Chương 62: Chương 79: Tinh Hoả
Vợ Tôi Là Đệ Nhất Nữ Ma Đầu Đông Tấn · Roro coco · 136 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ Chương: 18 - 100
"Từ hôm nay trở đi, anh phải dọn ra khỏi Tạ gia."
"Toàn bộ tài nguyên ở đây sẽ đóng lại với anh, bao gồm sách vở, tình báo, nhân lực, xe ngựa, tất tần tật mọi thứ..."
"Ta sẽ tuyên bố hưu phu, khiến anh không thể mượn thế lực của Tạ gia được nữa."
"Chuyện này chắc chắn sẽ dẫn tới không ít biến cố, lũ cừu hận của anh, hoặc nói đúng hơn là đám muốn lấy cái mạng nhỏ của anh, sẽ không còn kiêng dè Tạ gia nữa đâu."
"Tiểu Hà anh có thể mang đi, nàng vốn dĩ là người của anh."
"Còn bên thiên lao, ta thấy anh có ý đồ với Triệu Điền, thích thì cứ dắt đi luôn. Dẫu sao anh cũng đã giăng bẫy hắn trước khi chúng ta lập vụ cá cược này."
Nói đến đây, Tạ Thu Đồng dời mắt nhìn Đường Vũ, bảo:
"Đây là chút lòng tốt cuối cùng ta dành cho anh, xem như sự trợ giúp nghĩa tình cho mối bang giao gần hai tháng qua."
Đường Vũ nghe xong lại bật cười ha hả.
Anh lắc đầu bảo:
"Nhổ cỏ tận gốc kẻ thù của Đường gia, thoát khỏi sự khống chế của Tạ gia để giành lại tự do, chẳng phải đây là những thứ tôi hằng mưu cầu bấy lâu nay sao? Thế mà giờ đây lại đạt được một cách mập mờ, nực cười thật đấy."
Tạ Thu Đồng thản nhiên:
"Anh vốn đã có thể tự do từ sớm rồi, chính là cái lúc anh theo chân Hỷ Nhi trốn ra khỏi thành ấy."
"Chỉ tiếc là anh không cam tâm, anh vẫn muốn làm nên trò trống gì đó."
"Mà ở cái thời đại này, dân đen thì làm nên trò trống gì được? Thế nên anh mới chọn cách quay xe, kiếm cho mình một bệ phóng không đến nỗi nào, mượn dùng tài nguyên của Tạ gia hòng thực hiện mưu đồ cá nhân."
"Giờ thì hay rồi, anh lại giở thói tự ái với ta, vứt bỏ sạch sành sanh đống tài nguyên béo bở này."
Đường Vũ nhìn thẳng vào nàng, chậm rãi buông lời:
"Hình như cô cũng nổi đóa rồi, tôi nhận ra đấy."
Tạ Thu Đồng gật đầu thừa nhận:
"Phải, ngày thường cảm xúc của ta có thể là giả vờ, nhưng ngay khoảnh khắc này, ta thấy vô cùng nuối tiếc."
"Ta tiếc cho anh quá đỗi thiên chân[note99953], quá đỗi non nớt."
Đường Vũ vặn lại:
"Tôi thiên chân? Non nớt á?"
Tạ Thu Đồng bảo:
"Ừm, vì anh không biết kiểm soát cảm xúc của mình. Anh dễ nổi giận, dễ bất mãn, lại còn dễ động lòng trắc ẩn."
"Nhưng rõ ràng là, ba cái thứ cảm xúc rẻ rách đó chẳng xoay chuyển được cái vẹo gì cả. Bọn rợ Hồ thì vẫn cứ thọc huyết người Hán, người Hán thì vẫn cứ tàn sát lẫn nhau, cái thế đạo này nó vốn khốn nạn thế rồi."
"Hy vọng chuyến đi Thư huyện lần này sẽ vả cho anh một bài học tỉnh người, để anh biết rằng mấy cái thứ lý tưởng anh đang ôm ấp ấy, đặt vào cái thế giới này, chỉ có nước bước đi từng bước một cách đầy nhọc nhằn thôi."
Đường Vũ gặng hỏi:
"Thế cái lối hành sự của cô thì ngon ăn chắc?"
"Giờ cô còn chưa nắm đại quyền trong tay mà đã đách coi dân đen ra con người rồi, sau này lỡ nắm quyền thật, dân chúng liệu còn đường sống không?"
Tạ Thu Đồng bỗng im lặng.
Phải một lúc sau nàng mới lên tiếng:
"Chừa cho dân một con đường sống là cái gốc rễ để chính trị trường tồn, đó là sự lý trí, không liên quan đến tình cảm."
Đường Vũ nhìn nàng, cuối cùng lắc đầu ngán ngẩm:
"Cô đách hiểu gì cả, cô chỉ muốn bò lên vị trí cao nhất rồi ra tay thay đổi cái thế đạo này."
"Nhưng cô quên mất một điều, năng lực của một con người là có hạn. Cô không thể tự mình leo lên đỉnh chóp, cô cần người giúp, mà cái lũ giúp cô lên đài ấy, bọn chúng cũng sẽ máu lạnh, vô tình y hệt như cô vậy thôi."
"Tới lúc đó, để giữ thế cân bằng và ổn định chính trị, cô lại phải liên tục hy sinh lợi ích của dân đen, cuối cùng... thì cũng lại rập khuôn ra một cái đại Tấn rách nát như bây giờ thôi."
Tạ Thu Đồng không nhịn được cười khẩy:
"Ta không dựa vào bọn họ thì dựa vào ai? Anh thì dựa vào ai được? Đám dân đen kia chắc?"
"Cái thế đạo tối tăm mịt mùng này, dẫu có đem thiêu rụi toàn bộ bọn họ, thì cũng chỉ là chút ánh sáng đom đóm, vài đốm lửa tàn mà thôi."
Đường Vũ đứng phắt dậy.
Anh chẳng còn tâm hơi đâu mà đôi co với Tạ Thu Đồng nữa.
Đạo bất đồng bất tương vi mưu*, nói nhiều cũng bằng hòa.
Tạ Thu Đồng nhíu mày bảo:
"Sáng mai rồi hãy đi, bây giờ trời tối mịt rồi."
Đường Vũ chỉ tay ra phía trước, đáp:
"Bên ngoài còn sáng sủa hơn cái chỗ này nhiều."
"Tôi đi gọi Tiểu Hà, sau đó về Đường gia rồi đi nhậm chức Huyện thừa luôn, khỏi chào tạm biệt cô nữa."
Nói là làm, anh lập tức dắt theo Tiểu Hà, đến quần áo cũng chẳng thèm thu dọn, rảo bước đi thẳng ra khỏi phủ.
Tạ Thu Đồng nói vớt theo:
"Từ đây về nhà anh xa lắm, bên ngoài đang có lệnh giới nghiêm đấy."
Đường Vũ đếch thèm trả lời, cứ thế đi thẳng.
Tạ Thu Đồng dợm bước theo hai bước rồi dừng lại.
Nàng chợt thấy Đường Vũ cũng đứng khựng lại.
Nàng liền bật cười châm chọc:
"Đã bảo là giới nghiêm rồi, ngày ma..."
Đường Vũ cắt ngang:
"Tôi chỉ muốn để lại một câu thôi."
Nụ cười trên môi Tạ Thu Đồng bỗng tắt ngóm.
Đường Vũ không hề quay đầu lại, chỉ bình thản buông lời:
"Mấy đốm lửa tàn ấy, thực ra không yếu ớt như cô nghĩ đâu. Bởi lẽ cái thế giới này đã bị lũ các người vắt kiệt đến khô héo cả rồi."
"Thế nên..."
"Tinh hỏa khả dĩ liêu nguyên — Một đốm lửa nhỏ, cũng đủ thiêu rụi cả đồng cỏ khô."
Thân hình Tạ Thu Đồng bỗng chấn động dữ dội, nàng lảo đảo lùi lại hai bước, trong thoáng chốc cảm thấy lồng ngực nghẹn ứ, không tài nào thở nổi.
Chân nàng đứng không vững nữa, cuối cùng phải tựa hẳn vào tường, há hốc mồm ra bớpớp đớp khí, mồ hôi hột to như hạt đậu bắt đầu tuôn ra như tắm trên mặt.
Toàn thân nàng run bần bật, muốn hét lên một tiếng nhưng cổ họng lại cứng đờ, không thốt nên lời.
Nhiếp Khánh từ đâu vội vã lao thốc tới, sốt sắng gọi:
"Úi dào ôi, cái cô này, cô có bệnh hen suyễn kinh niên trong người, chấp nhặt với hắn làm cái vẹo gì không biết."
Hắn đỡ lấy Tạ Thu Đồng, lập tức truyền một luồng nội lực ấm áp vào người nàng, bấy giờ mới giúp Tạ Thu Đồng thở hắt ra được một hơi dài nhẹ nhõm.
Tạ Thu Đồng quẹt ngang dòng mồ hôi trên trán, thế nhưng khóe môi lại vẽ nên một nụ cười, nụ cười rực rỡ đến lạ kỳ.
Nhiếp Khánh cằn nhằn:
"Nhìn cô kìa, lại phát điên phát khùng rồi, vừa nãy thì tức muốn hộc máu, giờ lại cười như con dở."
Tạ Thu Đồng bảo:
"Tức giận, là vì anh ta không chịu nghe lời ta, không chịu công nhận lý luận của ta."
"Nhưng vui sướng, là vì anh ta vậy mà thực sự có thể đứng ra tranh biện sòng phẳng với ta, thốt ra những đạo lý hoàn toàn khác biệt, lại thêm cái khí trường bất kham không hề lép vế trước ta phát nào."
"Ta cực kỳ phấn khích khi có một đối thủ như vậy xuất hiện."
Nhiếp Khánh bất lực nhún vai, cạn lời:
"Hèn chi sư phụ bảo cô là đồ không thể lý giải nổi, rồi tống cổ cô ra khỏi sư môn."
Tạ Thu Đồng đăm đăm nhìn về hướng Đường Vũ vừa biến mất, im lặng không nói một lời.
Chuyện lệnh giới nghiêm đối với đám quý tộc dĩ nhiên đách phải là vấn đề.
Có điều, nếu Đường Vũ giữ đúng lời hứa không thèm trưng tấm lệnh bài của Tạ Thu Đồng ra, thì một khi bị tuần tra tóm được, kiểu gì cũng ăn đủ gậy tộc.
Tiểu Hà rõ ràng là đang sợ rúm cả người, nàng ôm chặt lấy cánh tay Đường Vũ, dáo dác nhìn quanh quất, lý nhí hỏi:
"Cô gia, sao người lại cãi nhau um sùm với tiểu thư thế ạ? Giờ chúng ta tính sao đây, vạn nhất bị quan binh tóm được thì nguy mất."
Đường Vũ bảo:
"Giờ tôi không phải cô gia nữa rồi, mà là công tử của cô."
"Còn về phần quan binh thì khỏi phải xoắn, vì sau lưng tụi mình có một con đỉa đói đang bám đuôi kìa."
Ngay lúc Tiểu Hà còn đang ngơ ngác chưa hiểu mô tê gì, Nhiếp Khánh đã nhanh chân từ phía sau vượt lên, cằn nhằn:
"Bảo ai là đỉa đói đấy hả? Dẫu sao chúng ta cũng là hảo huynh đệ từng đồng cam cộng khổ, ta đương nhiên phải hộ tống cậu về nhà an toàn rồi."
Đường Vũ cười trêu:
"Chỉ là hộ tống về nhà thôi sao? Huynh phải đi theo bảo kê cho sự an nguy của tôi suốt chặng đường dài phía trước mới đúng chứ."
Nhiếp Khánh trợn tròn mắt nhìn anh, cuối cùng đành bất lực gật đầu:
"Hèn chi cậu có thể chọc cho tiểu sư muội của ta tức điên lên như thế, hóa ra cậu đã tính kế bắt ta đi theo từ sớm rồi."
Đường Vũ thản nhiên:
"Mấy đồng bạc lẻ Tạ Thu Đồng trả cho huynh, ông đây dư sức bao thầu. Hơn nữa, tôi còn nắm trong tay 《Đại Thừa Độ Ma Công》, đúng không nào?"
Nhiếp Khánh cười gượng gạo, xoa xoa hai bàn tay vào nhau, phân trần:
"Úi dào, cái cô nàng đó thì cần quái gì ta bảo vệ chứ, nàng ta tinh ranh như cáo ấy, lại còn đi lại rất thân thiết với mụ đàn bà bên Thánh Tâm Cung nữa, thiếu gì cao thủ chỗ dựa."
"Còn cậu, cậu là hảo huynh đệ của ta mà. Ba cái thứ công pháp công pheo gì đó ta có thèm để mắt đến đâu, ta đi theo cậu thuần túy là vì cái tình cái nghĩa thôi đấy nhé!"
Đường Vũ liếc nhìn hắn, nở một nụ cười tủm tỉm vi diệu:
"Tôi sẽ truyền 《Đại Thừa Độ Ma Công》 cho huynh, nhưng không phải bây giờ, mà là vào một thời điểm thích hợp."
"Nhưng huynh cũng khỏi phải xoắn là sẽ lâu lắc đâu, tôi bảo đảm cái thời gian chờ đợi này nằm trong mức huynh hoàn toàn có thể gật đầu chấp nhận được."
Nhiếp Khánh nghe vậy liền cau mày lại.
Ngay sau đó, hắn lắc đầu thở dài:
"Nói thật nhé, xét trên nhiều phương diện, cậu với tiểu sư muội của ta giống nhau vãi chưởng!"
"Hai người các người đúng là một cặp trời sinh!"
Đường Vũ ưỡn ngực, trịnh trọng tuyên bố:
"Với tư chất và điều kiện đỉnh chóp này của tôi, về cơ bản thì xếp chung mâm với bất kỳ mỹ nhân nào trong thiên hạ này cũng đều là một cặp trời sinh cả."
Nhiếp Khánh từ từ trợn ngược mắt lên, phán một câu xanh rờn:
"Xét về cái khoản mặt dày vô liêm sỉ, cậu với nàng ta cũng y đúc như nhau."
"Thế nên, việc quái gì phải làm ầm lên rồi đường ai nấy đi chứ? Hợp tác với nhau có phải đôi bên cùng có lợi không!"
Đường Vũ đáp:
"Bởi vì cái giang sơn mà cô ta muốn hướng tới hoàn toàn khác với cái giang sơn trong mắt tôi. Cho nên dẫu có bắt tay hợp tác thì sớm muộn gì cũng sẽ có ngày đường ai nấy đi thôi."
"Vả lại, hiện tại tụi tôi đâu có đường ai nấy đi, chẳng qua là đang cá cược với nhau, ai cũng muốn đè bẹp đối phương một vố thôi mà."
Nhiếp Khánh ngẫm nghĩ một lát rồi bảo:
"Nghe nhức cái đầu quá, hay là chúng ta quay lại bàn chuyện 《Đại Thừa Độ Ma Công》 đi?"
Đường Vũ gạt phắt:
"Bàn cái đầu huynh ấy, đám tuần đêm tới kìa, mau lao ra dụ tụi nó đi hướng khác đi."
Nhiếp Khánh vỗ ngực bồm bộp, giao kèo:
"Nói trước nhé, công pháp thì ta không vội, nhưng tiền lương hằng tháng là phải giải ngân đầy đủ đấy."
Dứt lời, hắn phóng vèo một cái lao thẳng về phía hẻm hông, trực tiếp dụ đám binh lính tuần tra chạy mất hút.
Nghe tiếng quát tháo, huyên náo dần xa, Đường Vũ có chút thẩn thờ trong giây lát.
"Công tử, công tử, tụi mình phải đi thôi."
Tiếng gọi của Tiểu Hà kéo Đường Vũ bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.
Anh mỉm cười, chỉ tay lên bầu trời đêm, bảo:
"Tiểu Hà nhìn xem, trăng kìa."
Tiểu Hà nghiêng đầu ngước nhìn, lẩm bẩm:
"Oa, trăng to và tròn quá chừng luôn."
Đường Vũ thong thả buông một câu:
"Trăng rằm mười lăm chưa tỏ, phải chờ đến mười sáu mới tròn."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn