Chương 51: Chương 68: Giao Kèo Cá Cược
Vợ Tôi Là Đệ Nhất Nữ Ma Đầu Đông Tấn · Roro coco · 136 chương · ~29 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ Chương: 18 - 100 Ở vương triều Đại Tấn hiện tại, Vương gia tuyệt đối là đệ nhất thế gia, chưa kể đại hội hôm nay phần lớn phòng vệ trị an đều do người của Vương gia bố trí.
Vương Thiệu vừa gào thét mấy tiếng như vậy, lập tức chấn nhiếp toàn bộ sân khấu.
Thậm chí xung quanh có không ít người lộ ra vẻ kinh ngạc, chẳng phải Vương gia và Tạ gia xưa nay cơm không lành canh không ngọt sao?
Thế quái nào gã công tử khét tiếng Vương Thiệu này lại đứng ra bảo kê cho gã Đường Vũ kia chứ?
"Đới Bình, ngươi dắt theo một lũ bạn bè cá mè một lứa tụ tập ở đây làm cái gì? Định cậy đông đánh người à?"
Vương Thiệu lừng lững bước lên chắn ngay trước mặt Đường Vũ, cười lạnh nhìn gã tráng hán lực lưỡng trước mắt, mỉa mai:
"Hôm nay là đại hội Tết Trung Thu, đến bệ hạ cũng cực kỳ coi trọng. Ngươi dám dẫn đầu gây rối, Vương gia chúng ta đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn."
Đới Bình vạn vạn lần không ngờ Vương Thiệu lại nhảy ra chống lưng cho Đường Vũ, hắn nhíu chặt lông mày quát:
"Chỉ cho phép hắn đánh người, còn bọn ta thì không được phản kháng à? Vương gia các ngươi định không coi vương pháp ra gì sao?"
Vương Thiệu nhướng mày:
"Ngươi bảo Đường Vũ đánh người?"
Đới Bình chỉ tay vào gã nằm dưới đất, lớn tiếng:
"Kẻ bị thương còn nằm sờ sờ ra đây, chẳng lẽ còn giả được chắc?"
"Há! Lão tử đéo thấy!"
Vương Thiệu phách lối vô biên, cái thói công tử bột ngang ngược ngày thường lập tức phát tiết ra ngoài sạch bách.
Đới Bình híp mắt gằn giọng:
"Bao nhiêu người đang chứng kiến ở đây, không đến lượt ngươi đổi trắng thay đen đâu, trừ phi Vương gia các ngươi đéo cần thể diện nữa."
Vương Thiệu thản nhiên đáp:
"Vương gia bọn ta chịu trách nhiệm phòng vệ, gặp hành vi bạo lực thì dĩ nhiên phải ngăn chặn. Còn chuyện gì xảy ra trước khi bọn ta kịp đến, tự nhiên cũng phải phân xử phân minh."
"Đường Vũ, ngươi đánh người ta bị thương, chuyện này không thể cứ thế mà xí xóa được, dù sao cũng phải bồi thường chút tiền cho người ta chữa trị chứ."
Đường Vũ cười đáp:
"Nên như thế, nên như thế."
Nói đoạn, anh từ trong ngực móc ra vài đồng tiền xu rách, tiện tay ném thẳng vào người Dương Hoan, bồi thêm một câu:
"Cầm lấy mà mua thuốc men nhé, lần sau nếu có thiếu tiền thì cứ ho một tiếng, lão tử đây chẳng có gì ngoài sức lực đâu."
Dương Hoan tức tới mức suýt thì ngất lịm đi, hắn nhìn sang Đới Bình, giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc đến nơi:
"Đới huynh, bọn họ… bọn họ nhục mạ đệ! Xin Đới huynh đòi lại công đạo cho đệ!"
Sắc mặt Đới Bình sa sầm như tiền đồ chị Dậu. Vương gia hiện tại đang bị triều đình chèn ép, còn Đới gia thì đang trên đà trỗi dậy, nếu lúc này mà hắn chịu nhún nhường bị ép vế, thì sau này còn mặt mũi nào đi dẫn dắt đám đàn em nữa?
Nghĩ đến đây, Đới Bình trầm giọng quát:
"Tiền à? Thằng nào mà chẳng có! Hay là lão tử cũng ném cho ngươi nắm tiền rồi vả cho ngươi một trận nhé?"
"Vương Thiệu, tao bảo cho mày biết, hôm nay dù có làm loạn đến tận trước mặt bệ hạ, chuyện này cũng đéo thể kết thúc êm đẹp thế đâu."
Vương Thiệu nghe vậy lập tức nổi trận lôi đình:
"Hơ, cái thằng này, lão tử lại sợ mày quá…"
Hắn còn chưa kịp dứt lời thì đã bị Đường Vũ đứng sau kéo giật lại.
Đường Vũ thong thả bước lên phía trước, chậm rãi lên tiếng:
"Vậy Đới công tử đây muốn giải quyết thế nào?"
Đới Bình dứt khoát:
"Tỉ thí võ nghệ! Đối quyết một trận!"
Đường Vũ nghe xong liền bật cười thành tiếng:
"Trước mặt bao nhiêu người thế này, sao ngươi có thể dày mặt ra mà đòi tỉ thí võ nghệ được nhỉ? Ngươi là kẻ từng vào sinh ra tử trên chiến trường, còn tôi thì trói gà không chặt. Ngươi có đánh thắng thì cũng vẻ vang gì đâu? Hay là chúng ta đổi sang trò khác đi, so bì tài học chút xem nào?"
Đới Bình hừ lạnh một tiếng:
"Ta là võ tướng, so tài học cái thá gì."
Đột nhiên, trong đầu hắn nảy ra một ý tưởng, liền lớn tiếng nói:
"Hay là thế này! Đấu cờ tướng!"
Đường Vũ ngẩn người ra một giây, rồi thầm nghĩ bụng: Cá cắn câu rồi! Con hàng này cuối cùng cũng sập bẫy!
Xung quanh đám đông hóng hớt đã nhao nhao hưởng ứng reo hò:
"Phải đấy! Cứ đấu cờ tướng đi! Cái này hay ho đấy!"
"Mấy ngày gần đây, trò chơi rầm rộ nhất thành Kiến Khang chính là cờ tướng, cả văn nhân lẫn võ tướng đều chơi được, chẳng ai chịu thiệt."
"Nghe nói hôm qua Đới công tử vừa mới đánh liền tù tì mười ván với người ta, lối đánh công sát vô cùng mãnh liệt sắc bén, hôm nay phải mở mang tầm mắt mới được."
Vương Thiệu nuốt nước bọt ực một cái. Hắn muốn cười to lắm rồi, nhưng vẫn phải cố sống cố chết mà nhịn:
"Ta không phản đối."
Thế là, mọi ánh mắt lại đồng loạt đổ dồn về phía Đường Vũ.
Đường Vũ thì giả vờ làm bộ ngơ ngác, lạnh lùng hỏi:
"Cờ tướng? Là cái thứ vẹo gì?"
Đới Bình đắc ý:
"Chỉ là một trò chơi ván cờ đơn giản mà thôi, ngươi có dám nhận kèo không?"
Lúc này Đường Vũ mới lên giọng thách thức:
"Có gì mà không dám!"
"Tốt!"
Đới Bình sợ anh lật lọng, vội vàng chốt hạ:
"Năm ván thắng ba! Nếu ngươi thua, ngươi phải quỳ xuống dập đầu tạ lỗi!"
Đường Vũ vặn lại:
"Thế nếu ngươi thua thì sao?"
Đới Bình ngạo nghễ:
"Bản công tử không bao giờ thua!"
Đường Vũ cười đểu, chậm rãi buông lời:
"Nếu ngươi thua, thì nhảy xuống hồ bơi một vòng cho bàn dân thiên hạ xem trò vui nhé."
"Đương nhiên, nếu ngươi nhát chết không dám chơi thì bây giờ cút xéo luôn đi cho rảnh."
Nghe thấy câu khích tướng này, Đới Bình lập tức gầm lên:
"Đến thì đến! Ra Lãng Phong Đình bày trận!"
Hắn dắt theo một đám đàn em rảo bước hùng hổ đi trước. Còn Đường Vũ thì cùng Lãnh Linh Dao, Vương Thiệu thong dong bám theo sau.
Cục diện lúc này càng thêm náo nhiệt, đám đông vây xem không ngừng reo hò cổ vũ, người truyền người, miệng truyền miệng, làm kinh động đến toàn bộ đại hội.
Lãng Phong Đình là khu vực trung tâm của buổi tụ họp, nơi này vốn đã có sẵn rất nhiều người đang ngồi đánh cờ, nghe thấy phong thanh có biến, họ liền chủ động nhường lại vị trí trống.
Đến khi Đường Vũ và Đới Bình tới nơi, mới phát hiện ra người của các đại thế gia hầu như đều đã tề tựu đông đủ tại đây.
Mấy vị lão đại cầm trịch gia tộc về cơ bản đang đứng từ xa ở Chính Dương Điện dõi mắt nhìn về phía này, thậm chí đến cả vị hoàng thái tử Tư Mã Thiệu cũng đích thân lộ diện xem náo nhiệt.
"Cờ tướng?"
Tư Mã Thiệu bĩu môi đầy vẻ khinh bỉ:
"Cái gã Đường Vũ kia chỉ là một tên bao thảo[note99627], khôn vặt thì có nhưng hành sự quá mức mãng phu, trận này khó có cửa thắng."
"Đừng để mấy cái trò náo nhiệt này làm phân tâm, ngươi phải để mắt thật kỹ cho ta vào Vương Đạo, tên sát thủ do Tạ Thu Đồng mời đến có thể ra tay áp sát hắn bất cứ lúc nào đấy."
Tên thị vệ đứng bên cạnh lập tức khom người:
"Điện hạ cứ yên tâm, chỉ cần có một chút sát cơ nhen nhóm, thuộc hạ đều có thể mẫn cảm nhận ra ngay."
Ở một góc khác, Tạ Phâu nhìn về phía Lãng Phong Đình, nhíu mày nói:
"Hắn bây giờ lại nhảy nhót hăng hái thế cơ à? Sao tự dưng lại gây hấn với đại công tử Đới gia rồi?"
Tạ Thu Đồng thản nhiên đáp:
"Muốn nổi bật mà, dĩ nhiên phải đại náo một trận rồi. Thắng một cái là có thể lọt vào mắt xanh của mọi người ngay thôi."
Tạ Phâu lắc đầu:
"Khó thắng lắm, Đới Bình được coi là một nhân vật khá xuất sắc trong thế hệ trẻ, lại am hiểu binh pháp sâu sắc, nghe nói tạo nghệ cờ tướng của hắn phi thường cao cường."
Tạ Thu Đồng sực nhớ tới mấy lượng vàng ròng mình bị gã này lột sạch dạo trước, trong lòng không khỏi nhói đau một cái, nàng nghiến răng nghiến lợi nói:
"Anh ta sẽ thắng thôi. Phụ thân, lát nữa phần thanh đàm[note99628] người nhất định phải cho phép anh ta tham gia."
Với tư cách là Lại bộ Thượng thư, việc tổ chức phần thanh đàm tối nay chính là do một tay Tạ Phâu phụ trách.
Ông nhíu mày đầy vẻ khó xử:
"Buổi thanh đàm tối nay bệ hạ sẽ đích thân dự thính, những người tham gia đều là Nho sinh của Thái học và những kẻ có tài học thực sự của các đại thế gia."
"Thân phận của Đường Vũ quá thấp kém, lại là người của Tạ gia chúng ta, ta không tiện thiên vị đâu."
Tạ Thu Đồng quả quyết:
"Thế nếu anh ấy không thua một ván nào thì sao?"
Tạ Phâu rơi vào trầm tư, một lúc sau mới gật đầu:
"Nếu thế thì ta sẽ cho hắn một cơ hội."
Trong khu vườn cây nằm ở phía tây Lãng Phong Đình, Vương Huy đang ôm chặt lấy cánh tay của chủ mẫu Tào Thục, vui vẻ nói:
"Chủ mẫu nhìn xem, kia chính là Đường đại ca mà con đã kể với người đấy."
Tào Thục hướng mắt nhìn theo, khẽ thở dài:
"Thấy rồi. Ôi cái con bé này, ngươi thì có gì mà vui sướng thế hả? Thân phận của hắn và ngươi có khoảng cách một trời một vực, tốt nhất là nên ít qua lại thôi."
Vương Huy bĩu môi làm nũng:
"Chủ mẫu à, làm bằng hữu với nhau mà lúc nào cũng lôi thân phận ra đong đếm thì còn gì là thú vị nữa chứ."
Tào Thục xoa xoa đầu nàng, cười hiền hậu:
"Ta nói thế là vì sợ mấy lời đàm tiếu thị phi bên ngoài thôi. Ngươi đấy, giờ cũng là đại cô nương rồi, làm gì cũng phải biết tị hiềm chút đi."
"Đợi sang năm chọn được ngày lành tháng tốt, ta sẽ bảo cha ngươi đi đánh tiếng một câu, cũng đến lúc phải thành thân rồi."
Nghe đến đây, Vương Huy lập tức xị mặt xuống đầy vẻ không vui. Suốt ngày cứ mở mồm ra là bắt nàng thành thân, cứ như thể cái gã Tư Mã Thiệu kia đã được định sẵn là phu quân của nàng không bằng.
Nàng hậm hực lẩm bẩm:
"Con mới không thèm gả cho hắn ta đâu."
Tào Thục nuông chiều bảo:
"Chuyện này là lệnh của cha mẹ, lời của người mai mối, làm gì đến lượt cái thân con gái như ngươi tự làm chủ được chứ."
Vương Huy vội đáp:
"Thì con chỉ muốn ở lại bên cạnh hầu hạ chủ mẫu suốt đời thôi mà."
Tào Thục nghe vậy thì trong lòng vô cùng ấm áp, an ủi phần nào.
Cái bụng của bà không chịu nẩy nở tranh khí, đứa con đẻ duy nhất thì cũng đã lâm bệnh qua đời từ sớm, may mà có đứa nhỏ này luôn ở bên cạnh bầu bạn, sẻ chia.
Cho nên khi nghe Vương Huy nói muốn chạy qua xem đánh cờ, bà cũng mỉm cười gật đầu đồng ý:
"Ngươi là con gái con lứa sao mà hiếu động thế cơ chứ, đi đi, đi đi."
"Con cảm ơn chủ mẫu nhiều ạ!"
Vương Huy ôm chầm lấy Tào Thục hôn chụt một cái lên má, chọc cho bà cười không ngớt, rồi mới lon ton chạy xồng xộc về phía Lãng Phong Đình.
Lúc này, bàn cờ đã được bày biện sẵn sàng!
Đới Bình hất hàm ngạo nghễ nói:
"Quy tắc đều đã nắm rõ rồi chứ? Đỏ đi trước, đen đi sau! Ta chấp ngươi cầm quân đỏ đi trước đấy!"
Trong lòng Đường Vũ thầm dâng lên một tiếng thở dài ngao ngán. Cái thằng ngu này, so cái gì không so, lại đi đâm đầu vào so cờ tướng với một kẻ xuyên không như anh...
Mày có biết "Thục Sơn thiếu hiệp" Trịnh Duy Đồng[note99629] còn là sư đệ của tao không hả!
Tất nhiên, anh đang bốc phét trong đầu thôi.
Thế là Đường Vũ lập tức áp dụng lối chơi sát phạt kinh hoàng và khốc liệt nhất: Pháo đầu quá hà, Xe cấp tiến trung binh.
Anh chơi cờ gần như đéo cần tốn lấy một giây suy nghĩ, tiện tay đi vài nước đã giết cho quân đội của Đới Bình tan tác chim muông, thua chạy tụt quần chỉ trong nháy mắt.
Nước cờ này khiến Đới Bình bắt đầu hoài nghi nhân sinh sâu sắc.
Chẳng phải cái gã này vừa mới học chơi cờ sao?
Chẳng lẽ hắn là thiên tài xuất thế vạn năm có một?
Thế nhưng đến ván thứ hai, hắn còn thua thê thảm hơn ván trước. Chưa có lấy một quân cờ nào kịp lội qua sông, toàn quân đã bị quét sạch sành sanh, nhanh chóng đại bại.
Lúc này, mồ hôi lạnh trên trán Đới Bình đã thi nhau vã ra như tắm. Hắn thừa hiểu là mình đã hoàn toàn lọt lưới, sập bẫy của gã này rồi.
Xung quanh, đám đông vây xem cũng bắt đầu bàn tán xôn xao, cái kết cục xoay chuyển một trăm tám mươi độ này nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Đường Vũ gõ gõ ngón tay xuống bàn, nhẹ giọng nói:
"Đới công tử, bao nhiêu người đang nhìn vào đây, cái mặt này của ngươi coi như mất sạch rồi nhé. Ngươi sẽ biến thành trò cười cho cả thành Kiến Khang bàn tán trong suốt nhiều năm tới đấy."
"Đương nhiên, nếu bây giờ ngươi tuyên bố bỏ cuộc giữa chừng, thì ngươi chính là một tên lính đào ngũ nhát chết, thế thì còn nhục nhã hơn."
Đới Bình đương nhiên hiểu được ẩn ý trong lời nói của đối phương, hắn liền đè thấp giọng hỏi:
"Nói đi, điều kiện của ngươi là gì?"
Đường Vũ thong thả đáp:
"Cha ngươi là Chinh Tây tướng quân, đô đốc quân sự của sáu châu, ngươi hiện tại đang làm việc dưới trướng của ông ấy, vừa mới từ Duyện Châu điều động đến khu vực phía nam Dự Châu để đảm nhiệm chức vụ Quận thành Đô úy…"
"Tôi muốn ngươi phải ra tay kéo tôi lên một cái, vào những thời điểm tôi cần sự trợ giúp."
"Giống như ngay lúc này đây, ngươi đang cần tôi cứu một bàn thua trông thấy, thì tôi cũng sẽ kéo ngươi lên một cái."
Đới Bình nghiến răng kèn kẹt nói:
"Ngươi nhắc đến chức vụ của ta, chứng tỏ thứ ngươi muốn chính là một hành động quân sự, chuyện này… chuyện này quá lớn rồi, ta không gánh nổi đâu."
Đường Vũ cười cợt:
"Cứ tin tôi đi, khẳng định là hợp pháp. Nếu không hợp pháp, ngươi hoàn toàn có quyền từ chối không giúp."
Nghe đến đây, Đới Bình mới xem như trút được gánh nặng trong lòng, hắn trầm giọng hỏi:
"Vậy bây giờ phải làm thế nào?"
Đường Vũ nháy mắt một cái:
"Đánh tiếp hai ván nữa, tôi sẽ chủ động nhường cho ngươi thắng, sau đó tổng tỉ số của hai bên sẽ là hòa, đôi bên bắt tay giảng hòa, thế là êm đẹp cả đôi đường."
Đới Bình thở phào nhẹ nhõm một hơi, cuối cùng gật đầu cái rụp:
"Đa tạ."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn