Chương 8: ĐỪNG CÓ BẢO ĐẤY LÀ ĐẠO ĐỨC GIẢ, ỒN ÀO VCL
Giấc mơ về loài bướm, hay giấc mơ về thu nhập không lao động · Hikittk · 42 chương · ~39 phút đọc · Tạo 29/07/2026
KHỞI ĐẦU ĐỪNG CÓ BẢO ĐẤY LÀ ĐẠO ĐỨC GIẢ, ỒN ÀO VCL Biết là lâu ngày mới gặp lại, nhưng hẹn con nhà người ta vào giữa trưa thứ Bảy là cái kiểu vẹo gì không biết, tôi vừa càu nhàu vừa chuẩn bị đồ đạc.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã chuyển ra ở riêng tại một căn chung cư có hệ thống cách âm tốt để tránh bị bố mẹ đột kích, nên nhìn bộ dạng hiện tại của tôi chắc chẳng ai nghĩ là tôi đang đi hẹn hò đâu.
Cũng giống như hồi còn làm đàn ông, tôi tắm rửa sạch sẽ bằng tẩy tế bào chết toàn thân, rồi cẩn thận kiểm tra lại mấy vùng lông cơ thể dù đã đi triệt lông vĩnh viễn cho cái thân xác con gái này rồi.
Ừm, so với thời làm con trai thì không đau bằng, lông lại còn thưa thưa mảnh mảnh, nhìn nhận một cách khách quan thì cơ thể mình trông cũng mướt mát, nuột nà phết.
Đối phương dù sao cũng là một tay sát gái lão luyện trên ứng dụng hẹn hò, mình mà không chăm chút bản thân một tí thì đúng là bất lịch sự.
Ủ tóc bằng dầu dưỡng xong, tôi dùng dầu tẩy trang rồi đến sữa rửa mặt bình thường rồi mới bước ra khỏi bồn tắm.
Ngon rồi, đắp mặt nạ miếng mua ở cửa hàng tiện lợi được 8 phút cũng xong.
Bật chế độ chăm sóc da, tôi dùng mấy món đồ bình dân chuyên dụng để cấp nước và giữ ẩm cho da.
Mấy thành phần như Axit Tranexamic hay Vitamin C đúng là đỉnh, thêm cả loại sữa dưỡng chứa nhiều phân tử Hyaluronic Acid nữa là da dẻ cứ gọi là căng mọng, đàn hồi như thạch (purun-purun) luôn.
"Hôm nay thôi nhịn rượu vậy."
Thế là tôi đi ngủ sớm rồi hẹn giờ thức dậy vào lúc 7 giờ sáng.
Uống một ly protein rồi vào phòng tắm vòi sen.
Đến 9 giờ thì vác xác đến phòng gym tập thể hình, trong đầu bất chợt lóe lên suy nghĩ: không biết mấy cái chuyện dưỡng da hôm qua có đem lên sóng làm content livestream được không nhỉ.
11 giờ, nhìn đồng hồ thấy sắp trễ hẹn đến nơi rồi mới cuống cuồng thay quần áo.
"Ừm... mặc gì bây giờ..."
Vì không muốn bị thằng chạ xem thường nên tôi chọn một đôi bốt đế dày. Bây giờ đang là đầu xuân, cơ mà mới là tháng 5 nên trời vẫn còn hơi se se lạnh.
Tôi ghét cái cảm giác gió lùa qua chân thông thoáng quá nên quyết định mặc một chiếc váy dài.
... Hửm, đôi bốt màu đen rồi thì phối với một chiếc váy đuôi cá màu đen luôn cho tone-sur-tone vậy.
Thế thì phần áo trên chọn một chiếc sơ mi màu trắng hệ dễ thương rồi khoác thêm chiếc áo cardigan bên ngoài là chuẩn bài.
Dù sao thì trong người cũng chỉ mang theo mỗi điện thoại với cái ví, xách túi quai đơn cho gọn chứ đeo ba lô làm gì cho cồng kềnh.
"Uầy, suýt chút nữa thì quên mất."
Tôi xịt chút nước hoa hiệu Hermès—mùi hương mà tôi cực kỳ yêu thích từ cái thời còn là đàn ông.
Cái tên "Un Jardin sur le Nil" (Khu vườn trên dòng sông Nile) nghe kêu thật sự.
Bỏ 2 cái máy hút thuốc IQOS, ví tiền và điện thoại vào chiếc túi xách mini rồi sải bước ra khỏi nhà.
Chết cha, 12 giờ mất tiêu rồi. Phải nhắn tin báo cho nó biết là mình sẽ đến trễ 1 tiếng mới được.
Tôi thì chỉ cần mấy quán thịt xiên chiên hay quán sủi cảo bình dân là đủ rồi, thế mà chẳng hiểu sao thằng chạ lại cất công đặt trước hẳn một nhà hàng Pháp sang chảnh, nên là hôm nay tôi được bao ăn đồ Pháp nhé.
Đúng là cái sự khác biệt về cách đối xử mà, nhìn lại xem chẳng phải bọn họ đối xử với con gái dịu dàng, chu đáo hơn hẳn so với con trai hay sao?
Hồi trước lúc nào tôi cũng là đứa phải đứng ra đặt bàn trước, thế mà giờ nó lại tự giác tranh làm hết, đúng là đặc quyền của phái đẹp có khác.
Ngồi trên tàu điện, tôi vừa đưa tay nghịch nghịch mấy cái móng tay sơn màu hồng với phần đuôi tóc vừa được vuốt dầu dưỡng, vừa chăm chú đọc tiểu thuyết mạng trên điện thoại thì đột nhiên cảm thấy có bàn tay nào đó chạm vào mông mình.
Mẹ kiếp, phiền phức vcl.
Thỉnh thoảng tôi lại bị dính mấy vụ sàm sỡ thế này, bảo sao tôi ghét đi tàu điện ngầm thế không biết.
Có vẻ như đây là một tên biến thái có thâm niên hay sao ấy, gã không chỉ chạm nhẹ qua loa mà cứ thế để tay mơn trớn suốt không chịu buông.
Uầy, nếu đứng lại bắt quả tang rồi làm rùm bén lên thì mất thời gian lắm, nhưng nếu mình cứ cắn răng chịu đựng không kháng cự thì gã lại tưởng mình sợ rồi được nước lấn tới.
Tôi liền thò tay ra, dùng hết sức bình sinh bấm, vặn ngược ngón tay đang sờ soạn của gã.
"Á... đau!"
"Này ông già, tôi không cấm ông làm chuyện xấu, nhưng đừng có làm cái trò hèn hạ, nhục nhã thế chứ."
"Cái cô này... làm cái trò gì thế hả?!"
"Ồ! Thích thì gọi cảnh sát đến đây phân xử nhé? Cứ lấy dấu vân tay trên mông tôi ra đối chiếu là biết ngay đứa nào ăn cám liền, ngon thì nhào vô."
Tôi quay ngoắt người lại lườm gã một cú cháy mắt, hóa ra cũng chỉ là một lão già trung niên trông lôi thôi, hết sức tầm thường.
Mẹ kiếp, thèm gái thì biến ra phố đèn đỏ mà chơi đi chứ.
Tôi cứ đứng thọc tay vào sườn nhìn gã chằm chằm một lúc, thế là lão già vừa làu bàu lầm bầm chửi rủa vừa lủi thủi di chuyển sang toa khác.
Ngon, trận này bà thắng nhé. Và thế là tôi đã đến nơi hẹn.
Vừa nhắn tin liên lạc vừa dáo dác tìm chỗ gặp mặt, cái gã bạn thân lâu ngày mới ngộ nhận lại trông trẻ trung hơn tôi tưởng rất nhiều.
À không, thực ra cái thời nó còn trẻ trâu hơn thế này tôi cũng biết thừa rồi mà.
Thấy gã đang dáo dác nhìn quanh, tôi liền bước tới vỗ vai chào hỏi thằng Yacchan. Thằng chạ vừa quay lại nhìn tôi là há hốc mồm, đứng hình mất vài giây.
"Ơ... Cái vẹo gì thế, cậu là Kochou thật đấy à?"
"Hí hí, lâu rồi không gặp nhé bạn hiền."
"Nhìn cậu... đúng chuẩn phong cách gái hư hệ nổi loạn (Jirai-kei) luôn kìa."
"À thế à, tin tao giết mày không."
"Vãi chưởng... nhìn y chang mấy em gái Gyaru sành điệu luôn."
Tôi giơ tay lên định đập tay "Yo, yeah" một cái thì bị gã bơ thẳng cẳng.
Thằng chạ cứ chủ động giữ khoảng cách với tôi, cảm giác ngượng ngùng, kỳ quặc vcl.
Mày cứ liếc ngang liếc dọc nhìn tao làm cái vẹo gì thế hả, mặt tao dính cái gì à?
Tôi bật màn hình điện thoại lên tự soi gương thì thấy trong camera tự sướng cũng chỉ có khuôn mặt bình thường của mình chứ có gì lạ đâu.
Tôi xốc lại tinh thần, rồi hai đứa cùng nhau rảo bước hướng về phía nhà hàng.
"Hóa ra cũng có cả chuỗi nhà hàng Pháp kiểu này cơ à."
"Mấy quán này bán suất ăn trưa giá cả phải chăng lắm, cơ mà mỗi tội bàn ăn hơi nhỏ một chút."
"Hửm, ra là vậy."
Hai đứa vừa đi vừa hỏi thăm tình hình dạo này của nhau.
Đúng như những gì ký ức tiền kiếp (hay tương lai gì đó) của tôi ghi nhận, sang kiếp này thằng Yacchan vẫn vào làm việc tại một tập đoàn thiết bị điện tử lớn hàng đầu.
Thằng chạ bắt đầu huyên thuyên kể về công việc vận chuyển máy móc vào mấy nhà máy phát điện này nọ, tôi liền bật chế độ của một cô nàng tiếp viên Cabaret lên để buông mấy lời khen ngợi, tâng bốc vu vơ cho gã sướng tai.
Trong lòng tôi thầm nghĩ: Mấy chuyện này tao biết thừa từ kiếp trước rồi, nghe hoài niệm vcl, cơ mà ngu gì nói ra ngoài miệng làm gì.
"Mấy món Pháp phần ăn tuy ít, nhưng với cái cơ thể con gái hiện tại ăn không được nhiều nên lượng này là vừa vặn với tôi."
"Mà này... hiện tại Kochou đang làm công việc gì thế?"
"Hả... Ờ thì... Chủ hộ kinh doanh cá thể?"
Vào đến quán, hai đứa vừa thưởng thức món ăn vừa buôn chuyện.
Trong đầu tôi đang thầm trầm trồ "Món gan ngỗng béo này ngon vcl" thì đột nhiên thằng Yacchan ngồi đối diện lại buông ra một câu hỏi như vậy.
Tôi dời tầm mắt từ đĩa gan ngỗng lên nhìn gã đàn ông đối diện, gã cũng đang thẳng thắn nhìn thẳng vào mắt tôi không chút né tránh.
Uầy... tim tôi bỗng chột dạ, đập chệch đi một nhịp.
Cái này tuyệt đối không phải là cảm giác rung động của một đứa bị "biến đổi tâm lý thành con gái hoàn toàn" đâu nhé, mà đích thị là sự ngượng ngùng, bối rối thì đúng hơn. Cảm giác phải đối diện với ánh mắt của một người đang đi làm, cống hiến cho xã hội một cách đàng hoàng, áp lực vcl.
"Sao thế, công việc không được suôn sẻ à? Có chuyện gì thì cứ tâm sự với tôi, tôi ngồi nghe cho."
"Á à, lộ nguyên hình rồi nhé, đi hẹn hò với mấy em gái trên ứng dụng chắc cậu cũng dùng cái bài văn mẫu này để dụ dỗ người ta chứ gì. Tôi biết thừa cái thói ăn chơi đốn mạt của cậu rồi nhé."
"L-Làm gì có chuyện ăn chơi chơi bời gì ở đây chứ."
"Mà thôi, nếu công việc của tôi mà suôn sẻ thì tôi đã chẳng thèm chủ động liên lạc với cậu làm gì rồi. Phục vụ ơi, cho tôi xin thêm một ly rượu vang đỏ này nhé."
Nên nói hay không nên nói đây, chính bản thân tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại vác xác đến đây uống rượu với cái thằng chạ này nữa.
Chỉ là, dạo gần đây, lồng ngực tôi cứ luôn có một cảm giác bức bối, nghẹn ứ không tài nào tả nổi.
"Cảm giác nó kiểu gì ấy nhỉ... Giống như kiểu cậu tự tin là mình chắc chắn sẽ làm được, nhưng đến lúc thực hiện thì lại ăn một vố ngã đau đớn ấy... Cậu hiểu ý tôi không?"
"Nếu tôi bảo 'Tôi hiểu mà~' thì kiểu gì cậu cũng lại bảo tao là cái đồ dẻo mỏ, tra nam cho xem."
"Kiểu như... Cậu đang dẫn đầu vị trí số 1 trong game Mario Kart, tự dưng đến vòng đua cuối cùng thì bị ăn một đống combo rồi tụt một phát xuống bét bảng ấy?"
"Ví von cụ thể thế, tôi hiểu rồi."
Đúng, chính là cái cảm giác đó đấy.
Giống như chính miệng tôi vừa nói, cái cảm giác khi bản thân tràn đầy tự tin nghĩ rằng mình có thể làm chủ được mọi thứ, để rồi cuối cùng lại bước hụt chân đầy cay đắng.
Tôi liền mượn cớ đó, nói tránh đi thành việc mình đang thử sức nộp đơn ứng tuyển vào mấy công ty thuộc ngành giải trí nhưng bị đánh trượt thẳng cẳng. Từng lời, từng chữ cứ thế tuôn ra ngoài miệng một cách tự nhiên, nhiều hơn cả những gì tôi tưởng tượng.
Cái thằng chạ này, đúng là cái loại suốt ngày đi tán gái trên ứng dụng có khác, trình độ ngồi lắng nghe con gái tâm sự đúng là không chê vào đâu được.
"Mà này, theo như những gì tôi vừa nghe cậu kể thì, cái điểm mấu chốt khiến cậu bị loại nằm ở chỗ cậu đang cố tình che giấu bản chất thật của mình đấy. Kiểu như cái tư tưởng 'muốn làm việc nhàn hạ mà vẫn có tiền ăn sung mặc sướng' của cậu nó bị lộ ra ngoài rồi."
"Quái lạ, tôi đã thèm nói câu nào về chuyện đó đâu mà sao cậu biết hay thế?"
"Hồi xưa cậu chẳng suốt ngày mở mồm ra nói thế là gì, với cả nhìn cậu đâu có phải thuộc tuýp người có đam mê cháy bỏng muốn làm Idol thực sự đâu."
"Thì... chuyện đó đúng là như vậy thật."
"Với lại vòng xét duyệt hồ sơ ấy, chắc bọn họ đánh trượt cậu vì ngửi thấy mùi dối trá, thiếu trung thực đấy. Ai đời trong hồ sơ xin việc lại đi viết rành rành mấy câu như 'Bản thân cụ thể có ưu điểm này' với cả 'Tuyệt đối không vướng vào mấy vụ rắc rối tiền bạc' bao giờ, đừng có viết mấy cái thứ vô tri đó vào."
Mẹ kiếp, cái thằng chạ này đúng là cái loại làm việc ở tập đoàn lớn có khác, câu nào thốt ra cũng đâm trúng tim đen của tôi đau điếng.
Tôi chỉ biết cắn răng cầm ly rượu vang đỏ lên nốc ực một cú cho đỡ nhục, cái chai rượu đã vơi đi mất một nửa từ lúc nào không hay.
"Thế giờ cậu bảo tôi phải làm sao đây, ngay cả bản thân tôi đang không biết mình bị vướng mắc ở chỗ nào nữa đây này."
"Ừm... thì cậu phải thể hiện cho người ta thấy cậu muốn cống hiến điều gì cho công ty, hoặc nếu bọn họ tuyển dụng cậu vào thì công ty sẽ thu lại được những lợi ích, giá trị gì chứ. Nghe cậu kể nãy giờ thì cái tư duy xin việc của cậu nó giống kiểu đi thi tuyển công chức nhà nước hơn là đi xin việc ở công ty tư nhân đấy.
Ở môi trường tư nhân thì điều quan trọng nhất là cậu phải chứng minh được bản thân có khả năng kiếm ra tiền cho bọn họ hay không, chứ không phải vào đấy để ba hoa chích chòe mấy cái lý tưởng vì mọi người, vì xã hội đâu."
"Đời đúng là bạc bẽo."
"Kinh doanh tư nhân thì mục tiêu tối thượng là tìm kiếm lợi nhuận chứ có phải đi làm từ thiện đâu mà đòi cống hiến với chả giúp đỡ người khác. Cái này là tôi cũng mới học lỏm được từ mấy cuốn sách ôn luyện chuyển việc thôi."
Hóa ra là kiến thức học lỏm à! Nhưng mà ngẫm lại thì đúng thật, bản thân tôi khi nộp đơn vào công ty đó hoàn toàn chẳng có một cái định hướng hay mục tiêu cụ thể nào là mình muốn làm cái gì sau khi vào đó cả.
Nói thẳng ra thì cái nguyện vọng chân thực nhất của tôi là: Chẳng muốn làm cái vẹo gì cả, chỉ muốn ngồi mát ăn bát vàng, kiếm tiền một cách nhàn hạ nhất mà thôi. Mà thực ra cái mục tiêu đó, với khối tài sản 100 triệu yên từ việc chơi chứng khoán hiện tại thì tôi đã thừa sức hoàn thành từ lâu rồi còn đâu.
"Thôi thanh toán tiền đi, rồi hai đứa mình đi hát Karaoke làm tăng hai nào."
"Bữa này để tôi bao cho."
"Thôi dẹp đi, tôi là đứa chủ động hẹn cậu ra đây mà. Đứng đây đôi co mấy cái chuyện tiền bạc này mất hứng vcl, tí nữa tăng hai cậu bao tiền nước là được."
"Nhìn cậu còn ra dáng đàn ông hơn cả tôi nữa đấy, thôi được rồi."
Tôi quẹt thẻ tín dụng thanh toán hóa đơn rồi hai đứa cùng nhau bước ra khỏi nhà hàng.
Vừa bước chân ra tới cửa, thằng Yacchan đột nhiên thò tay ra nắm chặt lấy bàn tay tôi. Tôi giật mình, giơ bàn tay đang bị nắm lên kiểu "Cái vẹo gì thế này?" thì thằng chạ liền hốt hoảng, sượng sùng buông tay ra ngay lập tức.
Ơ kìa, cái thằng cha này muốn làm cái trò gì thế không biết.
"Hầy... cơ mà cái chuyện 'điều bản thân muốn thực hiện' à..."
"Ủa không đi tìm quán Karaoke à?"
"Hát thì vẫn hát chứ, cơ mà cậu đứng đây tìm quán đi, tôi đi tìm chỗ hút thuốc cái."
Trong lúc để thằng Yacchan lúi húi đứng tìm quán Karaoke, tôi vừa hút máy IQOS vừa lướt điện thoại.
Bật chế độ check thông báo tài khoản—cái thói quen khó bỏ này nó ngấm vào máu tôi kể từ ngày dấn thân vào con đường làm streamer đến nay rồi.
Đang thẫn thờ phà khói thuốc nhìn màn hình điện thoại thì tôi chợt thấy có một tin nhắn chờ gửi đến.
"............"
À... cái tài khoản này, nhìn cái ảnh đại diện quen thuộc là tôi nhận ra ngay.
Chính là cái đứa suốt ngày vào phòng chat của tôi spam liên tục mấy câu "Đừng có giải nghệ" làm tôi ức chế phát điên lên được, giờ gã lại gửi đến một bức tâm thư dài dằng dặc để xả hết đống "nỗi lòng" của mình.
Khổ lắm, tao có giải nghệ hay không thì liên quan cái vẹo gì đến mày chứ.
Lượng người xem trực tiếp của cái kênh này cũng chỉ lẹt đẹt có mười mấy mống, đúng chuẩn một streamer rác rưởi dưới đáy xã hội chứ có gì hay ho đâu, video làm ra thì lượt view còn chẳng lết nổi quá 1000, toàn sản xuất ra một đống rác thải công nghiệp hàng loạt.
Số lượng người đăng ký kênh thì nhìn có vẻ đông đảo đấy, nhưng thực tế thì có mấy ai thèm bấm vào xem đâu.
"Cái loại streamer rác rưởi như tao thì có cái gì để mày phải luyến tiếc cơ chứ... Cái thằng này bị hâm à..."
Bức tâm thư dài dằng dặc đó là những lời bộc bạch về nửa cuộc đời đầy tăm tối của gã.
Về cuộc sống ngột ngạt thường ngày, về việc bản thân bị khủng hoảng đến mức phải cúp học, rồi nhờ vào việc vô tình xem được những buổi livestream của tôi mà gã mới tìm lại được niềm vui và động lực để tiếp tục sống... Câu từ, bố cục của bức thư lộn xộn, rối rắm, hành văn thì lủng củng chẳng đâu vào đâu.
Nội dung câu chuyện cứ nhảy cóc từ chuyện này sang chuyện khác, rồi cuối cùng, thông điệp duy nhất đọng lại ở cuối thư cũng chỉ là: "Xin búp bê đừng giải nghệ, hãy tiếp tục livestream đi mà."
"Mẹ kiếp... Nặng nề vcl..."
Tôi có bao giờ nói mấy cái lời triết lý cao siêu gì trên sóng đâu cơ chứ?
Thế mà gã viewer này lại trích dẫn lại một câu nói đùa vu vơ trong một buổi buôn chuyện cũ rích nào đó của tôi, rồi bảo rằng việc tôi không nhớ đến chuyện đó lại càng làm cho gã cảm thấy hạnh phúc...
Hóa ra cái trò tấu hài, bốc phét vô thưởng vô phạt của mình lại có sức ảnh hưởng to lớn, cứu rỗi cuộc đời của một con người đến thế sao. Nhận ra điều đó, trong thâm tâm tôi bỗng dâng lên một cảm giác vui sướng, ấm áp đến lạ kỳ.
Bản thân tao... vốn dĩ chẳng thèm mảy may bận tâm hay coi trọng một đứa viewer như mày đâu, thế mà mày lại dành cho tao một tình cảm lớn lao đến thế sao.
Bản chất thực sự của cái đứa đang đứng đây... vốn dĩ chỉ là một lão già trung niên vì lâm vào cảnh tuyệt vọng, bế tắc ở kiếp trước nên mới nảy ra cái ý định điên rồ là đi tìm thằng bạn thân cũ để dâng hiến tấm thân trinh nữ này xem cuộc đời có thay đổi được gì không, một gã đàn ông mang cái tâm lý vặn vẹo, bệnh hoạn vcl ra chứ có tốt đẹp gì đâu.
Một gã đàn ông như thế biến thành con gái, rồi vô tình tạo nên cái hình tượng VTuber mang tên "Ageha" này, thế mà lại được người ta ca tụng là vị cứu tinh nghe có đại ngôn, phóng đại quá mức không cơ chứ.
Hóa ra bấy lâu nay, mình chưa từng một lần thực sự để mắt hay để tâm đến cảm xúc của đám viewer của mình...
"Tìm được quán rồi nè! À, ngay gần đây có một quán thuộc chuỗi Round One ngon lắm, hai đứa mình sang đó nhé?"
"Xin lỗi cạu nhé, tôi đột xuất có việc bận phải về gấp rồi!"
Ngay tại thời điểm này, tôi bỗng cảm thấy việc đứng đây ăn chơi nhảy múa đúng là một sự lãng phí thời gian vô ích.
Cái thằng khốn viewer kia, tự dưng lại lựa đúng cái lúc này để gửi cái tin nhắn DM chết tiệt đó đến, phá bĩnh đúng lúc vcl.
Mà khoan đã, chính nhờ cái vố kích động này mà tâm lý tuyệt vọng, muốn buông xuôi lúc nãy của mình mới bị đánh tan cơ mà, tính ra thời điểm lại chuẩn bài đấy chứ?
Nhưng dẫu sao, hiện tại trong lòng tôi đang ngập tràn một cảm giác biết ơn vô hạn.
Bởi vì cái cảm giác được ngồi trước micro livestream, được người ta dõi theo đúng là cái thứ trải nghiệm tuyệt vời, hạnh phúc nhất trên đời.
"Hả? Cái gì cơ?"
"Chỉ cần bản thân thực sự nghiêm túc và dốc hết toàn bộ tâm huyết vào việc mình làm thì không gì là không thể, 'Việc không làm thì không bao giờ thành, có quyết tâm thì ắt sẽ làm nên chuyện' (成さねばならぬ、だからなせば成る) mà!"
Một khi đã tìm ra được "điều bản thân thực sự muốn thực hiện" rồi thì việc còn lại chỉ là bắt tay vào làm mà thôi.
Cứ chống mắt lên mà xem, tao sẽ biến cái kênh này thành một đế chế lớn mạnh, để tạo ra thêm thật nhiều những đứa fan cuồng giống như mày nữa cho xem.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn