Chương 367: Chương 362. Cyberpunk: Eden
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~27 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 3 Khi chiến tranh kết thúc, chẳng một ai có thể nở nụ cười.
Họ ở những nơi khác nhau, làm những công việc khác nhau, nhưng tất cả họ đều biết một điều.
Rằng Swoo đã hy sinh bản thân mình.
Rằng cô đã mang quả bom chôn vùi bên dưới Icebox rời khỏi Eden để bảo vệ tất cả mọi người.
Rằng tín hiệu GPS từ thiết bị định vị đã bị cắt đứt và cô không hề hồi đáp bất kỳ liên lạc nào.
Những sự thật này như túm lấy gáy từng người rồi dập thẳng mặt họ xuống vũng bùn lầy.
Nhưng họ không bỏ cuộc.
Họ không biết vụ nổ lớn đến mức nào, nhưng ít nhất họ chưa từng nhìn thấy nó ở gần Eden. Nên biết đâu quả bom bị xịt. Biết đâu cô vì quá ngượng ngùng nên không dám quay về.
Angela đã cố nghĩ theo hướng đó và quyết định tìm kiếm dấu vết của Swoo. Nhưng khi một trận động đất dữ dội, sóng thần cùng siêu bão không rõ nguồn gốc xảy ra ở Bắc Cực, cô nhận ra đó chính là vụ nổ từ quả bom mà Swoo đã mang đi.
Chúng ta vẫn chưa tìm thấy thi thể mà.
Angela lặp lại câu nói đó và cố gắng tiến ra Vùng Đất Hoang. Nếu cô cứ tiếp tục bước đi, chẳng phải sẽ tìm thấy thứ gì đó sao? Nếu cô băng qua Vùng Đất Hoang, vượt qua biển chết và tới được Bắc Cực, chẳng phải Swoo sẽ đang đứng đợi ở đó sao?
Biết đâu ở rìa Vùng Đất Hoang, cô ấy đã sử dụng ma thuật tráng lệ đó để ném quả bom bay thẳng tới Bắc Cực thì sao. Angela, với tâm trí như mất đi một nửa, đã cố thuyết phục các đồng đội của mình.
Mọi người đều đồng thuận với lời thuyết phục đó.
Nếu là trước đây thì không thể, nhưng giờ thì ổn rồi. Với ba người đang ngồi ở ghế chủ tịch của Ba Ông Lớn, ít nhất họ có thể tổ chức một đội tìm kiếm để tới được rìa Vùng Đất Hoang.
Vì vậy họ đã tập hợp một đội tìm kiếm nhanh nhất có thể và cử họ tới Vùng Đất Hoang.
Thời gian để đến được rìa Vùng Đất Hoang là vô cùng lớn. Bởi vì bạn không thể lái phương tiện cơ giới trong Vùng Đất Hoang. Không hẳn là tuyệt đối không thể, nhưng bất cứ thứ gì bạn cưỡi lên cũng sẽ hỏng hóc chỉ sau ba hoặc bốn ngày, nên việc đổ tiền vào đó không phải là một lựa chọn sáng suốt.
Dẫu vậy, nhờ đám Scavenger dưới trướng Topers, mọi chuyện không đến mức quá bất tiện. Những kẻ vốn sinh sống ở Vùng Đất Hoang nắm rõ địa hình nơi đây một cách chuẩn xác và đã cung cấp những phương tiện có thể di chuyển tại đó.
Dù vậy, vẫn mất một khoảng thời gian dài.
Họ phải chờ những trận bão cát khổng lồ lắng xuống, và đôi khi địa hình biến đổi buộc họ phải đi những tuyến đường khác.
Sáu tháng đã trôi qua sau đó.
Trong suốt thời gian ấy, đã có một sự kiện chấn động khi chính quyền Eden bị thanh trừng hoàn toàn. Các tập đoàn tham nhũng cấu kết với họ cũng đồng loạt sụp đổ, và thị trường chứng khoán biến động dữ dội.
Tất nhiên, những cư dân không quan tâm đến chính trị chẳng hề bận tâm. Mối bận tâm duy nhất của họ là lợi nhuận từ cổ phiếu. Đến cả những đứa trẻ 10 tuổi cũng bàn tán về thị trường chứng khoán, nên chẳng cần phải nói thêm về việc những thay đổi đó to lớn đến nhường nào.
Và cứ thế thời gian của thế giới trôi đi một cách khá bình yên.
Eden đã lấy lại diện mạo ban đầu của nó.
Ngay cả những câu chuyện về cuộc chiến cùng các huyền thoại mà họ từng ca tụng cho đến tận gần đây, lúc này cũng bước vào giai đoạn chững lại.
Enoch, người vừa hoàn thành công việc, hỏi Angela:
"Kết quả thế nào rồi?"
"... Vẫn như cũ. Họ vẫn chưa quét xong Vùng Đất Hoang."
Enoch đắp chăn cho Sui đang say ngủ rồi ngồi xuống bên cạnh con bé, trút một tiếng thở dài thườn thượt.
Khuôn mặt cậu trông mệt mỏi hơn cả hồi chiến tranh.
Và điều đó hoàn toàn có lý do.
Bởi vì cậu đứng ra đại diện giải quyết tất cả các vấn đề nảy sinh giữa các Megacorp và giới lính đánh thuê.
Hiện tại, giới lính đánh thuê đang cố gắng duy trì mối quan hệ tốt đẹp với các tập đoàn.
Điều đó nghe có vẻ hơi điên rồ, nhưng Enoch hiểu tại sao họ lại làm vậy.
Trong quá khứ, lính đánh thuê từng phải sống bằng cách nhìn sắc mặt của Ba Ông Lớn cùng các tập đoàn khác. Ngay cả khi định nhận công việc, nếu dính líu đến các tập đoàn, họ sẽ né tránh hoặc kiềm chế.
Cho dù một lính đánh thuê có giỏi đến đâu đi chăng nữa, họ vẫn chỉ là một cá nhân.
Cá nhân không thể đánh bại các tập đoàn.
Vì lý do đó, họ luôn né tránh và giữ khoảng cách với các tập đoàn.
Đương nhiên, thu nhập của họ giảm sút, sự thù địch gia tăng, và sau đó, các văn phòng lính đánh thuê thậm chí còn được thành lập để trực tiếp đối đầu với các tập đoàn.
Nhưng giờ đây đã có Enoch.
Lính đánh thuê Enoch, người đã bôn ba khắp thành phố để giải quyết mọi vấn đề.
Lính đánh thuê Enoch, người đã quyết đấu với Kaiser — kẻ được xưng tụng là huyền thoại sống của Eden — và chiếm được chút thượng phong.
Lính đánh thuê Enoch, người một mình chấm dứt cuộc chiến mà Zyrek khơi mào.
Lính đánh thuê Enoch, người được biết đến là cháu trai của Salvador Ortega — người từng được xưng tụng là Đấng Cứu Thế của Eden.
Và quan trọng nhất, lính đánh thuê Enoch, người quen biết với các chủ tịch Megacorp hiện tại, vân vân.
Tất cả những điều này chồng đúp lên nhau, biến Enoch thành thần tượng của giới lính đánh thuê và là kênh liên lạc với các Megacorp.
Thậm chí còn có tin đồn rằng một tên lính đánh thuê từng cùng cậu làm vài việc "dọn dẹp" trong quá khứ đã được bao rượu miễn phí hàng chục lần nhờ khoe khoang về những ngày tháng đó.
Thế nên hiện tại, có thể nói Enoch sở hữu tầm ảnh hưởng thực sự khủng khiếp trong giới lính đánh thuê.
Chính vì vậy, các chủ tịch của Neonic, Lu Chen và Zyrek cũng giao phó rất nhiều nhiệm vụ cho Enoch.
Yu Seung-ah, Yu Se-na, Ibaraki Kou.
Cả ba người họ cũng có ý định hòa thuận với giới lính đánh thuê. Chính lính đánh thuê Swoo đã giúp họ có thể ngồi vào những vị trí này. Và nếu là Swoo, cô ấy hẳn sẽ mong muốn một tương lai nơi mọi người hòa thuận với nhau.
Cho nên phía tập đoàn cũng giao phó công việc cho Enoch.
Cứ thế, công việc của giới lính đánh thuê và công việc của tập đoàn.
Cộng thêm việc cậu đang gánh vác trách nhiệm lớn nhất trong việc tìm kiếm Swoo, nên việc vẻ mệt mỏi hằn lên khuôn mặt Enoch là điều khó tránh khỏi.
"Sẽ nhanh hơn nếu tôi tự mình ra ngoài chạy đôn chạy đáo."
"Enoch còn phải xử lý các công việc của Eden nữa. Dù sao thì Eden này cũng là thứ mà Swoo... Swoo, con bé..."
Nước mắt dâng lên nơi khóe mắt Angela.
Vì ngày nào cũng rơi nước mắt vài lần, đôi mắt của Angela dạo gần đây sưng húp cả lên.
Nước mắt lại một lần nữa trào ra từ đôi mắt đó.
"... Là thứ Swoo đã để lại, đúng không."
Angela khóc nghẹn ngào, cố kìm nén giọng nói.
Đề phòng Sui đang ngủ bên cạnh thức giấc. Đề phòng con bé thức dậy nhìn thấy nước mắt của Angela rồi khóc theo. Angela lấy tay che miệng, nuốt ngược những tiếng nức nở vào trong.
"... Mẹ kiếp chứ."
Enoch cũng quay đầu đi với đôi mắt đỏ hoe.
Ánh mắt cậu cứ vô thức trôi về phía chiếc ghế sofa nơi Swoo từng hay ngồi. Nếu nhìn vào đó lúc này, nước mắt sẽ lại tuôn rơi.
Dù người khác có làm vậy, ít nhất Enoch không thể như thế. Khi Swoo không còn ở đây, cậu phải gánh vác vai trò của Swoo.
Cô không đặc biệt ủy thác cho cậu điều gì, nhưng cậu tự hiểu rõ. Swoo chắc chắn đã tin tưởng Enoch sẽ xử lý ổn thỏa mọi chuyện. Cho nên Enoch bắt buộc phải làm.
"Tôi đi mua chút đồ ăn, chị đợi ở đây nhé."
Cậu đang nghĩ đến việc đi mua hamburger sau một thời gian dài.
Nếu cậu mua hamburger về và để ở đó.
Cảm giác như Swoo có thể sẽ xuất hiện tại Văn phòng lính đánh thuê ⟨Blank⟩ — nơi họ chưa từng chuyển đi để đề phòng bất trắc. Cứ như cô sẽ ngồi trên chiếc sofa quen thuộc với vẻ mặt thản nhiên và ăn hamburger vậy.
Về món tráng miệng, cô sẽ chọn bất cứ thứ gì cô muốn ngày hôm đó, rồi lại lăn qua lăn lại tận hưởng một ngày thong dong.
Đó là cuộc sống thường nhật hoàn hảo mà Enoch khao khát nhất lúc này. Cậu chẳng mong ước điều gì hơn thế nữa.
Cậu đã xác nhận cái chết của Anastasia nhiều lần, và chính quyền Eden cũng sẽ sớm bị giải tán hoàn toàn.
Ba Ông Lớn sẽ giám sát chính quyền thật tốt để nó không bị tha hóa một lần nữa, và nếu cần thiết, Enoch dự định sẽ kề lưỡi kiếm vào chính quyền để tự mình quản lý nó.
Giờ đây mọi thứ sẽ thật hoàn hảo nếu chỉ cần có Swoo ở đây.
Đó là điều cậu vẫn luôn suy nghĩ suốt sáu tháng qua rồi.
Thế nhưng chỉ riêng ngày hôm nay thôi, Enoch quyết định sẽ ăn một chiếc hamburger không dưa chuột muối.
Tám tháng sau khi chiến tranh kết thúc, các đồng đội của Swoo trở nên vô cùng phấn khích. Bởi vì họ đã tìm thấy những dấu vết thực sự kinh thiên động địa do Swoo để lại.
Không đâu khác, chính là một vùng đất của sự sống.
Mảnh đất nơi con người có thể đến và sinh sống ngay lập tức.
Một đồng cỏ với dòng nước trong vắt chảy qua, hoa cỏ đua nở và những làn gió nhẹ nhàng thổi tới. Một đồng cỏ theo đúng nghĩa chân thực nhất. Nơi đó hoàn toàn mang một màu xanh ngát. Nó giống thiên đường đến mức khiến cái tên Eden cũng phải lu mờ. Và nó thậm chí còn đang từ từ mở rộng lãnh thổ của chính mình.
Giống như rêu xanh lan tỏa, một thiên đường đang dần nhuộm mảnh đất màu đất son ngày càng xanh tươi hơn.
Đó chắc chắn là món quà mà Swoo để lại.
Cho các đồng đội của cô, cho thế giới, cho toàn thể nhân loại.
Họ lập tức tiến hành dự án khai hoang.
Nơi đó sẽ trở thành một Eden thứ hai. Có lẽ nó sẽ trở thành bước đệm để đưa nhân loại lên những tầm cao vĩ đại hơn nữa. Chẳng có lý do gì để không nghiên cứu nó.
Vị thế của ba vị chủ tịch Megacorp cũng được củng cố vững chắc.
Đó là một phát hiện chưa từng có tiền lệ, và là một bước tiến vĩ đại có thể cứu rỗi thế giới.
Tiền đầu tư đổ về như thác lũ là điều hoàn toàn tự nhiên.
Ngay cả những kẻ từng quay lưng đi trong chốc lát cũng quay trở lại, van nài cầu xin họ nhận lấy tiền đầu tư.
Thái độ lạnh nhạt của hội đồng quản trị cũng đột ngột mềm mỏng đi, và những cuộc họp từng khiến người ta rụng tóc từng nắm nay kết thúc với mọi thứ được giải quyết và sắp xếp gọn gàng chỉ trong vòng một phút.
Thế nhưng họ vẫn chưa tìm thấy Swoo.
Dần quen với nhiệm vụ của chủ tịch và các công ty lúc này đã ổn định, Yu Seung-ah, Yu Se-na và Kou muốn tập trung vào việc tìm kiếm Swoo.
Tất nhiên, trước đây họ cũng đã nỗ lực rất nhiều.
Họ đã đầu tư nhiều đến mức hội đồng quản trị công khai đặt câu hỏi liệu đó có phải là biển thủ công quỹ hay không.
Bây giờ họ muốn dốc sức nhiều hơn nữa.
Tám tháng, không, tới thời điểm này đã ngót nghét mười tháng — nếu họ thậm chí không tìm thấy dẫu chỉ một dấu chân đơn lẻ, kết luận coi như đã an bài.
Dẫu vậy, họ vẫn muốn tìm kiếm.
Họ buộc phải tìm kiếm. Tìm kiếm là điều đúng đắn phải làm.
Ít nhất, dù chỉ là một thi thể.
Nếu không phải thi thể, thì chỉ cần một sợi tóc, lông đuôi, hay thậm chí là vảy của cô. Thậm chí chỉ là dấu chân hay một hơi thở đơn lẻ của Swoo. Họ khao khát tìm thấy điều gì đó trong tuyệt vọng.
Và cứ thế, tháng thứ mười một.
Eden đã rất hạnh phúc trong suốt khoảng thời gian đó.
Bởi vì nguồn năng lượng vốn đã cạn kiệt ở Eden nay lại tràn trề trên vùng đất mới.
Mọi người tiếp tục reo hò mà không hề hay biết phép màu của ai đã tạo nên nó. Thực ra, đối với họ ai tạo ra nó cũng chẳng quan trọng. Cho dù có nói ra thì họ cũng sẽ chẳng tin. Bởi vì Swoo luôn giấu kín danh tính của mình.
Chỉ có vài tên lính đánh thuê biết rằng Enoch và Swoo đã cùng nhau tới Velvet Mile, nhưng ngay cả họ cũng không biết chính xác Swoo đã làm những gì.
Họ chỉ biết rằng vào ngày cuộc chiến kết thúc, một cái bóng khổng lồ đã lướt qua bầu trời.
Các đồng đội của Swoo dần bắt đầu cảm thấy vỡ mộng trước một thế giới như vậy. Đó là sự vỡ mộng sinh ra từ nhu cầu cần có thứ gì đó để đổ lỗi.
Thế nhưng họ đã nỗ lực hết mình để yêu thương ngay cả thế giới đó. Bởi vì đó là thế giới mà Swoo từng yêu thương đến nhường nào, và là thế giới mà Swoo đã bảo vệ.
Và tròn một năm sau khi chiến tranh kết thúc.
Một ngày cũng có thể gọi là ngày giỗ của Swoo.
Vẫn có những người chưa thể buông bỏ Swoo vì họ chưa tìm thấy thi thể của cô. Nên họ không thể thốt ra từ "ngày giỗ", thế nhưng ai nấy đều hiểu rõ ngày này là gì.
Vì vậy mọi người đều tụ họp tại một nơi.
Không phải với tư cách là những người thuộc về một nơi nào đó, mà chỉ đơn thuần là những người bạn chẳng có gì trong tay khi ở bên cạnh Swoo.
Họ cố gắng tỏ ra vui vẻ.
Bởi nếu chỉ cần một người trở nên ủ rũ, cảm giác như tất cả mọi người sẽ sụp đổ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn