Chương 340: Chương 335. Abyss, truy vết, và chiến tranh
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~28 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 3 Dù lao đến đây với khí thế ngút trời, nhưng quả nhiên cuộc đời đâu phải lúc nào cũng đi theo đúng kế hoạch.
Trên lý thuyết thì hoàn hảo. Gã đã phác thảo tuyến đường vô số lần, chuẩn bị vô số phương án, lộ trình và phương châm hành động từ Kế hoạch A cho đến tận Kế hoạch W.
Việc đặt chân đến nơi này hoàn toàn không phải là một quyết định nông nổi.
Dù không lọt vào top ba tập đoàn lớn, gã vẫn là Chủ tịch của một tập đoàn khổng lồ. Ít nhất gã không cho rằng mình là kẻ mù tịt về sự đời.
Thế nhưng gã vẫn thất bại.
Đám Chimera của Anastasia mạnh mẽ, dai dẳng và đông đảo vượt xa tưởng tượng. Không những thế, đống drone phủ kín bầu trời cùng drone dạng mìn gài dưới đất đã đọc vị và ứng phó với mọi hành động của Lucian.
Thế là toàn bộ kế hoạch đều trở nên vô dụng.
'Thôi hỏng mẹ nó rồi...'
Lucian thở dốc dồn dập, bật ra một tiếng cười cay đắng.
'Biết thế này mình đã rèn luyện thể lực nhiều hơn một chút.'
Hối hận thì cũng đã muộn. Thay vì lãng phí thời gian hối hận, gã phải suy nghĩ xem làm cách nào để phá giải tình thế hiện tại.
Lucian điều hòa lại nhịp thở, chầm chậm điểm lại từng chi tiết của tình hình hiện tại.
Arcana bị nhiễm virus nên đã bị vô hiệu hóa.
Lực lượng của Anastasia bao vây xung quanh.
Thỉnh thoảng phía Neonic có viện trợ Cyborg tới, nhưng lực lượng đó cũng bị hack nên chẳng thể phát huy nổi thực lực.
Vì vậy, cần phải có lực lượng con người – vốn tương đối an toàn trước nguy cơ bị hack – đến tiếp viện, nhưng lúc này lại chẳng thể huy động nổi lực lượng con người nào đủ sức chống chọi với đống Chimera này.
Lucian quay ánh mắt về phía chính mình.
Vũ khí mang theo chỉ có hai khẩu súng rifle công nghệ do phía Neonic viện trợ trước đó, năm quả lựu đạn và hai con dao siêu dẫn.
Trong số đó, đạn dược không phải là vấn đề quá lớn. Một khẩu súng rifle tiêu hao đạn trực tiếp, nhưng khẩu còn lại dùng cơ chế nén không khí để bắn.
Nên không cần phải lo lắng về việc hết đạn không thể chiến đấu, có điều bản thân gã cũng chẳng biết mình có thể sống sót để dùng hết đạn hay không.
'Con nhóc Swoo đó xử lý dễ dàng thế mà...'
Tự mình bắt tay vào làm mới thấy khổ không xiết.
Cho đến tận bây giờ, số Chimera mà Lucian tiêu diệt được vỏn vẹn chỉ có năm con. Mà thời gian tốn mất tận 1 giờ 23 phút. Do khả năng dò tìm của Chimera quá vượt trội nên gã bắt buộc phải tốn rất nhiều công sức để xử lý từng con một.
Chưa bàn tới Swoo, e rằng chỉ cần Enoch tới thôi thì đống Chimera ở đây cũng sẽ bị dọn sạch trong vòng 10 phút.
Lucian rùng mình trước sự vô lực của bản thân, chầm chậm rà soát lại kế hoạch.
'Không nhất thiết phải tiêu diệt toàn bộ Chimera.'
Cũng không cần phải thâm nhập tận vào nơi Arcana tọa lạc.
Đường hầm ngầm kéo dài một đường thẳng. Chỉ cần hạ xuống được đó, gã có thể vừa tháo chạy vừa đối phó với đống Chimera.
Lối đi hẹp nên cùng lắm chỉ có ba bốn con xông tới cùng lúc, lại không lo bị tập kích từ góc khuất, đó là lợi thế lớn nhất.
Chỉ cần đến được đích và cắm mảnh Shard vắc-xin vào bằng mọi giá, Angela sẽ an toàn thoát ra nhờ sự hỗ trợ của Arcana, và Lucian cũng sẽ thoát chết trong tơ kẽ tóc nhờ đống drone của Arcana.
Phải, chỉ cần mọi chuyện đi đúng kế hoạch thì chẳng có vấn đề gì.
Thế nhưng thói đời, kế hoạch đi đúng ý chỉ tầm 1 phần, còn 9 phần còn lại toàn biến thành trò hề hỗn loạn.
Bây giờ chính là như vậy.
'Không biết có nổi không nữa.'
Lucian nhìn xuống vết thương đã được cầm máu.
Hai cái lỗ to bằng ngón tay ở bụng và ba vết thương đâm xuyên qua đùi. Dù lúc này đã dùng ống tiêm Nano khẩn cấp để cầm máu, nhưng không biết khi nào chúng sẽ bùng phát trở lại.
Vùng bụng thì chưa biết, chứ đùi mà chạy một cái chắc chắn vết thương sẽ rách ra ngay.
Thế nhưng vẫn phải làm.
Bắt buộc phải làm.
Chẳng phải lúc này người duy nhất có thể hành động chỉ có gã thôi sao? Gã không muốn đẩy đống trẻ nhỏ vào chốn tử địa này. Dù sao việc để một mình Angela dấn thân vào Abyss đã khiến gã áy náy khôn nguôi, nếu cô không thể trở về thì gã chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn con gái.
'Mẹ kiếp...'
Tự bao giờ mà bản thân lại trở nên có lương tâm thế này.
Định làm tròn trách nhiệm người cha muộn màng sao?
Dù vậy thì quá khứ cũng đâu thể thay đổi.
Lucian tự chửi rủa bản thân trong thâm tâm rồi nhổm người đứng dậy. Hành động đó trông vô cùng rụt rè, bởi gã phải cẩn thận trốn tránh khỏi tầm mắt của đống Chimera.
Tự giễu cái vẻ thảm hại đó thêm một lần nữa, gã chầm chậm cất bước.
Và khi mới bước được vỏn vẹn ba bước, gã đụng độ ánh mắt của một con Chimera thuộc chủng loại chưa từng thấy trước đây.
Không... đúng hơn là không thể gọi là đụng độ ánh mắt.
Nó không có mắt. Dù mang hình dáng mô phỏng con người, nhưng trên mặt nó không có mắt, miệng hay tai, mà chỉ có một cái lỗ thủng to tướng nghi là mũi.
Cái lỗ đó giật giật một hồi, rồi nó xòe hai tay sang hai bên. Nó đã đánh hơi thấy sự tồn tại của Lucian. Nhưng nó lại không có miệng. Nếu không có miệng thì chỉ có duy nhất một cách để báo động.
Lucian vội chĩa súng đang khoác trên lưng ra.
Thế nhưng trước đó — Bốp!
Hai bàn tay của con Chimera đập mạnh vào nhau.
Đống Chimera đang tản ra khắp ngọn núi đồng loạt quay đầu về phía tiếng vỗ tay đó. Ngay sau đó, nhìn thấy Lucian đang đứng cách đó không xa— [Điên thật rồi chứ...] Chúng đồng loạt lao tới.
Nuốt chửng viên thuốc giảm đau đã dán sẵn ở vòm miệng, Lucian vội vã đâm đầu chạy.
Những vết thương vừa mới cầm máu lại rách ra, máu chảy ròng ròng. Một khi loại sinh vật săn bằng mùi hương đã xuất hiện thì không thể trốn tránh được nữa. Giờ gã bắt buộc phải lao thẳng xuống tầng hầm nơi cất giữ Arcana.
Xoạch!
Nuốt ngược lời chửi rủa, gã lên đạn. Vừa lên đạn gã vừa bóp cò ngay lập tức.
Phập!
Đầu con Chimera đang lao tới trước mặt vỡ tung.
Thế nhưng ngón tay của Lucian vẫn tiếp tục siết cò.
Đoành đoành đoành đoành—!
Họng súng liên tục phun ra lửa. Đạn bắn ra làm nát bét đầu của đống Chimera đang vây quanh từ bốn phương tám hướng. Không cần phải ngắm bắn, đạn sẽ tự động tìm đến mục tiêu mà mắt nhận diện được.
Bắn hết một băng đạn, gã mới vượt qua được vỏn vẹn 50m. Bắn hết hai băng đạn thì tới được 80m. Số lượng Chimera càng lúc càng đông. Đến khi xả hết băng đạn thứ ba, gã mới chạm tới mốc 100m. Khoảng cách còn lại là khoảng 320m. Nếu tốc độ cứ chậm dần thế này, gã sẽ bị cắn đứt cổ trước khi kịp đến nơi.
Rút-!
Rút chốt quả lựu đạn ném về phía trước, gã lập tức ngoặt gập góc hướng chạy.
Oành oành oành—!
Cùng với vụ nổ kinh thiên động địa như sạt lở núi, mảnh văng bắn ra khắp nơi. Vài mảnh cắm phập vào cơ thể Lucian, xé rách da thịt, nhưng đôi chân gã vẫn không ngừng bước.
Sau khi ném quả lựu đạn thứ hai rồi thứ ba, gã lại ngoặt gập góc tiếp tục chạy.
Loạt nổ vang lên liên tiếp từ phía sau. Quả lựu đạn thứ ba nổ quá gần khiến màng nhĩ gã ù đi. Đến âm thanh lên đạn xoạch cũng không còn nghe thấy, e rằng việc phục hồi thính giác là chuyện xa vời.
Dù vậy cũng chẳng sao. Mặt trời vẫn chưa lặn, mắt vẫn nhìn rõ và ngón tay vẫn còn cử động được.
Gã siết cò. Xả hết băng đạn, lên đạn, siết cò, lại xả hết, lên đạn, siết cò.
Dường như lúc đó gã đã mất đi lý trí. Hành động bắn súng, chạy đâm đầu và vung dao diễn ra một cách bán cơ học.
Chỉ đến khi cảm nhận được tầm mắt đảo lộn, gã mới nhận ra mình vừa trải qua trạng thái mê muội cuồng loạn.
[Chết thật—] Chính vì thế nên gã mới ghét uống thuốc giảm đau. Loại thuốc giảm đau được chế tạo để tiêu diệt thêm kẻ thù trên chiến trường có tác dụng quá mạnh, mạnh đến mức gã không thể biết cơ thể mình đang hỏng hóc ở đâu và ra sao.
Chẳng còn thời gian để kiểm tra thân thể.
Đầu gối gã đã bị bẻ ngoặt sang một hướng không nên có.
Thế này thì không thể tiếp tục chạy được nữa.
Dù vậy, tinh thần gã vẫn không bị cái đau làm gục ngã.
Ngay cả trong lúc ngã xuống, gã vẫn siết cò theo quán tính. Tay còn lại vung con dao đâm phập vào kẻ thù rồi định tiếp tục lên đạn.
Rầm- Gã ngã nhào xuống đất một cách thảm hại.
Bỏ qua việc tìm băng đạn, gã định với lấy khẩu súng rifle nén không khí khoác sau lưng thì Rắc- Bàn tay gã đã bị một con Chimera ngoạm lấy.
Con này lao tới từ lúc nào vậy chứ... Lucian nuốt ngược tiếng thở dài, tay còn lại mò mẫm tìm con dao.
Không có.
Đến lúc này gã mới nhớ ra cả hai con dao đều đã cắm ngập trên người đống Chimera.
[—Mẹ kiếp.] Chỉ trong khoảnh khắc thốt ra một câu đó, hàng chục con Chimera đã lao tới sát rạt. Ít nhất mảnh Shard vắc-xin phải còn nguyên vẹn thì kẻ đến sau mới có thể sửa chữa Arcana được chứ.
Vì không cảm thấy đau đớn nên gã tự nhiên lại nghĩ tới chuyện tương lai.
Khốn kiếp Lu Haochen. Chế tạo ra loại thuốc tốt thật đấy.
Lucian nghiến răng trần mặt cay đắng.
Gã chẳng bao giờ nghĩ đến một cái kết lãng nhách đến nhường này.
Nếu phải chết thế này thì có lẽ gã phải viết lại cả di chúc mất. Mọi kế hoạch gã chuẩn bị đều trở nên vô dụng.
Phải sống sót bằng mọi giá.
Có thế mới thay đổi được Eden.
Thế nhưng chẳng còn cách nào để sống sót.
Lucian không phải nhân vật chính trong một bộ phim, cũng chẳng phải gã lính đánh thuê lão luyện hay kẻ đâm chém bẩm sinh.
Gã chỉ là một Chủ tịch ngồi bàn giấy xử lý công văn.
Một con người chỉ có chức vụ cao hơn kẻ khác một chút, dành tới 14 tiếng trong ngày để giám sát cyberspace.
'Thật là một cái chết xấu xí thảm hại.'
Mẹ kiếp cái thuốc giảm đau này làm tê liệt cả tư duy rồi hay sao mà lại nảy ra cái suy nghĩ thản nhiên đến thế.
Một cái chết xấu xí sao? Gã vốn đâu phải kẻ thản nhiên trước cái chết đến mức này.
'Dù vậy.'
Kéo theo được con nào hay con đó.
Với tâm thế đó, Lucian với tay rút chốt quả lựu đạn giắt bên hông.
Không, chính xác là gã định rút.
Thịch- Một tiếng động trầm đục vang lên ngay sát đỉnh đầu gã.
Một ngọn núi phủ đầy đất ẩm ướt mà lại phát ra âm thanh nện xuống thế này thì thứ đó phải có trọng lượng khủng khiếp đến mức nào?
Gã muốn nhìn xem nhưng lại không thể. Đống Chimera mang hình dáng giống con người một cách tởm lợm đã vây kín bốn phía.
[Còn sống không đấy?] Một giọng nói điện tử vang lên như thể đang nói qua micro. Một giọng nói nghe vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Độ tuổi còn trẻ. Trẻ trung nhưng lại toát lên sự trầm ầm nặng xé.
Lucian không hô lên được, đành bắn một phát súng rifle nén không khí thay cho lời đáp.
Đoành—!
Một con Chimera nổ tung, báo hiệu vị trí nơi Lucian đang nằm.
[May quá.] Cùng với giọng nói lẫn tiếng cười khẽ, Vừiiiing!
Âm thanh động cơ vận hành vang lên.
Và rồi...
'... Cái quái gì thế này.'
Thứ lấp đầy tầm mắt gã là hàng loạt chiếc drone màu trắng bạc.
Không, nên gọi thứ đó là drone, mũi nhọn, hay là những chiếc lông vũ...
Hàng trăm, hàng ngàn chiếc drone dạng mũi nhọn khó lòng diễn tả bằng lời phủ kín cả bầu trời.
[Lâu rồi mới dùng lại nên tay nghề ngắm bắn có hơi vụng về. Có khi lại bắn trúng cậu cũng nên, thôi thì cứ tin tưởng ông già này mà ở yên đó chờ đợi đi.] Cùng với tiếng cười sảng khoái, hàng ngàn chiếc drone tỏa ra ánh sáng màu xanh lam rực rỡ.
Nhìn thấy ánh sáng đó, Lucian mới sực nhớ ra.
Thời chiến tranh Abyss.
Bộ Power suit từng tỏa ra sự tồn tại áp đảo giữa vô số lính đánh thuê. Chủ nhân của bộ giáp đó đã bắn hạ vô số drone và Cyborg nhiều đến mức không thể ước tính.
Thế nhưng chẳng một ai biết rõ kẻ bên trong bộ giáp cường lực đó là ai. Bởi lẽ ông ta đã che giấu danh tính cực kỳ cẩn mật, đồng thời không hề thốt ra một lời nào từ bên trong bộ giáp.
Ông ta luôn xuất hiện ở những tiền tuyến đang thất thế.
Trước khi lệnh rút lui được hạ xuống, ông ta xuất hiện trên tiền tuyến đang rơi vào thế yếu để kéo dài thời gian cho mọi người rút chốn.
Mỗi khi bộ giáp cường lực cao tới 4m xuất hiện, tất cả mọi người lại cất tiếng reo hò. Ngay cả những kẻ sắp đối mặt với cái chết cũng gạt bỏ nỗi sợ hãi mà tung hô danh xưng Đấng cứu thế, Đấng cứu thế.
Thế nhưng Đấng cứu thế chưa từng tiết lộ danh tính của mình.
Chẳng biết vì sao, tuyệt nhiên không một mống thông tin nào về ông ta còn lưu lại trên cyberspace.
Chính vì thế mà Lucian cũng chẳng thể biết được danh tính của Đấng cứu thế. Và nếu gã không biết thì Chủ tịch của ba tập đoàn lớn chắc chắn cũng mù tịt.
Bộ giáp cường lực của Đấng cứu thế nằm lăn lóc khắp các bãi rác, còn người đồng đội Beatrice thì trở thành huyền thoại vĩ đại nhất của Eden, nên mọi người đều nghĩ Đấng cứu thế cũng đã tử trận trong trận chiến cuối cùng đó.
[Chẳng giống cậu chút nào, sao lại mò đến tận nơi này thế hả, Lucian.] Ông ta vẫn chưa chết, ông ta vẫn còn sống.
Huyền thoại kiêm Đấng cứu thế của Eden vốn dĩ lại ở một nơi gần đến mức vô lý.
[—Salvador?] [Nhận ra ta thì xem như tinh thần vẫn còn tỉnh táo, tốt rồi.] Chẳng cần biết danh tính cũng không sao.
Bởi thế gian vẫn luôn tung hô cái tên của ông.
Salvador. Trong tiếng Tây Ban Nha có nghĩa là Đấng cứu thế.
Đấng cứu thế (Salvador) của Eden đã trở lại.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn