1, Thêm món mới vào thực đơn +1.] Một màn hình bán trong suốt hiện ra trước mắt Lục Dao, hiển thị một bảng thực đơn gần như trống trơn, chỉ có món cánh gà nướng được liệt kê, bên dưới là một ô trống dành cho món ăn tiếp theo.
Suy nghĩ một lát, cô nhận ra lúc nãy cửa hàng chưa có thức uống gì nên cô mới phải đưa cho khách một cốc nước lọc. Cô quyết định thêm một loại đồ uống làm món mới.
Sữa tươi đá, vừa giúp giải cay lại bớt ngấy, quả thực là sự kết hợp hoàn hảo với món cánh gà siêu cay này.
Lục Dao gõ chữ "sữa tươi đá" vào thực đơn.
Sau khi xác nhận, chẳng cần cô phải động tay động chân, món mới "Sữa tươi đá" đã tự động được thêm vào bảng thực đơn treo trước gian hàng lẫn trong tiệm.
【Bạn có nhiệm vụ mới! Bán được mười cặp cánh gà và mười cốc sữa tươi đá. Phần thưởng: 10 điểm nổi tiếng, mở khóa món ăn mới. 】 Cô đã tích trữ sẵn sữa tươi, nhưng vì trước đó chưa có trong thực đơn nên cô chưa thể đem bán ở dị giới. Hiện tại chúng vẫn đang nằm yên trong tủ lạnh.
Lục Dao quay người vào trong tiệm để lấy sữa.
Chàng thanh niên này tên là Thanh. Nhìn chăm chằm vào đĩa cánh gà trước mặt, đôi mắt to đen láy của anh tràn ngập vẻ hoang mang.
Những chiếc cánh gà nóng hổi bốc khói nghi ngút, bên trên rắc vừng trắng thơm bùi cùng hành lá xanh mướt, tỏa ra mùi thơm nức mũi, trông chân thực vô cùng.
Thanh biết công viên giải trí trên tầng 99 thuộc Khu A có xếp hạng rất cao, thế nên hôm nay anh mới đến đây để khảo sát và học hỏi kinh nghiệm. Anh không ngờ ngay cả quán ăn vặt ngoài công viên giải trí cũng được làm chân thực và chuyên nghiệp đến thế, từ ngoại hình cho đến mùi hương đều hoàn hảo.
Thế nhưng, dù có giống thật đến đâu thì cũng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Chỉ cần cắn một miếng là sẽ biết ngay nó chỉ là không khí—không có ruột, cũng chẳng có vị gì.
Nghĩ vậy, Thanh chẳng còn hứng thú muốn ăn nữa, chỉ muốn ngắm nghía cho qua chuyện.
Lục Dao xách sữa bước ra ngoài thì thấy vị khách cứ nhìn chăm chằm vào đĩa cánh gà mà không chịu động đũa. Cô thầm nghĩ chắc anh ta sợ cay, liền nói: "Món này ăn lúc còn nóng là ngon nhất đấy ạ. Nếu anh sợ cay thì tôi vừa thêm món sữa tươi đá vào thực đơn rồi, uống kèm sẽ giúp giải cay rất tốt đó."
Thanh thầm cười khổ trong lòng, nghĩ bụng chủ quán này diễn sâu thật đấy—rõ ràng biết toàn bộ đều là đồ giả lập, vậy mà vẫn ra vẻ lo lắng anh sẽ bị cay.
Anh cúi đầu cười nhạt, cầm một chiếc cánh gà lên rồi há miệng, để lộ hai hàm răng sắc nhọn lởm chởm như răng cưa. Anh khẽ cắn một miếng nhỏ.
Cứ ngỡ sẽ lại là cảm giác hai hàm răng va vào nhau trống rỗng như mọi khi, Thanh bỗng giật nảy mình khi lớp da gà mềm mọng nước bị cắn đứt một cách dễ dàng, nước thịt ngọt đậm dâng trào trong khoang miệng. Vị cay xè bùng nổ, châm chích đầu lưỡi anh như hàng vạn mũi dao nhỏ.
Cảm giác vừa kích thích dữ dội lại vừa sướng tê người.
Đôi mắt Thanh trợn tròn, mí mắt nhấc lên để lộ một chút lòng trắng, đôi mắt vốn đen đúa lờ đờ giờ đây lại lấp lánh tia sáng phấn khích tột cùng.
Chỉ trong hai miếng, anh đã ngốn sạch cả chiếc cánh gà, nhai rau nhấu nuốt trọn cả xiên tre lẫn xương xẩu, bất chấp nước mắt nước mũi giàn giụa vì quá cay. Không một chút do dự, anh lập tức chộp lấy chiếc cánh thứ hai.
Lục Dao cảm thấy da đầu mình tê dại, đặc biệt là khi chứng kiến hàm răng nhọn hoắt như cá mập của chàng thanh niên kia. Anh ta rõ ràng không phải là con người!
Đây rốt cuộc là thế giới quái quỷ gì thế này? Những cư dân ở đây đều là quái vật có lớp vỏ bọc con người sao?
Ăn xong cặp cánh gà đầu tiên, Thanh háo hức nhìn Lục Dao, lên tiếng: "Cho tôi thêm hai cặp nữa—à không, lấy hẳn năm cặp cánh gà cay địa ngục đi."
Lục Dao ngẩn người ra một thoáng nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô đặt hộp sữa xuống rồi xếp thêm cánh gà lên vỉ nướng: "Vâng, có ngay đây ạ."
Dù đây có là thế giới nào đi chăng nữa thì cô cũng chỉ đến để bán cánh gà mà thôi.
Khi đã được nếm thử hương vị tuyệt mỹ ấy, khoảng thời gian chờ đợi dường như dài đằng dẵng như cả thế kỷ.
Thanh cầm cốc nước đá trên bàn lên. Nước lọc thì chẳng có vị gì, nhưng cái lạnh buốt của đá lại khiến người ta cảm thấy sảng khoái vô cùng.
Anh uống ực một hơi cạn sạch, thậm chí còn nhai vụn rồi nuốt luôn cả những viên đá lạnh.
Thấy cánh gà vẫn chưa chín, Thanh không cưỡng được bèn đảo mắt quan sát kỹ hơn quán ăn nhỏ này.
Quán không to lắm, nằm ngay đối diện thang máy tầng 99. Bất cứ ai đi lên đây đều sẽ nhìn thấy nó ngay lập tức.
Đó cũng chính là lý do anh phát hiện ra quán ăn này—mới nhìn thoáng qua, nơi đây trông sống động một cách khó tin. Lúc đó anh còn tự nhủ công viên giải trí ở Khu A quả danh bất hư truyền, thiết kế bối cảnh mang lại trải nghiệm tuyệt vời đến thế.
Bị mùi thơm của cánh gà thu hút dụ dỗ đi tới, mãi đến tận bây giờ anh mới chú ý quan sát xung quanh.
Dịch chuyển tầm mắt, Thanh rốt cuộc cũng nhìn thấy tấm biển hiệu lớn treo trên cửa tiệm: "Quán ăn vặt Lục Dao".
Không kiềm lòng được, anh liền hỏi: "Cô tên là Lục Dao à?"
Lục Dao quay người lại, nở nụ cười rạng rỡ rồi gật đầu: "Đúng vậy ạ."
Thanh nhìn kỹ Lục Dao. Cô gái này có mái tóc đen nhánh, làn da trắng như tuyết, dáng vẻ mềm mại dịu dàng, đôi môi hồng nhuận tràn đầy sức sống trẻ trung. Trông cô có vài phần giống với những người khiêu chiến từng bước vào phó bản công viên giải trí kia.
Có điều, chưa từng có một người khiêu chiến nào có thể sống sót bước ra khỏi công viên giải trí đó cả.
Thanh vẫn còn vài thắc mắc trong lòng, nhưng đúng lúc này Lục Dao đã bưng hai cặp cánh gà vừa nướng xong đến. Không nghĩ ngợi gì thêm, Thanh chộp lấy cánh gà rồi ngấu nghiến ăn.
Thịt gà mềm và mọng nước, anh đặc biệt thích cái vị cay xè như lưỡi dao cứa vào đầu lưỡi—thực sự là mỹ vị nhân gian.
Ba cặp cánh gà còn lại cũng nhanh chóng được dọn lên. Thanh vừa dùng khăn giấy lau nước mắt nước mũi vừa gọi lớn: "Cho tôi năm cốc sữa tươi đá!"
Sữa tươi đá mát lạnh, ngậy béo, thơm lừng hương sữa và có hậu vị ngọt thanh, uống vào còn đã thèm hơn cả nước đá ban nãy.
Anh nhấp một ngụm sữa tươi, rồi lại cắn một miếng cánh gà cay. Mỗi khi vị cay xè bùng lên chịu không nổi, anh lại uống một ngụm sữa, cứ thế tạo thành một vòng lặp ăn uống sướng rơn người.
Chẳng mấy chốc, anh đã chén sạch cả mười chiếc cánh gà cỡ lớn.
Đến cả dầu ớt và gia vị dính trên đầu ngón tay cũng được anh liếm sạch sẽ. Thở phào một hơi mãn nguyện, Thanh nói: "Gói mang về cho tôi thêm mười cái cánh gà với mười cốc sữa tươi đá nữa nhé."
Lục Dao ngẩng đầu lên đáp: "Dạ, hiện tại chỉ còn lại năm cái thôi ạ."
Hôm nay là ngày đầu tiên mở quán nên cô không chuẩn bị quá nhiều nguyên liệu dự trữ.
"Tôi lấy hết."
"Dạ, có ngay."
Thanh đón lấy hộp đồ ăn mang về nặng trịch, nghiêm túc nói: "Tôi tên là Thanh. Tôi sẽ quay lại."
Sau khi Thanh rời đi, lớp sương mù dày đặc che phủ tầng 99 cũng từ từ tan biến.
Lục Dao nhận ra cửa tiệm nhỏ của mình nằm ngay chính giữa hai địa điểm khác: bên trái là một rạp chiếu phim sang trọng, còn bên phải là một cửa tiệm kỳ lạ mang tên "Công viên giải trí", dù chẳng rõ đó là loại hình cửa hàng gì.
Nhìn thấy rạp chiếu phim, Lục Dao bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.
Nếu ở dị giới này cũng có rạp chiếu phim, chứng tỏ mức độ phát triển ở nơi đây chắc cũng tương đồng với thế giới của cô.
Quán ăn của cô lại nằm ngay mặt tiền của rạp chiếu phim, xung quanh lại chẳng có đối thủ cạnh tranh nào, đúng là vị trí đắc địa. Nỗi lo lắng về lượng khách hàng lúc trước giờ đây đã hoàn toàn được trút bỏ.
【Bán thành công mười cặp cánh gà và mười cốc sữa tươi đá. Hoàn thành nhiệm vụ! Độ nổi tiếng +10, mở khóa món ăn mới. 】 【Tích lũy đủ 10 điểm nổi tiếng [note101764], bạn có thể nâng cấp cửa hàng thành Không gian liên chiều. Bạn có muốn nâng cấp không? 】 Ở dị giới này, muốn mở một cửa tiệm thì cần có một cánh cửa làm lối dẫn.
Cánh cửa này đóng vai trò như một cổng chuyển dịch không gian, kết nối chủ tiệm với dị giới được chỉ định. Phần không gian ban đầu bên trong cửa hàng không thể kết nối trực tiếp với dị giới, chỉ có thể dùng làm nhà kho chứa đồ.
Thế nhưng, sau khi nâng cấp, toàn bộ cửa hàng sẽ trở thành một Không gian liên chiều, cho phép thực khách từ dị giới bước hẳn vào bên trong để dùng bữa.
Không một chút do dự, Lục Dao chọn nâng cấp ngay lập tức.
Trong quá trình nâng cấp, cửa hàng rơi vào trạng thái bảo trì. Mọi đồ đạc bên trong đều không thể xê dịch, tất cả cứ như bị đóng băng tại chỗ.
Quá trình nâng cấp mất hai tiếng đồng hồ, vừa khéo cô cũng đã bán hết sạch cánh gà và cần thêm món mới vào thực đơn. Đây là lúc cô phải đi siêu thị một chuyến.
Lục Dao tháo tạp dề và găng tay ra, cầm lấy điện thoại rồi đẩy cửa bước ra ngoài.
Bên ngoài, con đường rộng thênh thang, ánh nắng chan hòa rực rỡ, làn gió nhẹ thoảng mang theo hương cỏ non tươi mát. Cô đã trở về với thế giới thực của mình.
Hai tiếng sau, Lục Dao hớt hải quay lại tiệm, thở hổn hển với chiếc ba lô chứa đầy nguyên liệu nặng trịch trên lưng, hai tay còn xách theo hai thùng sữa tươi.
【Nâng cấp cửa hàng hoàn tất. Xếp hạng hiện tại: Cửa hàng một sao. Hãy tiếp tục cố gắng nhé! 】 【Nhiệm vụ mới: Phục vụ 100 khách hàng. Phần thưởng: 100 điểm nổi tiếng. 】 Sau khi nâng cấp, diện mạo bên ngoài của cửa hàng trông vẫn không có gì thay đổi.
Nhưng khi Lục Dao đẩy cửa bước sang dị giới, cô nhận ra tiệm ăn nhỏ của mình trông đã sáng sủa và mới mẻ hơn hẳn so với những tòa nhà xung quanh.
Đúng là đáng đồng tiền bát gạo—quán ăn vặt Lục Dao giờ đây trông còn bắt mắt và nổi bật hơn cả rạp chiếu phim sang chảnh bên cạnh.
Ngắm nghía một lát, cô thu hồi tầm mắt rồi đi vào trong chuẩn bị nguyên liệu cho ngày mai. Sữa tươi được cô xếp gọn gàng vào tủ lạnh.
Cô rửa sạch cánh gà, khía vài đường trên miếng thịt rồi đem tẩm ướp với nước xốt gia truyền. Cánh gà cần thời gian ướp khá lâu—ít nhất là 12 tiếng—nên lần này cô đã chuẩn bị một số lượng lớn hơn nhiều.
Cô cũng đã nghĩ ra một món ăn mới.
Vì hiện tại trong tiệm chỉ có một mình cô quán xuyến, nên đó phải là món có thể chuẩn bị trước từ sớm, đồng thời giúp thực đơn phong phú hơn cho khách hàng lựa chọn.
Cánh gà nướng vốn đã có vị mặn mòi, cay tê, là một người mê cả đồ mặn lẫn đồ ngọt, cô quyết định món mới sẽ là một món tráng miệng ngọt ngào.
Hơn nữa, với sự lạnh lẽo của thế giới này, những món ăn nóng hổi chắc chắn sẽ được ưa chuộng hơn. Cô mở bảng thực đơn ra, thêm món mới vào giữa món cánh gà nướng và sữa tươi đá.
Sáng hôm sau, Lục Dao mở cửa tiệm, đẩy lò nướng ra ngoài chuẩn bị đón khách.
Nửa tiếng trôi qua, vẫn chẳng thấy bóng dáng một vị khách nào.
Cô quay vào trong lấy nguyên liệu, đặt một chiếc nồi nhỏ nấu sữa lên lò nướng, nướng hai lát bánh mì, ốp la một quả trứng, rồi múc một bát chè ngọt từ chiếc nồi lớn đặt cạnh lò nướng. Cô ngồi xuống, chuẩn bị thưởng thức bữa sáng của mình.
Một giọng nữ êm tai bỗng vang lên bên cạnh: "Bữa sáng đó trông ngon mắt quá nhỉ."
Giật mình kinh hãi, Lục Dao quay đầu lại thì thấy một người phụ nữ tóc ngắn mặc chiếc váy hai dây màu hồng đang lặng lẽ đứng cạnh bàn ăn, chăm chú nhìn vào đĩa bánh mì trứng nướng cùng bát chè ngọt của cô.
Lục Dao húp một ngụm chè ngọt rồi mỉm cười: "Không chỉ đẹp mắt đâu, vị của nó cũng đỉnh lắm đấy cô."
Người phụ nữ tóc ngắn bị dáng vẻ ăn uống ngon lành của Lục Dao quyến rũ, bèn lôi từ sau lưng ra một xô bỏng ngô: "Tôi dùng xô bỏng ngô này đổi lấy bát chè ngọt của cô được không?"
Suy nghĩ một thoáng, Lục Dao đồng ý.
Cô đứng dậy đi múc một bát chè ngọt khác. Lúc cô quay lại, người phụ nữ đã ngồi yên vị vào bàn từ bao giờ.
Người phụ nữ này tên là Tinh Tử. Cô nhìn chăm chằm vào bát chè ngọt trước mặt. Phần nước chè màu trắng sữa bốc khói nghi ngút, bên trên có những viên bánh trôi dẻo quánh, cơm rượu và những quả kỷ tử đỏ mọng đang nhấp nhô lơ lửng. Một mùi thơm thoang thoảng của men rượu nồng nàn đưa hương khắp không gian.
Dù biết rõ đây không phải đồ thật, Tinh Tử vẫn không kìm được mà nuốt nước bọt ực một cái.
Cô cầm thìa lên, múc một viên bánh trôi nhỏ. Bát chè ngọt nóng hôi hổi hòa quyện cùng hương thơm đậm đà của cơm rượu nếp lan tỏa khắp khoang miệng. Viên bánh trôi mềm dẻo, dai dai lại ngọt lịm tim.
Kinh hoàng tột độ, Tinh Tử làm rơi cả thìa xuống bàn, trợn tròn mắt nhìn Lục Dao đầy kinh ngạc.
Lúc này Lục Dao vừa mới bỏ hai hạt bỏng ngô vào miệng, gương mặt đờ đẫn đầy hoang mang.
Bỏng ngô trong miệng cô hoàn toàn không có cảm giác gì, cũng chẳng có chút mùi vị nào—hai hàm răng chỉ chạm vào nhau trống rỗng, hệt như cô chưa hề bỏ thứ gì vào miệng vậy.
Cô ném thêm vài hạt nữa vào miệng, nhưng cảm giác vẫn trống rỗng y như trước.
Khẽ nhíu mày, Lục Dao hỏi: "Sao bỏng ngô của cô ăn lại giống hệt như nhai không khí thế?"
Tinh Tử chớp chớp mắt, hỏi vặn lại: "Thế sao chè ngọt của cô lại ngọt ngào chân thật đến thế này?" [note101759] ~

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn